[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 48
Cập nhật lúc: 2025-12-27 14:25:13
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không cần , em cứ xe là .”
Chu Thừa Lỗi dắt xe đạp sân, sải chân bước lên, một chân đạp bàn đạp, một chân chống đất. Với chiều cao gần 1m90, thể dễ dàng điều khiển chiếc xe đạp cao lớn mà thường vốn khó lòng cầm lái .
Đường lên thành phố khá xa, chừng 30 cây mới tới vùng ngoại ô, đến trung tâm thêm vài cây nữa. Cả lẫn về mất hơn 60 cây , cô chắc chắn thể đạp nổi.
Mẹ Chu cũng cảm thấy xe khách an , dễ móc túi: “Đi xe đạp là nhất, khỏi chen chúc xe khách mà chủ động hơn.”
Trong làng xe khách chạy thẳng lên thành phố, bộ tận thị trấn mới xe, mà mỗi ngày cũng chỉ hai chuyến: một sáng, một trưa. Thời đó khái niệm chở quá tải, chuyến nào cũng nhét như nêm cối, chen cũng cố mà đẩy . Đó chính là cơ hội cho những kẻ "nhanh tay lẹ mắt". Mẹ Chu từng xe khách một và mất sạch tiền trong túi, bà xót tiền đến mức mất ngủ mấy đêm liền. Từ đó, bà nảy sinh tâm lý sợ xe khách, việc bà cũng chẳng xe khách lên thành phố nữa.
Chu Thừa Lỗi với Giang Hạ: “Lên xe !”
May là hôm nay cô mặc váy, Giang Hạ nhảy tót lên phía . Mẹ Chu dặn dò một câu: “Đi đường cẩn thận, về sớm nhé con.”
Chu Thừa Lỗi đợi Giang Hạ vững, dùng lực đạp mạnh, chiếc xe bắt đầu chuyển bánh. Kỹ thuật lái xe của , dù đường làng lồi lõm đầy ổ gà nhưng xe vẫn chạy khá êm. Hơn nữa, gác-ba-ga phía , tối qua kiếm một miếng gỗ buộc để Giang Hạ bớt xóc đau.
Thế nhưng đường sá thực sự quá tệ, nhất là trận mưa lớn, cả con đường lỗ chỗ những vũng nước và hố bùn, tay lái giỏi đến mấy cũng tránh khỏi những lúc chao đảo. Nếu chẳng may ngã xuống, thương là một chuyện, nhưng chắc chắn quần áo và giày dép sẽ lấm lem hết cả.
Giang Hạ theo bản năng vòng tay ôm lấy eo .
Tim Chu Thừa Lỗi khẽ rung động một nhịp.
Chương 63: Mười ngón tay đan c.h.ặ.t
Chu Thừa Lỗi kìm cúi đầu cánh tay trắng ngần, thanh mảnh đang vòng qua eo : nó còn trắng hơn cả chiếc sơ mi trắng của . Chiếc xe đột ngột chao đảo qua một vũng bùn, vòng tay quanh eo cũng siết c.h.ặ.t .
Giang Hạ sợ hãi theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của : “Anh đường kìa!”
Chu Thừa Lỗi vội vàng thu hồi tầm mắt, giữ vững tay lái, dám lơ đãng nữa. Tuy nhiên, khóe môi cứ vô thức nhếch lên, rạng rỡ như một gã khờ, đôi chân đạp nhanh thoăn thoắt.
Đường đất lồi lõm khiến chiếc xe đạp lắc lư trái , Giang Hạ cũng vì thế mà ôm càng c.h.ặ.t hơn. Khi đến thị trấn, con đường dẫn lên thành phố, mặt đường bằng phẳng hơn nhiều, còn xóc nảy nữa nên Giang Hạ cũng thoải mái hơn. Cô định buông tay thì cánh tay một bàn tay lớn ấm áp nắm c.h.ặ.t lấy.
Chu Thừa Lỗi liếc , phía đường vắng tanh, xe cộ cũng qua . Anh đạp chậm , một tay lái xe, tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô đang đặt ở eo , khẽ gọi: “Giang Hạ.”
Tim Giang Hạ khẽ run, cô cố gắng giữ bình tĩnh, đáp nhẹ: “Dạ?”
Tiếng đáp nhỏ quá, Chu Thừa Lỗi dường như thấy mà cũng như , nhưng việc cô rút tay về khiến thấy an tâm hơn đôi chút. Anh vô thức siết c.h.ặ.t t.a.y lái: “Chúng ly hôn nữa nhé.”
Tay Giang Hạ siết đau, cô theo bản năng rút : “Đau!”
“Anh xin .” Chu Thừa Lỗi vội nới lỏng tay, Giang Hạ định rút về thì nhanh ch.óng nắm : “Có em?”
Giang Hạ hỏi ngược : “Tại ạ?”
Sau đó, cô thấy giọng trầm thấp, đầy nam tính và quyến rũ của vang lên bên tai: “Anh thích em, nỡ xa em nữa. Còn em thì ?”
Cô ư? Cô thích ? Một đàn ông ấm áp như Chu Thừa Lỗi, ai tiếp xúc lâu mà nảy sinh tình cảm cho ? Giang Hạ thầm nghĩ. Cô thể phủ nhận rằng khi ly hôn hôm qua, trong lòng cô dâng lên một niềm vui sướng và rung động lạ kỳ.
Chu Thừa Lỗi nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, trán và lòng bàn tay rịn một lớp mồ hôi vì căng thẳng khi thấy cô mãi trả lời. Anh thầm hối hận vì lỡ hỏi cô thích , liền vội vàng truy vấn nữa: “Giang Hạ, ly hôn nữa, ?”
Giang Hạ trả lời bằng lời , nhưng cánh tay còn cũng vòng qua ôm lấy eo , đầu tựa tấm lưng vững chãi, khẽ gật đầu. Cô từng yêu đương, nhưng cô đây chính là cảm giác rung động, cô sẵn sàng thuận theo tiếng gọi của con tim.
Chu Thừa Lỗi bỗng phanh gấp, hai chân chống xuống đất giữ vững xe. Theo quán tính, Giang Hạ lao mạnh về phía , va lưng , cô nắm lấy hai vai, xoay . Chu Thừa Lỗi xoay hẳn , ôm c.h.ặ.t lấy cô lòng, giọng nhẹ nhưng đầy trịnh trọng: “Cảm ơn em!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-48.html.]
Chỉ cần cô rời , nhất định bao giờ buông bỏ.
Được ôm c.h.ặ.t, hai trái tim kề sát bên , Giang Hạ thể cảm nhận nhịp tim "thình thịch" mạnh mẽ của , đầy uy lực khiến an tâm xao xuyến. Cô đưa tay ôm . Cảm nhận sự đáp , vòng tay của Chu Thừa Lỗi càng siết c.h.ặ.t thêm nữa!
“Tuýt tuýt...” Phía đầu đường bên , một chiếc xe khách đang chạy tới.
Giang Hạ tiếng còi xe giật , định đẩy thì Chu Thừa Lỗi đưa tay giữ lấy đầu cô, ấn sâu lòng : “Đừng cử động, bụi lắm.”
Giang Hạ ngoan ngoãn yên, vùi mặt n.g.ự.c dám ngẩng lên. Cô cảm nhận chiếc xe khách lướt qua bên cạnh , cũng cảm nhận khuôn mặt đang nóng bừng lên cùng sự rạo rực trong lòng.
Ôn Uyển đang chiếc xe khách đó, chen lấn bẹp ruột, thế nhưng cô vẫn thấy hai đang ôm bên lề đường! Cô nhận ngay đó là Chu Thừa Lỗi và Giang Hạ! Trong lòng cô chấn động phẫn nộ: Sao họ thể ôm như thế ? Chiếc xe khách lao nhanh qua, cuốn theo một làn bụi mịt mù.
Đợi xe khuất, bụi cũng lắng xuống, Chu Thừa Lỗi mới buông cô , bảo: “Chúng cũng xuất phát thôi nào.”
Mặt Giang Hạ đỏ lựng lên, cô cố tỏ bình thản gật đầu, xe. Chu Thừa Lỗi thể giấu nổi nụ : “Ôm c.h.ặ.t nhé, đạp nhanh đây.”
Giang Hạ vòng tay ôm lấy eo . Chu Thừa Lỗi đạp mạnh một cái, chiếc xe lướt . Anh buông một tay lái, nắm lấy bàn tay nhỏ bé ở eo , mười ngón tay đan c.h.ặ.t, cánh tay áp sát cánh tay.
Anh chở cô qua những cánh đồng, băng qua những đồi núi, lướt qua những ngôi làng... Gió sớm thổi l.ồ.ng lộng, cảm nhận ấm từ bàn tay cô, còn cô ngửi thấy mùi hương thanh khiết . Cả hai gì nhưng chẳng hề thấy ngột ngạt.
Quãng đường dài hơn Giang Hạ tưởng, khi mặt trời lên cao mà vẫn tới nơi. Giang Hạ đội mũ nan, đeo găng tay chống nắng kỹ càng. Cô thong thả ngắm cánh đồng bao la, bầu trời xanh thẳm, những dãy núi trập trùng, biển cả mênh m.ô.n.g và cả tấm lưng vững chãi phía .
Họ xuất phát từ lúc hơn 6 giờ sáng, Chu Thừa Lỗi dám đạp quá nhanh. Đường lên thành phố nhiều dốc, lúc lên lúc xuống khá mất sức, nhưng chở cô mà như mệt, cứ thế đạp thẳng về phía . Giang Hạ thực sự khâm phục thể lực của và hiểu tại để cô tự đạp xe cùng.
Đạp hơn hai tiếng đồng hồ cuối cùng cũng sắp tới nơi, Giang Hạ thấy một nhà máy đóng tàu. Cô túm túm áo hỏi: “Đây là nhà máy đóng tàu hả ?”
Chu Thừa Lỗi cũng đang quan sát nhà máy, vốn ít tiền tiết kiệm và mua một con tàu riêng, liền đáp: “Ừ em.”
Giang Hạ nhớ nội dung trong sách, cuối năm nay giá tàu thuyền sẽ bắt đầu tăng mạnh, tăng nhanh theo từng năm. Trong truyện, Chu Thừa Lỗi gặp vận may lớn, kiếm bộn tiền khi giá tàu tăng vọt và đặt mua hai chiếc, ai cũng bảo đỏ. Thực tế khi mua, giá tăng hơn một nghìn đồng . Sau giá sẽ còn tăng ch.óng mặt hơn nữa.
Giang Hạ hỏi: “Bây giờ một con tàu bán bao nhiêu tiền hả ?”
Chu Thừa Lỗi: “Tùy kích cỡ và trang em ạ. Như con tàu ở nhà, hồi đó bố mua của đội sản xuất là đồ cũ dùng mấy năm mà 3.000 đồng, giá gốc chắc 6.000 - 7.000. Giờ chắc đắt hơn, 8.000 chắc mua , giá tàu tăng mỗi năm mà.”
Giang Hạ hỏi tiếp: “Anh mua thêm một con tàu ?”
Chu Thừa Lỗi thành thật: “Anh dự định đó.” Anh cô sớm sống sung sướng, vốn định đợi tích góp thêm chút nữa để mua tàu lớn hẳn khơi xa, nhưng giờ mua một chiếc nhỏ để mỗi ngày kiếm thêm đồng nào đồng nấy.
Giang Hạ tiền, vì bao giờ giấu cô chỗ để tiền: “Bây giờ mở cửa , tàu thuyền chắc chắn sẽ tăng giá nhanh. Nếu tiền em nghĩ nên mua sớm, hoặc ít nhất cũng đặt cọc . Về nhà xem xem hai đứa bao nhiêu tiền, liệu đủ mua một chiếc . Sớm thế em mang hai viên ngọc trai bán, chắc cũng kha khá.”
Chu Thừa Lỗi nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt tràn đầy ý : “Không cần , còn tiền tiết kiệm, đủ để đặt cọc mà.”
“Hay chiều về ghé nhà máy xem ? Đổi ca với cả , ba ngày tới đều biển đúng ?”
“Ừ, em hết.” Chu Thừa Lỗi mỉm , thích cảm giác cô cùng bàn bạc chuyện tương lai, và nhận định của cô giống với .
Thêm nửa giờ nữa, cuối cùng họ cũng đến khu nội đô. Mất hơn ba tiếng đồng hồ, lúc hơn 10 giờ sáng. Thành phố hiện với những dãy nhà cao tầng từ 3 đến 7 tầng dọc hai bên lộ. Phố xá nhộn nhịp hơn thị trấn nhiều, xe đạp qua tấp nập, thi thoảng còn cả ô tô.
Chu Thừa Lỗi đạp xe thẳng cổng bệnh viện quân y.
Chương 64: Bác sĩ Cao, ông đừng nữa ?
Thấy Chu Thừa Lỗi đưa đến bệnh viện, Giang Hạ lo lắng: “Anh khỏe ở ?” Không khỏe mà còn đèo cô mấy chục cây ?
“Không , đưa em khám. Chẳng lúc ‘đến tháng’ em đau bụng ?”