[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 495

Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:53:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đây xem như là một công đôi việc, tranh thủ thực hiện luôn các hoạt động xúc tiến cho sản phẩm mới.

Thực tế, cách quảng bá nhất khi mắt sản phẩm mới chính là tặng vài thùng cho các đại lý để họ bán thử, hiện tại chẳng qua là tặng thêm một chút mà thôi. tặng thêm vài thùng thể khiến đặt thêm hàng vạn thùng. Trong kinh doanh thực phẩm, chi phí một thùng hàng quá cao nhưng lợi nhuận khả quan. Việc lợi như , dại gì mà ?

...

Kim đồng hồ lặng lẽ nhích dần, chẳng mấy chốc chỉ sang 10. Hội chợ bắt đầu hơn hai tiếng đồng hồ. Vào thời điểm , cả khu triển lãm Hội chợ Tuệ Thành đông nghịt . Nhiều ngoại thương ngành thực phẩm thấy dãy gian hàng tụ tập đông đúc cũng tò mò tiến xem. Kết quả là vây quanh càng lúc càng đông, xuống đơn cũng theo đó mà tăng vọt!

Khi giáo sư Hà cùng các lãnh đạo liên quan tuần tra đến khu thực phẩm, họ một nữa chứng kiến cảnh tượng các ngoại thương xếp hàng tranh đặt hàng. Một vị lãnh đạo thốt lên: "Vừa cảnh ngay đồng chí Giang Hạ đang phiên dịch ở đây ."

Giáo sư Hà Giang Hạ sẽ ông thất vọng. Ông bảo trợ lý: "Đi kiểm tra xem doanh khu thực phẩm sáng nay thế nào ." Mới nửa ngày, Tiểu Hạ mang về bao nhiêu đơn hàng?

Trợ lý đáp lời nhanh ch.óng chạy đến quầy phục vụ trung tâm để hỏi thăm. Vừa hỏi xong, liền sững sờ! Anh vội vã chạy ngược về khu thực phẩm, chẳng còn màng đến hình tượng, ghé sát tai giáo sư Hà khẽ một con .

Giáo sư Hà trợn tròn mắt: "Hơn 2.600 vạn USD? Cậu chắc chắn là nhầm chứ?"

Các vị lãnh đạo khác đồng loạt về phía giáo sư Hà. Trợ lý cố nén sự phấn khích nhưng giọng vẫn run run: "Không nhầm ạ! Cháu hỏi tận hai . Sáng nay tất cả các xưởng đều mở đơn! Phần lớn các xưởng đều đạt doanh 1 triệu USD, sản phẩm mới của tất cả các đơn vị đều đơn hàng. là trăm hoa đua nở, thắng lợi rực rỡ!"

Nghe đến thành tích , tất cả lãnh đạo đều mỉm rạng rỡ. Giá bán lẻ thực phẩm vốn thấp, mà trong thời gian ngắn như giao dịch hơn 2.000 vạn USD, chứng tỏ sản lượng tiêu thụ cực kỳ lớn!

"Vẫn còn hơn một tiếng nữa mới đến chính ngọ! Không liệu đột phá mốc 3.000 vạn đây." "Nhìn đà thì khả năng! Người đang kéo đến ngày càng đông." "Tỉnh nào doanh cao nhất, tỉnh nào thấp nhất?" Một vị lãnh đạo hỏi.

Trợ lý của giáo sư Hà tìm hiểu kỹ, liền nêu tên hai tỉnh. Khi lãnh đạo yêu cầu tìm hiểu một việc, bạn nắm bắt tất cả các thông tin liên quan để thể trả lời bất cứ lúc nào. Lãnh đạo của tỉnh doanh thấp nhất xong liền yên nữa: "Lão Hà , ông bảo đồng chí Tiểu Hạ qua phiên dịch giúp các xưởng khác một chút . Ông xem, khách ngoại quốc cứ đổ xô về phía gian hàng của Bắc Kinh hết ! Không thể để 'một một ngựa' thế , giàu đều chứ, để cả hội trường cùng đỏ rực đơn hàng!"

Tại Hội chợ Tuệ Thành, giữa các nhà máy và giữa các tỉnh luôn sự cạnh tranh. Đơn vị nào doanh cao nghĩa là thể hiện xuất sắc, sẽ biểu dương. Vị lãnh đạo cuối bảng thật sự sợ tỉnh năm nay đội sổ, vì như thế sẽ nêu tên phê bình trong cuộc họp và báo cáo kiểm điểm.

Giáo sư Hà hừ một tiếng: "Tiểu Hạ dẫn đoàn ngoại thương một vòng . Một thể việc của cả một đội ngũ . Các ông nên nghĩ cách học tập đồng chí Tiểu Hạ để nâng cao trình độ bản , thế mới là cái gốc của vấn đề."

Chu Thừa Lỗi bây giờ mỗi gặp ông đều chẳng cho sắc mặt , ông dám tiếp tục "bóc lột" Giang Hạ nữa.

Ôn Uyển phía sạch sành sanh. Vậy là, chỉ trong hơn hai tiếng, Giang Hạ mang về doanh hơn 2.000 vạn USD? Thế thì cô nhận bao nhiêu tiền hoa hồng? Ban đầu Ôn Uyển còn thấy khá vui vẻ vì sáng nay dẫn vài đợt khách, chốt đơn hàng 2.500 kiện, kiếm 25 đồng hoa hồng – coi như mở hàng thuận lợi. giờ đây, cô chẳng thấy vui nổi một chút nào!

đến bên mấy bạn học: "Sao ? Có học ?" Cô đang trông chờ họ bán nhiều quần áo, nếu tiền lương trả cho họ cô sẽ lỗ vốn!

Một nữ sinh đáp: "Học , nhưng cảm giác là học nổi." Những khác cũng gật đầu đồng tình. Quá lợi hại! Họ cảm thấy thể theo kịp. Việc chuyển đổi qua giữa ngôn ngữ của mấy quốc gia trôi chảy như tiếng đẻ đành, cô còn thuộc làu từng sản phẩm, am hiểu tường tận văn hóa ẩm thực của mỗi nước, đó là điều họ thể !

Bảo họ học thuộc tư liệu về công nghệ, chất liệu, màu sắc, kích cỡ của từng mẫu áo mà đến giờ họ vẫn thuộc hết. Trong khi đó, Giang Hạ đối với sản phẩm của mấy xưởng thực phẩm, đến cả bảng thành phần cũng thuộc làu làu! Thậm chí thực phẩm đó thành phần dinh dưỡng gì, ăn cho sức khỏe cô cũng đấy. Thật tự hổ thẹn! Chẳng trách kiếm hàng chục vạn USD. Dù cho bố cô giỏi, quan hệ nâng đỡ chăng nữa, thì bản cũng thực lực mới vững như . Người đời thường ngưỡng mộ kẻ mạnh, cùng trang lứa mà đối phương giỏi hơn nhiều như thế, khiến mấy họ thực sự tâm phục khẩu phục!

Giang Hạ đưa tay đồng hồ, 10 giờ 40 phút, cô về phòng nghỉ xem con thế nào. Cô xin vội vã rời . Khi bước khỏi đám đông, ngang qua giáo sư Hà và các lãnh đạo, đều đồng thanh: "Đồng chí Tiểu Hạ, vất vả cho cháu !"

Giang Hạ đáp: "Không vất vả ạ, vì đất nước mang về ngoại tệ thì khổ mấy cũng xứng đáng! Cháu xin phép vệ sinh một lát." Các lãnh đạo gật đầu lia lịa, giác ngộ tư tưởng của đồng chí Giang Hạ thật cao!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-495.html.]

Một nam sinh lời Giang Hạ thì vô cùng đồng cảm, theo bóng lưng cô hỏi: "Giang Hạ là sinh viên trường nào ?" Những nhân viên phiên dịch và tình nguyện viên đó họp chung nhưng thấy Giang Hạ.

lúc một tình nguyện viên Đại học Q ngang qua, đầy vẻ tự hào : "Bạn hỏi cô giáo Giang Hạ ? Cô là giảng viên khoa Ngoại ngữ trường Đại học Q chúng , đồng thời cũng là tân sinh viên khoa Thiết kế thời trang đấy."

Ôn Uyển: "..." Các bạn học bên cạnh Ôn Uyển: "..."

Chương 643: Khắc tinh

Giang Hạ? Vừa là sinh viên là giảng viên?

Một nữ sinh sửng sốt theo Giang Hạ: "Hóa là cô ! Mình từng các bạn bên Đại học Bắc Kinh kể ! Thảo nào thấy cái tên quen quen mà mãi nhớ ! Ngoại ngữ của cô đỉnh thật sự! Thông thạo năm sáu thứ tiếng cơ đấy!"

"Mình cũng nhớ , giảng viên ngoại ngữ trẻ nhất, xinh nhất và giỏi nhất Đại học Q! Kiêm nhiệm hai vai trò, là thầy là trò! Nghe vì cô còn là sinh viên khoa Thời trang nên nhiều thời gian dạy cho cả hai trường, hiệu trưởng hai bên bàn bạc để sinh viên khoa Ngoại ngữ Đại học Bắc Kinh cũng thể qua Đại học Q giảng."

" , dạy ở hội trường lớn mà cảm giác đang lên lớp , giống như đang chuyên gia thuyết trình ."

Ôn Uyển Giang Hạ còn giảng viên! Một sinh viên năm nhất như Giang Hạ, dù ngoại ngữ đến mấy thì dựa cái gì mà giảng viên? Chẳng lẽ bây giờ giảng viên đại học cần bằng cấp ? Vậy thì cô cũng thể sinh viên giảng viên ? Kiếp cũng thi đỗ chứng chỉ tiếng Anh cấp 4 cơ mà!

"Nghe tranh học lớp của cô ." " thế, còn bảo đến sớm là chỗ ."

Ôn Uyển thốt một câu: "Có vì lớp đó đặc biệt nhiều nam sinh nên mới chỗ ?" Ôn Uyển thể phủ nhận Giang Hạ , một vẻ đầy quyến rũ. Rõ ràng kết hôn, con cũng sinh ba mà ngày nào cũng ăn diện như con công hoa thế . Để gì? Chẳng là để quyến rũ đàn ông ? Giống như kiếp từng thấy, vài hạng phụ nữ dùng nhan sắc và vóc dáng để lả lơi với đồng nghiệp nam và cấp nhằm kiếm chút thuận lợi trong công việc. Nhìn xem, bao quanh cô là ngoại thương nam giới đấy thôi.

Nữ sinh liếc Ôn Uyển, cảm thấy lời ác ý và tâm địa : "Cả nam lẫn nữ đều đông lắm! Nghe giảng , trong giờ học cả phòng im phăng phắc đến mức kim rơi cũng thấy, ai nấy đều tập trung ghi chép đầy cả sổ tay đấy."

Ôn Uyển mím môi, nhắc thêm về Giang Hạ: "Đi thôi! Chúng lối xem . Xưởng trưởng bắt đầu ý kiến đấy, cả buổi sáng mà chúng chốt đơn hàng nào."

Một nam sinh liền : "Nếu xưởng trưởng ý kiến, chỉ nhận hoa hồng chứ nhận lương nữa?"

Một nữ sinh khác mắt sáng lên: " đấy! Mình cũng !" Những khác suy nghĩ một hồi cũng tán thành: "Mình cũng thấy chỉ nhận hoa hồng là nhất!"

Thế là sang Ôn Uyển: "Tiểu Uyển, tụi với xưởng trưởng , chúng chỉ cần hoa hồng, cần lương cứng nữa!"

Ôn Uyển nghẹn lời, vội vàng ngăn cản: " chúng thỏa thuận với xưởng may là lương 10 đồng một ngày , giờ các bạn đổi ý, xưởng trưởng sẽ đồng ý ."

Nam sinh tiếp lời: "Chúng chỉ lấy hoa hồng thì nếu chốt đơn, xưởng trả lương, họ sẽ lỗ. Mình thấy chẳng lý do gì xưởng trưởng từ chối cả."

Một nam sinh khác cũng Giang Hạ kích thích: "Hội chợ nhiều khách thế , nghĩ chỉ cần chốt một đơn thì tiền hoa hồng sẽ cao hơn tiền lương nhiều."

Ôn Uyển vẫn cố tìm lý lẽ: "Chỉ lấy hoa hồng thì chốt đơn mới tiền. Thực đơn hàng dễ chốt như thế, cả sáng nay cũng chốt đơn nào đây. Không ai cũng lợi hại như Giang Hạ . Cô nguồn khách định, là khách quen, nhiều mặt hàng năm nào họ cũng nhập. Chúng một khách cũng quen, khó chốt lắm!"

ngờ việc bảo họ học hỏi cách Giang Hạ bán hàng rước họa thế ! Giang Hạ đúng là khắc tinh của cô mà!

Loading...