[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 503

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:03:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Đông đáp: "Chấm chứ ông, bộ nào cháu cũng mua hết, chỉ sợ bố cháu ở nhà đ.á.n.h gãy chân cháu thôi!"

Cụ Mạch khà khà.

Buổi trình diễn kết thúc, khi Giang Hạ đồ xong bước thì Chu Thừa Lỗi, Giang Đông và Evans đều đợi cô từ bao giờ.

Evans : "Lần chúng sang Hoa Quốc chủ yếu là để bàn chuyện hợp tác vali kéo. Không ngờ cái vali đó là do em trai cô sản xuất."

Hai họ thấy nhiều bạn bè dùng loại vali kéo , thậm chí còn tự mua một cái ở nước . Lần lặn lội sang đây chính là vì nó. Họ cảm thấy tương lai của vali kéo vô cùng hứa hẹn.

Giang Đông vội gạt : "Là chị cháu nghĩ đấy ạ, cháu . Cháu chỉ theo ý tưởng của chị thôi. Cụ thể hợp tác thế nào, các ông cứ bàn với chị cháu ."

Giang Đông tự nhận thấy trong khoản ăn giỏi bằng chị, nhất là cái món giao thiệp với nước ngoài. Vả hiện giờ đang nghiên cứu những thứ khó nhằn hơn, nhiều thời gian. Vài ngày nữa về Bắc Kinh .

Giang Hạ liếc đồng hồ đeo tay: "Hôm nay muộn quá , mấy ngày tới cũng khá bận, bao giờ các ông về nước?"

Evans đáp: "Tuần chúng vẫn ở Hoa Quốc."

Họ thời gian cũng chẳng , ông thể đợi. Quan trọng là ông nhận hai chị em nhà đúng là một "kho báu"! Cái bánh xe vạn hướng là do họ , vali kéo cũng là họ sản xuất. Đến cả loại xe đẩy em bé đang bán chạy ở phương Tây cũng là của họ. Rồi còn cái máy hút chân mini nữa.

Mà quan trọng nhất là tất cả sản phẩm đều đăng ký bằng sáng chế. Chỉ riêng tiền bản quyền cái bánh xe vạn hướng thôi đủ khiến đỏ mắt vì ghen tị . Vừa tán gẫu, ý tứ của Giang Đông thì hình như sắp sản phẩm mới lò, chẳng là thứ gì. Hai chị em giỏi giang thế , tương lai chẳng còn nên chuyện gì nữa, đáng để họ chờ đợi.

Giang Hạ hẹn giờ bàn bạc cụ thể với họ xong xuôi mới trở về chỗ ở. Sáng hôm , cô đến trung tâm phục vụ để hỏi doanh đêm qua.

Chương 653: Lộ tẩy

Nhân viên hớn hở báo tin: "Ít hơn đồ nữ một chút, nhưng cũng hơn tám ngàn bộ. Có điều tổng giá trị giao dịch đêm qua còn cao hơn cả đêm diễn đồ nữ đấy!"

Giang Hạ mỉm : "Chuyện đó là đương nhiên , đồ nam vốn đắt hơn, mà tối qua chắc nhiều đặt vali kéo lắm nhỉ?" Đêm qua cô cố tình cho cái vali kéo " dạo" một vòng sân khấu mà.

" thế, nhiều lắm. Vali kéo bán hơn ba vạn chiếc."

Vậy là đúng , riêng doanh từ vali kéo là một con cực kỳ khả quan. Vốn dĩ mấy ngày nay vali bán , đêm diễn như một cú hích đưa nó lên tầm cao mới. Thực , dù tham gia Hội chợ Quảng Châu thì doanh vali vẫn luôn định. Xưởng lúc nào cũng chạy đơn hàng, tuyển thêm công nhân liên tục. Dây chuyền sản xuất năm ngoái mở rộng một , giờ chuẩn mở thêm bốn dây chuyền nữa.

Ký tên điểm danh xong, Giang Hạ sang gian hàng của giám đốc Bành bận rộn đến tận mười một giờ. Cô đoán bố chồng ký xong hợp đồng với bên Thân Đạt nên gọi điện hỏi thăm.

Đầu dây bên bắt máy nhanh, giám đốc xưởng : "Cụ Chu xong cháu ạ. Hợp đồng ký xong xuôi , giờ đợi luật sư nốt các thủ tục liên quan là xong."

Ông hỏi thêm: "Tiểu Hạ , cháu bảo công nhân sắp việc ngay ? Khoảng bao giờ thế?"

Giang Hạ đáp: "Thời gian cụ thể cháu chốt, chắc nửa tháng nữa chú ạ. Lúc đó Hội chợ cũng sắp vãn, cháu sẽ về một chuyến để sắp xếp việc."

Giám đốc thì yên tâm hẳn: "Chuyện cháu hứa đây, là khi thầu xưởng sẽ nhận bộ công nhân, đuổi một ai, vẫn còn tính chứ?"

"Tất nhiên chú. Chỉ cần họ tuân thủ nội quy, việc nghiêm túc, trách nhiệm và phạm lớn, cháu sẽ cho ai nghỉ việc . Chẳng ghi rõ trong hợp đồng ? Chú vẫn tin cháu ?"

"Tin chứ, cháu việc chú yên tâm."

Giang Hạ dặn thêm: "Đến lúc đó chú sắp xếp vài tổ trưởng và thợ rập cùng cháu lên Bắc Kinh một chuyến để học cách may mấy mẫu nhé. Đơn hàng xuất khẩu nên đường kim mũi chỉ và các chi tiết nhỏ thật chuẩn."

"Được, chú sẽ báo mấy tổ trưởng xưởng chuẩn ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-503.html.]

...

Cúp máy, Giang Hạ mới thực sự trút bỏ gánh nặng trong lòng. Cô tính kỹ , khi thầu xưởng may sẽ ưu tiên nhận gia công . Tuy tiền kiếm nhiều bằng tự thiết kế sản xuất, nhưng cũng đủ để duy trì bộ máy.

Giang Hạ còn dự định sẽ phá bỏ khu nhà ăn, bếp và dãy ký túc xá cũ kỹ để xây nhà xưởng mới. Sau bếp còn một mảnh đất trống giếng nước, đang trồng ít rau màu và cây ăn quả. Toàn là nhà cấp bốn nên để cũng chẳng ích gì, cộng cả mảnh đất trống chắc cũng hơn một ngàn mét vuông. Chờ nhà xưởng mới xây xong thì cô cũng vặn nghiệp.

Buổi tối, Giang Hạ tổ chức thêm một buổi trình diễn thời trang cho một xưởng may từng hợp tác năm ngoái. Những ngày đó còn tăng ca đêm nữa, các hoạt động đều diễn ban ngày.

Tuy nhiên Giang Hạ vẫn bận tối mắt, hết chủ trì chuyên đề về vải vóc sang chuyên đề đồ nhựa, chạy sang giúp gian hàng đồ nội thất một ngày. Cuối cùng, tất cả các hoạt động cô phụ trách cũng kết thúc mỹ mãn. Mấy xưởng khác nhờ vả thêm nhưng cô đều từ chối.

Sau sáu ngày bận rộn liên tục, Giang Hạ quyết định nghỉ ngơi một ngày cho giãn gân cốt. Chu Thừa Lỗi nghỉ mà vẫn tiếp tục đến triển lãm. Giang Hạ dậy sớm cho con b.ú một lúc hơn sáu giờ ngủ nướng đến tận khi tự tỉnh. Cô chơi với con đến mười giờ rưỡi mới khỏi cửa.

Lần cùng Giang Đông để bàn chuyện hợp tác với bọn Evans. Phía Evans ban đầu góp vốn đầu tư để mở rộng quy mô xưởng, giúp thâm nhập thị trường Âu Mỹ. cả Giang Hạ và Giang Đông đều đồng ý. Đâu thiếu tiền đến mức gọi vốn, cần tính . Vả Giang Đông còn chung với khác, sự đồng ý của các cổ đông thì chuyện cũng chẳng thành.

Cuối cùng, hai bên thống nhất giao quyền tổng đại lý khu vực Âu Mỹ cho phía Evans, coi như hợp tác vui vẻ. Như sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc họ tự mò mẫm ở Hội chợ.

Chập tối, Giang Hạ định ăn cơm với cụ Mạch như hẹn, nhưng bên công ty cụ việc đột xuất nên cụ bay về gấp trong chiều.

Giang Hạ bận rộn ở Hội chợ thêm mười ngày nữa, lúc Hội chợ cũng dần đến hồi kết, khách khứa thưa thớt hẳn. Mọi xưởng cô phụ trách đều vượt xa mục tiêu đề . Giang Hạ dự định về sớm để thu xếp việc ở xưởng may.

Lúc tan , Giang Hạ chào tạm biệt và báo rằng công việc của cô xong xuôi, ngày mai sẽ tới nữa. Mọi ai nấy đều hò hẹn "hẹn gặp ở kỳ Hội chợ tới".

Ôn Uyển cùng mấy bạn học đúng lúc cũng tan ca, thấy hết cả. Nhìn bóng lưng hớn hở của Giang Hạ, lúc ký tên về, Ôn Uyển nhịn mỉa mai: "Chắc là kiếm đủ nên mới chuồn sớm đấy hả?"

so sánh đau thương. Hàng ngày Giang Hạ kiếm tiền như nước, trong khi mấy họ cộng mỗi ngày chỉ kiếm hơn một trăm, hai trăm tệ, còn chia chác cho , lòng cô chua xót khôn tả. Cô hiểu nổi vì bản kế hoạch của sửa sửa mười vẫn đ.á.n.h trượt. Nếu cô cũng tổ chức show thời trang, chắc chắn cũng kiếm bộn tiền.

Một bạn học chép miệng: "Chắc thế , thấy đồng chí Giang Hạ giỏi thật đấy, ngày nào cũng chốt đơn ầm ầm. Mà cái gì cô cũng bán thế nhỉ? Ước gì cũng giỏi như ."

Hôm nay thấy Giang Hạ ở khu may mặc, mai thấy ở khu thực phẩm, mốt thấy bên đồ nội thất... Lần nào gặp cũng thấy cô vanh vách về sản phẩm như chuyên gia, chẳng hiểu cái đầu cô cấu tạo kiểu gì nữa.

lúc kế toán của xưởng nơi Ôn Uyển thêm cũng tan ca, thấy liền góp vui: "Vẫn còn mấy ngày nữa, các em cố gắng lên, tranh thủ mà kiếm tiền như Tiểu Hạ . Các em với Tiểu Hạ lấy hoa hồng như cả thôi, đều là một phần trăm (1%). Tiểu Hạ mỗi ngày kiếm cả ngàn bạc, các em đông thế mà mỗi ngày một hai trăm là ?"

Mấy bạn học của Ôn Uyển xong thì sững : "Gì cơ ạ? Một phần trăm? Chẳng hoa hồng của chúng em là một phần nghìn (1‰) ?"

Tim Ôn Uyển đập hụt một nhịp! Lần thì tiêu đời thật !

Mấy bạn khác cũng nhao nhao: " thế! Chẳng là một phần nghìn ?" Cảm giác mấy ngày qua họ như công !

Kế toán liếc Ôn Uyển một cái: "Không , chắc các em nhớ nhầm , hoa hồng của mỗi đều là một phần trăm mà!"

Mấy bạn sang Ôn Uyển chằm chằm: "Tiểu Uyển, chuyện là thế nào?" "Ôn Uyển, cô lừa bọn ?"

Ôn Uyển chỉ còn nước giả c.h.ế.t, tuyệt đối thừa nhận! Cô vội vàng chữa cháy: " lừa ! là một phần trăm mà? Chắc nhầm !"

Một bạn lạnh lùng : "Một nhầm thì thôi, chẳng lẽ tất cả bọn đều điếc hết ?" " đấy! Chính tai là một phần nghìn!"

Chương 654: Ai mới là kẻ quá đáng?

Kế toán thấu sự việc, bảo những còn : "Chắc là lúc đó Tiểu Uyển lỡ lời thôi, hiểu lầm giải thích rõ là mà. Là một phần trăm lợi nhuận thuần nhé. Hết Hội chợ các em cứ qua chỗ chị mà nhận lương!"

Giám đốc xưởng đó còn thắc mắc mấy đứa nhỏ việc uể oải thế. Nhìn sang đồng chí Giang Hạ mà xem, cũng lấy hoa hồng mà xông xáo bao! Kể cả khách nhỏ mua vài ngàn tệ, cô cũng nhiệt tình chu đáo như khách sỉ chục triệu. Khách nào rời gian hàng cô cũng tiễn tận xa, dù mua . Có cụ già ngoại quốc ngang qua hỏi nhà vệ sinh, thấy cụ lớn tuổi cô còn đích dẫn . Kết quả là khi vệ sinh xong, cụ chốt luôn đơn hàng năm triệu tệ đấy thôi.

 

Loading...