[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 511

Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:12:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ừ.” Chu Thừa Sâm đáp khẽ một tiếng.

Lúc Chu Chu thấy Giang Hạ, liền lập tức : “Bác hai, bác tự bắt nhé! Cháu với thím nhỏ thành một đội!”

Thật là chẳng chuyên nghiệp chút nào!

Chu Chu dứt khoát bước về phía Giang Hạ!

Chu Thừa Sâm: “...”

“Thím nhỏ ơi, thím với cháu cùng đội bắt bạch tuộc nhé? Chúng thi đấu với chị Oánh Oánh và chị Nguyễn Đường.”

Giang Hạ mỉm : “Được thôi, thắng thưởng nào?”

“Có ạ, chơi máy điện t.ử thêm nửa tiếng nữa.”

Giang Hạ đáp: “Thế thì nhất định thắng .”

Chu Chu gật đầu lia lịa!

“Chúng mau tranh thủ thời gian thôi.”

Chu Thừa Sâm giải thích với Giang Hạ: “Thằng Lỗi bảo tối qua em ngủ mấy, dặn bọn đừng phiền em.”

Giang Hạ : “Em đoán ngay là ý của mà.”

Cách đó xa, Chu Oánh phấn khích reo lên: “Lại một con nữa ! Mau lên, nó sắp chạy mất !”

Nguyễn Đường vội vàng đuổi theo.

Chu Chu giục giã: “Thím nhỏ ơi!”

Người lớn ai nấy đều thong thả quá!

Thời gian chơi điện t.ử của nó đấy!

“Được , bắt đầu bắt ngay đây!”

Giang Hạ bật đèn pin, bắt đầu tìm kiếm.

Chu Thừa Sâm đành tự cầm đèn pin soi chỗ khác.

Giang Hạ tay, quả nhiên là khác biệt.

Ánh đèn của cô lướt qua nơi nào là nơi đó thu hoạch!

“Ở đây một con bạch tuộc !”

Chu Chu lập tức chạy bắt!

Giang Hạ còn thấy một c.o.n c.ua xanh lớn ẩn lớp cát, cô cầm vợt nhanh tay xúc gọn lên!

Chu Chu bắt một con bạch tuộc, còn nhặt một con ốc cát lớn.

Lúc nó ném thùng, đèn pin của Giang Hạ soi trúng bạch tuộc: “Nhanh lên, bạch tuộc chạy về hướng kìa.”

Hai thím cháu vội vàng đuổi theo.

Con bạch tuộc đó bơi khá nhanh.

cũng chẳng nhanh bằng “ma trảo” của con .

Chu Chu tóm gọn lấy nó.

Giang Hạ tiện tay bắt một con tôm tít đang bơi trong nước.

Cầm lên xem, thấy béo, cô ném xuống nước để nó lớn thêm, nhặt một con hàu bên cạnh lên.

Nặng tay phết, chắc là béo đây.

Đợi Chu Chu bỏ bạch tuộc thùng, cô tiếp tục cầm đèn soi.

Thủy triều rút sâu đúng lúc trời sáng, sản vật biển cực kỳ nhiều!

Người khác thì , chứ Giang Hạ cứ vài bước là phát hiện thứ gì đó!

Tất nhiên, cũng bởi vì ngành ngư nghiệp thời phát triển như hiện đại, các loại cá, sò ốc trong biển còn phong phú hơn nhiều.

Chu Thừa Lỗi cũng , hiện giờ nhiều loại cá còn nhiều như nữa.

Thế nên giá của một loại cá cứ năm đắt hơn năm .

“Chu Chu, chỗ , vỏ hàu trốn một con bạch tuộc, thấy râu của nó ?”

“Thấy ạ, trốn kỹ thật đấy!”

Chu Chu lập tức tay.

Giang Hạ cảm thấy lớp bùn cát chân chút khác lạ, cô cúi đào đào nhặt lên, hóa là một con trai ngọc!

Trông vẻ cũng khá già .

Cô ném trong thùng.

Lúc Chu Chu kinh hô: “Thím nhỏ ơi, cua lớn kìa!”

Giang Hạ bước tới.

“Ngay trong cái lỗ , cháu thấy nó bò trong .”

Giang Hạ dùng kẹp sắt để gắp.

Kẹp vài mới tóm c.o.n c.ua hoa lớn ném thùng.

“Thím nhỏ ơi, cháu bắt một con bạch tuộc to nữa !”

“Giỏi lắm!”

...

Bên Giang Hạ và Chu Chu bắt đến quên cả trời đất, phía xa Chu Oánh và Nguyễn Đường cũng chẳng kém cạnh.

Y tá Lý và y tá Khâu càng bận đến mức ngẩng đầu lên nổi.

Phía họ nhiều bạch tuộc, nhưng nhiều ốc mỡ.

Hai nhặt đến mê mải.

Ốc mỡ ăn ngon, chỉ điều nhiều cát.

Chẳng mấy chốc, từ lúc trời tối mịt nhặt đến khi hừng đông.

Từ lúc nước ngập mắt cá chân nhặt đến khi thủy triều rút cạn.

Nơi tiếp giáp giữa biển và trời xuất hiện những rạng đông màu cam rực rỡ.

Trời sáng , lúc khó tìm thấy bạch tuộc nữa.

Hai chị em nhao nhao hỏi xem bắt bao nhiêu con.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-511.html.]

Kết quả là hai bên bằng .

Chu Chu: “Thế ai thắng thì tính ạ? Ai chơi điện t.ử thêm nửa tiếng đây? Có tất cả đều chơi ? Hay là thi tiếp một lát nữa ?”

Giang Hạ: “...”

Cái con bé thật thà !

Sau ngoài là dễ chịu thiệt lắm đây!

Phải dạy cho nó tinh khôn lên một chút mới .

Giang Hạ đang định gì đó thì Chu Oánh lập tức phản đối: “Không ai thắng, mà là chúng đều thắng! Cả hai đứa đều chơi thêm nửa tiếng!”

Chu Oánh về phía Chu Thừa Sâm: “ bố?”

Chu Thừa Sâm gật đầu: “, hôm nay cả hai đứa đều chơi thêm nửa tiếng.”

“Dêêê!” Chu Oánh vui sướng nhảy cẫng lên.

Lúc bọn Chu Thừa Lỗi bắt đầu kéo lưới , trông vẻ khá vất vả. Chu Thừa Sâm thấy liền bảo Chu Chu và Chu Oánh: “Bố qua phụ kéo lưới, hai đứa cứ theo thím nhỏ.”

Giang Hạ liền : “Vậy chúng nhặt đồ về phía đó nhé!”

“Vâng ạ.” Hai chị em đồng thanh đáp.

Sau đó phấn khích chạy lên phía , tiếp tục tìm bạch tuộc.

Giang Hạ và Nguyễn Đường phía , xem cát thứ gì khác , tiến về phía .

Đột nhiên Giang Hạ thấy một đống cát điểm kỳ lạ.

Giống như cát đang giấu một vật hình tròn.

Cô nhặt lên, tròn tròn, trông giống như một đồng tiền đồng khổng lồ.

Giang Hạ thấy bao giờ: “Đây là cái gì ?”

Nguyễn Đường qua: “Đây là một loại d.ư.ợ.c liệu trung y, gọi là Hải Kim Tiền (Tiền biển), nhiều giá trị d.ư.ợ.c dụng. Dùng nó phụ liệu ngâm rượu t.h.u.ố.c sẽ hiệu quả rõ rệt với bệnh thấp khớp, bệnh thận, còn cả...”

Nguyễn Đường một loạt công dụng, Giang Hạ xong cảm thấy thứ thật là “vạn năng”: “Để em xem còn , bác sĩ Nguyễn, chị bốc giúp em một đơn t.h.u.ố.c nhé, em về mua thêm ít d.ư.ợ.c liệu để ngâm rượu.”

Nguyễn Đường : “Được.”

Chương 664: Giang Hạ chính là bản lĩnh đó

Cả cha Chu và Chu đều thấp khớp nhẹ, cứ đến mùa xuân ẩm ướt là đau lưng mỏi gối.

Hơn nữa lời Nguyễn Đường , thứ cũng tác dụng với trường hợp của chú Đông.

Giang Hạ tiếp tục tìm xem còn con nào .

Muốn ngâm rượu t.h.u.ố.c thì chỉ nhặt một con là đủ!

Thế là hai tìm kiếm càng thêm nghiêm túc.

Tuy nhiên thứ cũng dễ tìm, hai đến tận chỗ bọn Chu Thừa Lỗi kéo lưới mà vẫn tìm thêm con nào.

Lúc , mấy Chu Thừa Lỗi hợp lực kéo một lưới cá lên chỗ cạn.

Giang Hạ những con cá trắng lấp lánh mắc lưới, : “Hôm nay vận may của bố thật đấy, mẻ chắc cũng hơn trăm cân (50kg).”

Cha Chu hớn hở: “Cũng tầm tầm đó!”

Ông là một lũ “Vượng Vượng Vượng” đều về nhà , thì tùy tiện kéo một mẻ cũng sẽ đầy lưới thôi.

Đã lâu cùng Vượng Tài (Giang Hạ) khơi! Nếu mà khơi chắc chắn còn kiếm nhiều hơn nữa.

Cha Chu vẫn hoài niệm những ngày cùng Giang Hạ biển.

Đã là tháng mười một , vụ cá mùa thu sắp kết thúc, mùa đông sắp tới, đợi Vượng Tài nghỉ lễ là sắp đến Tết .

Y tá Lý hai lúc cũng tới, ngạc nhiên hỏi: “Nhiều cá thế mà mới chỉ hơn trăm cân thôi ?”

còn tưởng mấy trăm cân chứ!”

Giang Hạ: “Mấy trăm cân thì , mấy trăm cân là một đống cá lớn lắm. Chỗ đa là cá nhỏ lớn , thì nhiều nhưng nhẹ lắm.”

Thông thường kéo lưới kiểu đa là bắt cá đối, cá đục, cá bẹ vàng... những loại cá nhỏ, dĩ nhiên tôm, cua, mực cũng sẽ một ít.

Cá đối, cá bẹ và cá đục đều bán giá cao.

hôm nay tôm bắt đặc biệt to, Giang Hạ nhặt một con lên so thử, dài bằng lòng bàn tay cô.

Loại tôm to thế , thịt nhiều, c.ắ.n một miếng một con thì còn gì sướng bằng, Giang Hạ thích ăn nhất loại .

Hôm nay cua xanh mắc lưới cũng béo.

Cha Chu khà khà : “Mau gỡ hết cá lưới xuống .”

Giang Hạ xuống gỡ cá, cô hỏi Chu Chu và Chu Oánh: “Hai đứa tiếp tục dạo biển giúp phân loại cá?”

Chu Chu: “Cháu giúp phân loại cá.”

Chu Oánh: “Cháu... cháu cũng phân loại cá !”

Thực con bé vẫn dạo biển hơn.

Giang Hạ thấu, : “Hai đứa ngoan thật đấy! Biết giúp lớn chia sẻ công việc , hôm nay thím nhỏ cho phép hai đứa chơi điện t.ử thêm mười phút nữa.”

Chu Oánh lập tức vui vẻ hẳn lên.

Chu Chu nhẩm tính thời gian trong đầu, còn thiếu hai mươi phút nữa là đủ hai tiếng, nó hỏi Giang Hạ: “Thím nhỏ ơi, cháu với chị Oánh Oánh thi xem ai gỡ nhiều cá hơn, thắng chơi thêm hai mươi phút nữa, ạ?”

“Được, hôm nay hai đứa giỏi thế , thím phá lệ một .” Giang Hạ định mỗi ngày chỉ chơi điện t.ử một tiếng là để tránh Chu Chu nghiện, ảnh hưởng học hành.

quy định quá cứng nhắc mà luôn gian linh hoạt. Đôi khi thấy con bé bài , chủ động giúp việc nhà, thi cử tiến bộ... cô đều sẽ thưởng, khi thì là thời gian chơi game, khi thì là những thứ khác mà nó .

Số thưởng chủ động nhiều lên, Chu Chu cũng nắm bí quyết, cuối cùng cũng học cách chủ động giành lấy thứ .

Chu Oánh reo hò: “Dêêê!”

Chẳng đứa trẻ nào là thích chơi điện t.ử cả.

Thế là hai chị em vui vẻ bắt đầu thi đua phân loại cá.

Giang Hạ nhắc nhở: “Trước khi việc động não một chút, cá nhiều xương sắc, loại còn độc, hai đứa nghĩ xem thế nào để bảo vệ bản thương, thế nào để nhanh, an .”

Giang Hạ cảm thấy tư duy việc của một quan trọng.

Làm bất cứ việc gì, hết hãy nghĩ xem nên thế nào, sắp xếp trình tự , như thường dễ sai sót nhầm lẫn, mà còn đạt hiệu quả gấp đôi.

Cô hy vọng thể rèn luyện cho hai đứa trẻ thói quen như .

Hai chị em xong bắt đầu suy nghĩ, đứa một câu đứa một câu bàn bạc rôm rả.

Bọn Nguyễn Đường cũng tới giúp gỡ cá.

Nguyễn Đường hai chị em mật bàn bạc, : “Tiểu Hạ, em thật khéo dạy trẻ nhỏ.”

Loading...