[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 533
Cập nhật lúc: 2025-12-30 02:30:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Uyển: "Bác chủ nhà ơi, tụi cháu thuê cái mặt bằng tầng một thôi, tầng hai với tầng ba thuê. Bác cho tụi cháu thuê giá hai mươi đồng một tháng nhé!"
Bà chủ nhà xong liền xua tay ngay lập tức: "Không , mặt bằng tầng một ít nhất cũng năm mươi đồng một tháng. Chỗ của rộng tới một trăm ba mươi sáu mét vuông lận đó! Tầng hai tầng ba mà trả hai mươi đồng cũng cho thuê ."
Ôn Uyển: "Tụi cháu lấy tầng hai tầng ba, chỉ lấy tầng một thôi. Hai mươi đồng là cao lắm , bằng nửa tháng lương của bao nhiêu đấy bác, bác cho tụi cháu thuê mà!"
"Không ! Tiền thuê tầng một năm mươi đồng, một xu cũng bớt. Hai mươi đồng mấy cô thuê tầng hai còn chẳng nữa là, tầng hai còn lấy hai mươi lăm đồng đấy! Cô xem cái vị trí mặt bằng của , rẽ một cái là ngay phố Vương Phủ Tỉnh, qua kẻ đông như kiến! Cô mở tiệm bán quần áo ở đây một tháng kiếm cả trăm đồng là chuyện thường."
Ôn Uyển: "Bác cũng là rẽ một cái mới tới Vương Phủ Tỉnh chứ ngay mặt phố đó , mà so sánh ạ? Thế , mỗi bên nhường một bước, hai mươi lăm đồng!"
Bà chủ nhà khóe miệng giật giật: "Cô tưởng đây là ngoài chợ mua rau chắc! , năm mươi đồng bớt một xu."
"Mấy thuê ? Không thuê thì lát nữa bạn học của cháu nội tới, cũng là thuê. Cho dù là bạn của cháu thì giá đưa cũng y như thôi."
Ôn Uyển nghĩ đối phương chỉ đang lấy cớ để nâng giá, "Năm mươi đồng một tháng, tính tiền thuê hơn ba hào một mét vuông ! Đắt quá! Cháu nhiều nữa, bốn mươi đồng bác? Được thì tụi cháu thuê luôn bây giờ."
"Không ! Năm mươi đồng thương lượng! Cái mặt bằng hơn một trăm ba mươi mét của cơ mà."
"Năm mươi thì đắt quá, thôi, tụi cháu chỗ khác xem ."
Cô đưa giá bốn mươi đồng là cao , ở Kinh thị giá đó gần bằng lương một tháng của công nhân bình thường. Ôn Uyển đinh ninh rằng đối phương sẽ đổi ý gọi . Cô nháy mắt với Cố Hằng.
Thế là hai cùng bước ngoài, vặn thấy Giang Hạ bước xuống từ chiếc xe Jeep. Trương Phức Nghiên cũng xuống xe ngay đó.
Chủ nhà theo thấy Trương Phức Nghiên thì mừng rỡ: "Tiểu Nghiên, các cháu đến !" Trương Phức Nghiên chào: "Bác Phương ạ." Giang Hạ cũng chào theo: "Chào bác Phương, cháu chào bác."
Ôn Uyển thấy Giang Hạ thì mặt tối sầm , đúng là oan gia ngõ hẹp. Không lẽ cô phái theo dõi ? Sao cũng đụng mặt thế ? Cô sợ Giang Hạ cũng đến thuê mặt bằng bán quần áo. Thời buổi tìm một cái mặt bằng hề dễ. Mấy ngày nay cô và Tưởng Khiêm tìm từ gần trường đến tận đây mới thấy mỗi chỗ .
Đắt thì đắt ! Dù hùn vốn với khác thuê, một tháng cũng chỉ hai mươi lăm đồng, Tưởng Khiêm gánh cho một nửa, tính mỗi tháng chỉ tốn mười hai mười ba đồng tiền thuê, bán chừng chục bộ quần áo là huề vốn. Cô tin một tháng bán nổi mười bộ đồ! Việc cấp bách hiện giờ là tuyệt đối để Giang Hạ cướp mất.
Ôn Uyển lập tức với chủ nhà: "Bác chủ nhà ơi, năm mươi đồng thì năm mươi đồng, mặt bằng tầng một cháu thuê!"
Bà chủ nhà vốn ưa Ôn Uyển, là hạng hạch sách, cho thuê nên : "Cô chờ một chút, hẹn với nhóm . Để xem các cô định thuê tầng nào. Tiểu Nghiên, các cháu xem định thuê tầng mấy?"
Trương Phức Nghiên sang Giang Hạ. Ôn Uyển giành : "Bác Phương, chẳng lúc nãy xong , mặt bằng tầng một cháu và bác sẽ thuê. Bác giá năm mươi đồng, bây giờ cháu đồng ý đó."
Ôn Uyển sang Cố Hằng, cô Cố Hằng quen bà chủ nhà: "Chú ơi, chẳng lúc nãy với bác chủ nhà là thuê tầng một ?"
Cố Hằng thấy Giang Hạ là đổi ý ngay, ông đời nào tranh chấp với Giang Hạ, vì cảm thấy nợ cô quá nhiều, nên liền : "Cũng hẳn là xong, chẳng cháu chê đắt bảo thôi ?"
Ôn Uyển: "..."
Cố Hằng chào Giang Hạ: "Hạ Hạ, các con cũng thuê mặt bằng ?" Nói đoạn ông đứa nhỏ trong lòng Giang Hạ, đây là ba đứa ngoại tôn của ông ? Thật sự quá đáng yêu. Cố Hằng sờ túi quần, thầm hối hận vì mang theo bao lì xì.
Ôn Uyển: "..." C.h.ế.t tiệt! Sao cũng gặp giúp đỡ Giang Hạ thế ? Còn để sống cơ chứ!
Giang Hạ thèm để ý đến Cố Hằng, một ánh mắt cũng thèm cho, chỉ hỏi bà chủ nhà: "Bác Phương, thuê cả tòa thì giá bao nhiêu ạ?"
Giang Hạ thể chỉ thuê tầng , nhưng dù là Cố Hằng Ôn Uyển, cô đều hùn hạp thuê chung. Cô thà bỏ thêm chút tiền, dù cũng sẽ kiếm .
Bà chủ nhà ngờ mà bạn của cháu nội dẫn đến thuê nguyên căn, thế thì đỡ tốn công quá! Bà : "Nếu thuê cả tòa thì một trăm đồng một tháng. Sau mỗi năm tăng thêm 5% tiền thuê, cháu thấy ?"
Mỗi năm tăng 5% là hợp lý, Giang Hạ sảng khoái đồng ý: "Được ạ. Cháu cảm ơn bác Phương."
Ôn Uyển sang Giang Hạ: "Cô cố ý ? và vị với chủ nhà là hùn vốn thuê tầng một !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-533.html.]
Giang Hạ chẳng thèm đáp lời, chỉ với bà chủ nhà: "Bác Phương, cháu thể thuê cả tòa ạ? Nếu tầng một thuê , chỉ thuê tầng hai tầng ba thì cháu đủ chỗ dùng, đành tìm chỗ khác thôi ạ."
"..."
Ôn Uyển thấy Giang Hạ ngó lơ , chuyện cũng thèm phản hồi, thật sự thái độ coi bằng vung của Giang Hạ cho tức điên. "Giang Hạ, đang chuyện với cô đó!" Giang Hạ vẫn lờ . Những lời nhảm nhí thì cũng . Cô đến thuê mặt bằng, chỉ cần chuyện với chủ nhà là đủ!
Ôn Uyển: "Sao cô vô lễ thế!" Giang Hạ tiếp tục xem cô như khí.
Bà chủ nhà xem mà thấy hả , : "Tất nhiên là chứ, lúc nãy họ chê đắt thuê nữa mà. Cháu thuê cả tòa thì tiền thuê bớt nữa, nhưng sẽ miễn cho cháu một tháng tiền nhà, coi như bớt một trăm đồng."
Thú thật, căn nhà rộng, tầng hai tầng ba chia phòng khép kín, hiếm lao động nào lên Kinh thị mà dám thuê cả căn rộng thế để ở, thường ở ghép đông, bà sợ đông quá nhà cửa lộn xộn. Nghe cháu nội bảo thuê mở studio thiết kế, mà thiết kế thì dầu mỡ khói bụi, chắc chắn sạch sẽ hơn ở. Hơn nữa là sinh viên đại học Q, đại học Kinh thị, tố chất chắc chắn tồi, bà đương nhiên thích cho sinh viên thuê hơn.
Ôn Uyển xong nhịn : "Bác Phương bác thế? Lúc nãy bác miễn một tháng tiền thuê cho cháu! Nếu bác thế thì cháu chẳng trả giá gì, thuê luôn !"
Chương 693: Chột
Bà chủ nhà: " ý định miễn tiền thuê cho cô! Cô và cô bé khác , thuê cả tòa! Vả cô bé thấy thuận mắt hơn."
Ôn Uyển: "..."
Bà chủ nhà thật lòng, ban đầu bà nghĩ nếu Giang Hạ trả giá, bà cũng sẵn lòng bớt vài đồng để cho thuê nguyên căn cho gọn, ngờ Giang Hạ chẳng thèm mặc cả. Giang Hạ sảng khoái, bà cũng hào phóng, quyết định miễn luôn một tháng tiền nhà.
Một trăm đồng một tháng đấy! Giang Hạ cũng thấy bà chủ thoáng, vì một trăm đồng thời mua nhiều thứ. Cô : "Cháu cảm ơn bác Phương, chúng ký hợp đồng luôn bây giờ nhé!"
"Được, . Bác thích những nhanh gọn như cháu, giống mấy hạng bủn xỉn, cứ như chợ mua rau, trả giá từng hào một, mà phát bực."
"Nói dăm ba câu, bớt một xu quyết định thuê luôn, cháu là chuyện đại sự ! là sinh viên đại học khác." Bà chủ nhà lấy hợp đồng, quên khen Giang Hạ thêm vài câu.
Ôn Uyển: "..." Chủ nhà đang mắng cô bủn xỉn ? Cô trả giá từng hào! Ai thuê nhà mà mặc cả chứ? Tại Giang Hạ nhảy tranh chấp mới thành thế !
Bà chủ nhà chuẩn sẵn hợp đồng, do cháu nội nhờ bạn bên khoa Luật soạn thảo. Bà đưa cho Giang Hạ: "Đây là hợp đồng thuê nhà, cháu xem qua, tiện thể điền thông tin cá nhân ."
Giang Hạ đón lấy. Thấy tiến tới bước ký hợp đồng, Tưởng Khiêm liền kéo tay Ôn Uyển: "Đi thôi! Chúng chỗ khác tìm."
Ôn Uyển lườm Giang Hạ một cái cháy mặt, hất tay Tưởng Khiêm đùng đùng bỏ . Giang Hạ theo bóng lưng hai , trầm tư một giây: Họ vẻ quá mật thì ?
Chu Thừa Lỗi đưa đứa nhỏ đang bế cho Giang Đông: "Anh xe lấy đồ."
Ôn Uyển mười mấy mét, nhịn lầm bầm: "Hồi đó bên thanh tra tra nhầm , để cô bóc lịch (đạp máy khâu) cho ? Lần nào cũng xông đối đầu với . Mặt bằng cô cướp mất! Hồi ở quê mua sạp ở chợ hải sản cũng chị em nhà họ cướp mất!"
Tưởng Khiêm im lặng một lát mới : "Chẳng lúc nãy em chê đắt nên bỏ qua ? Nếu lúc đó em chốt luôn thì chủ nhà cũng cho cô thuê."
Ôn Uyển tức giận : "Em là ép giá bà , giả vờ bỏ thôi chứ bỏ cuộc!"
" chủ nhà chịu bớt một xu nào cả, em thì bà cũng giảm . Hơn nữa năm mươi đồng hai chia cũng quá đắt, chúng chỉ cần trả hai mươi lăm đồng thôi, em chẳng bảo bán quần áo lời lắm ?"
Ôn Uyển xong thì nổi đóa: "Thế lúc nãy câm như hến ? Anh thấy đắt thì bảo chủ nhà là thuê luôn ! Em thấy lên tiếng, sợ thấy đắt nên mới sức ép giá! Nếu thấy năm mươi đồng đắt thì mở miệng một câu! Có thế thì cướp !"
Tưởng Khiêm: "..."
Ôn Uyển càng càng giận, tức đến phát : "Em ép giá là vì ai? Chẳng vì tiết kiệm tiền cho ? Sợ bỏ quá nhiều vốn? Lại sợ tiền thuê cao quá lỗ vốn? Anh thấy đắt thì lúc đó gì?"
"..." Tưởng Khiêm ngờ cô luôn, lúng túng an ủi: "Thôi , là của , sẽ tìm mặt bằng khác vị trí hơn. Đừng nữa mà!"
Chu Thừa Lỗi xe, cầm lấy máy ảnh, chụp khoảnh khắc .