[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 542

Cập nhật lúc: 2025-12-30 04:15:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Thừa Sâm: "..." Rốt cuộc mấy đứa nhỏ là con ai?

"Để bố cho uống là ." Hai ông bà đang ôm cháu dạy chúng tập gọi ông bà, hơn một tháng gặp, ở nhà ba nhóc tì mới lẫy, giờ , tuy vững lắm, cứ chực ngã ngửa .

Hai cụ lấy bình nước. Trời lạnh, nước chuẩn sẵn trong bình nguội, Giang Hạ thấy Chu Thừa Lỗi đang chăm chú nên phiền , tự lấy bình thêm chút nước nóng, tránh để hai cụ đang bế cháu vướng víu.

Nguyễn Đường kỹ thuật捏脊 (niết tích - véo lưng) cho bé út. Đây là phương pháp dùng cho các chứng tích trệ. Sau khi biện chứng cho Tiểu Bảo, chị phối hợp các thủ pháp như bổ tỳ kinh, thanh vị kinh, xoa bản môn, vận nội bát quái, thoái lục phủ, xoa bụng, day túc tam lý... để giúp bé kiện tỳ hành khí, điều hòa âm dương, tiêu thực dẫn trệ.

Không do bé thấy thoải mái đến giờ ngủ trưa mà một lát ngủ lúc nào .

Cụ cố Nguyễn Đường cho cháu chắt, bảo: "Cách thật, hồi xưa trẻ con tích thực là dắt châm cứu trích huyết (lể tích), nào chúng nó cũng như sập tiệm, vang cả trời đất."

Bà thím Hai: "Mỗi cái kim đ.â.m kẽ ngón tay chúng nó, còn sợ phát khiếp, dám ."

Mẹ Chu cho cả uống nước : "Con cũng nổi, trông cứ như t.r.a t.ấ.n ."

Bố Chu khóe miệng giật giật: "Không nổi mà các bà vẫn dắt chúng nó lể ?"

Cụ cố: "Chứ còn cách nào khác? Trẻ con tích thực thì lể chứ! Chúng là còn thể xoa bóp thế ."

Bà thím Hai: "Mà công nhận lể tích cũng nhạy thật, chẳng uống t.h.u.ố.c. Mỗi tội kinh hãi, cảm giác đau lắm."

Bố Chu hỏi Nguyễn Đường: "Tiểu Bảo nặng chứ cháu? Có cần thêm mấy nữa ?"

Nguyễn Đường: "Không nặng ạ, Tiểu Bảo đến mức tích trệ, chỉ là ăn nhiều nên khó tiêu một chút, cần lể tích trích huyết ."

Nguyễn Đường hiểu rõ "lể tích" chính là liệu pháp châm cứu tứ phùng trong Đông y.

Cụ cố hỏi: "Thế ngoài xoa bóp với lể tích thì còn cách nào nữa ?"

Nguyễn Đường: "Có thể uống t.h.u.ố.c theo triệu chứng ạ. Nếu tích trệ nhẹ thì nấu canh Tam Tiên, cháo tim đèn, hoặc cháo bạch truật thịt nạc cho các bé ăn để điều lý." Chị tận tình chỉ cách ba món thực liệu .

Thím Đông thấy Hứa Linh dạo nghén kinh khủng, liền nhờ: "Tiểu Đường, cháu xem giúp con dâu thím với. Nó dạo ăn gì nôn nấy, gầy rộc ."

"Ốm nghén cháu thể dùng châm cứu để xoa dịu ạ."

Hứa Linh đến châm cứu sợ: "Thôi thôi, chị dám . Có cách ăn uống gì em?"

"Có ạ, nhưng em bảo hiệu quả, bảo , thậm chí còn nôn ác hơn." Nguyễn Đường vẫn đưa vài lời khuyên về ăn uống: "Chị cứ thử xem đỡ chút nào nhé."

Hứa Linh từ lúc m.a.n.g t.h.a.i mới càng khâm phục Giang Hạ, hồi đó bụng to như thế mà vẫn bao nhiêu việc: "Chị họ , hồi đó hình như chị nghén nhỉ?"

Giang Hạ : "Không, lúc chị mang bầu ngoài việc ăn khỏe, lười và thích ngủ thì chẳng phản ứng gì khác. Chị còn nghi mang bầu ba 'con sâu lười' cơ! Kết quả sinh đúng là ba đứa ham ăn, ham ngủ còn lười vận động. Năm tháng đầu chúng nó chỉ ăn với ngủ, lẫy còn chẳng buồn lẫy."

Bố Chu lập tức bênh: "Đấy lười, đấy là phúc! Ba bảo bối nhà phúc! Ăn ngủ là phúc lớn!" Rõ ràng là những đứa trẻ vượng nhà vượng cửa, gọi là sâu lười !

Mẹ Chu cũng tiếp lời: "Lười mà lười? Lúc đó con chỉ thích ngủ thôi chứ việc nhà, việc xưởng, cả khơi đ.á.n.h cá con vẫn hết đấy thôi. Ba đứa nhỏ còn bé, ngủ với ăn thì gì bây giờ?"

Hứa Linh: "Ghen tị quá, em thì phản ứng mạnh quá !"

Giang Hạ: "Cơ địa mỗi mỗi khác, qua ba tháng là thôi." "Em sắp ba tháng đây."

Nguyễn Đường bắt mạch cho Hứa Linh: "Không chị, chỉ là khí huyết kém một chút, vấn đề lớn."

Thím Đông: "Thế bồi bổ thế nào cháu?"

Nguyễn Đường hỏi thêm về giấc ngủ, xem lưỡi của Hứa Linh khuyên: "Thím thể hầm trứng gà với đường đỏ, hoàng kỳ, táo đỏ, kỷ t.ử cho chị uống... nhớ cho thêm hai lát gừng tươi ạ." Chị chỉ tỉ mỉ cách nấu.

"Về thím nấu ngay, cảm ơn Tiểu Đường nhé!" Thím Đông cảm ơn xong bảo: "Có bác sĩ trong nhà đúng là thật!"

Giang Hạ tâm đắc: "Em cũng thấy ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-542.html.]

"Vẫn là thằng Sâm tìm vợ, chứ hồi nhỏ nó sợ gặp bác sĩ nhất đấy, cứ ốm là trốn sang nhà , ai ngờ lớn lên lấy bác sĩ."

Mẹ Chu : "Cái gọi là vỏ quýt dày móng tay nhọn! Cái loại sợ khám như nó thì vợ bác sĩ mới trị ! Sau ốm đau khỏi cần bệnh viện, vợ nó khám cho tại chỗ xem nó dám sợ !"

Nguyễn Đường: "Anh sợ bác sĩ, sợ tiêm ạ."

Cụ cố hùa theo: "Thế lời, cháu cứ lấy kim mà châm cho nó!"

Chu Thừa Sâm: "..." Cả nhà một trận vỡ bụng!

Chu Thừa Sâm: "Mọi thể bàn chuyện khác ?"

Cụ cố: "Thế bàn xem khi nào cháu rước Tiểu Đường về nhà? Không mau mau mà cưới , còn định đợi đến bao giờ?"

Bà thím Hai phụ họa: " đấy, cô gái thế , cưới sớm khác nẫng mất thì nhè."

Chu Thừa Sâm Nguyễn Đường một cái, đáp: "Sắp ạ, nhớ chuẩn phong bao thật to nhé."

"Chuẩn sẵn lâu ! Chỉ chờ uống chén của đôi trẻ thôi đấy." "Sắp là khi nào? Đừng suông, hành động chứ. Cưới càng sớm phong bao càng dày!"

...

Mọi cứ thế trêu cặp đôi mới. Ở sân bên cạnh, vợ Chu Binh Cường vểnh tai ngóng nãy giờ. Bà vội chạy lên lầu, bảo Ôn Uyển - đuổi học về nhà với vẻ mặt sống dở c.h.ế.t dở: "Con bế con gái sang bên cho đối tượng của Chu Thừa Sâm xem hộ cái. Nghe cái cô bồ mới của nó là bác sĩ, bắt mạch giỏi lắm."

Ôn Uyển đang ngủ trưa, chẳng buồn thèm . Vợ Chu Binh Cường đẩy đẩy cô : "Này, bảo con bế con sang bên cho xem kìa!"

Ôn Uyển nổi khùng: "Bà thích thì tự , đừng phiền !" Tương lai của cô hủy hoại , giờ còn sai bảo cô nữa ư? Đừng mơ! Cô đang định ly hôn với Chu Quốc Hoa đây! Quá đáng lắm !

"Cái gì mà phiền? Đây con cô đẻ chắc? Không còn tưởng đẻ đấy! Dậy mau, suốt ngày ườn giường, cô tưởng là Thái hoàng thái hậu chắc! Dậy ngay! Chẳng ngó ngàng gì đến con cái, cô thế hả? là kiếp nợ cô mà, mới cưới cái loại..."

Vợ Chu Binh Cường c.h.ử.i bới một hồi, Ôn Uyển vẫn mặc kệ! Bà tức đến mức sắp nổ mạch m.á.u não. Bà hiểu Chu thế, cưới mấy cô con dâu cô nào cũng tuyệt vời! Ngay cả Chu Thừa Sâm - cái loại "hàng cũ" từng ly hôn - mà cũng lấy bác sĩ bệnh viện lớn. Trong khi con trai bà chẳng kém cạnh gì hai em nhà , rước cái hạng . là so bì chỉ thêm tức c.h.ế.t!

Cuối cùng, vợ Chu Binh Cường tự bế đứa trẻ sang nhờ Nguyễn Đường xem giúp.

Chương 705: Sự nể trọng của cụ cố

Ở trong làng, ban ngày hễ ở nhà là cổng ngõ luôn mở rộng. Dân làng lúc nông nhàn, ăn cơm xong là thích sang hàng xóm chơi, tán chuyện. Vợ Chu Binh Cường bế cháu nội thẳng nhà, nhờ Nguyễn Đường xem giúp.

Giang Hạ nhớ đến nhân phẩm của bà liền : "Bác sĩ Nguyễn rảnh , con nhà bà khỏe thì mau đưa bệnh viện !"

Mẹ Chu tiếp lời: "Phải đấy! Nhà sắp việc ! Không rảnh!"

Vợ Chu Binh Cường: "Có gì khỏe ! Chỉ là nhờ bác sĩ Nguyễn điều lý cơ thể cho cháu nó thôi, con bé yếu, cứ hễ tí là cảm sốt. Bắt mạch một cái thôi mà! Nhanh lắm!"

Nguyễn Đường lời Giang Hạ thì hiểu ngay hạng bệnh nhân dễ tính. Chị đứa trẻ gầy gò, xanh xao vẻ bình thường, bèn : "Xem thì cũng , nhưng y thuật của hạn, chỉ thạo xem cảm sốt cho trẻ em thôi. Khuyên bà vẫn nên đưa bé đến bệnh viện lớn tìm bác sĩ chuyên khoa."

"Không , cứ xem hộ cái , chỉ điều lý cơ thể cho nó thôi."

Nguyễn Đường vẫn xem qua cho đứa trẻ, hỏi vài câu bảo: "Di chứng vàng da cũng chữa . Còn chuyện bà bảo bé yếu, ốm, thể kê một đơn thực liệu để điều hòa tỳ vị, tăng sức đề kháng, nhưng cái cần thời gian dài, ăn một hai bữa là thấy kết quả ngay ."

Bệnh vàng da của đứa trẻ do lúc điều trị kịp thời ảnh hưởng đến hệ thần kinh não bộ, khiến thính lực vấn đề, thế vẫn còn là nhẹ, nặng hơn sẽ dáng vững, cử động chậm chạp, phối hợp hoặc yếu cơ. Đây chuyên môn của chị nên chị giải thích nhiều.

Nguyễn Đường chỉ đưa vài đơn t.h.u.ố.c thực liệu, nhưng theo kinh nghiệm của chị, những phương pháp ăn uống thế hiếm ai kiên trì . Nhìn đứa trẻ mặt vàng da bọc xương thế , thể thấy gia đình thực sự chú trọng. Nhìn ba bảo bối nhà Chu, lúc mới sinh bé xíu như con mèo, thím Ba còn lo nuôi nổi, mà giờ bụ bẫm bao.

Vợ Chu Binh Cường xong chút thất vọng, lúc bế con còn lầm bầm nhỏ giọng: "Tưởng bảo y thuật giỏi lắm? Bệnh gì cũng ? Mà thì tích sự gì ? Có chữa !"

Chu Thừa Sâm thính tai thấy, liếc bà một cái: "Cơm ăn bụng cũng ị hết đấy, bà ăn gì? Nhịn luôn cho rảnh!" "Đứa trẻ khỏe mạnh mà nuôi thành thế ? Nuôi nổi thì cái gì? Đừng hại đời con cháu nữa!"

Nguyễn Đường: "..." Vợ Chu Binh Cường: "..."

Mẹ Chu gần đó cũng thấy, bực phụ họa: "Khám bệnh miễn phí cho còn kén cá chọn canh! Kiếp nợ bà chắc? Lúc bao nhiêu trong làng bụng nhắc bà đưa con khám, bà cứ khăng khăng ! là ai con cháu nhà bà thì xui xẻo cả đời!"

Loading...