[Xuyên Sách TN80] Sau Khi Xuyên Sách, Cô Phát Tài Ở Những Năm 80 - Chương 606
Cập nhật lúc: 2025-12-30 05:43:17
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến bệnh viện, Nguyễn Đường vẫn , Giang Hạ cần vệ sinh nên trong.
Nguyễn Đường xong quần áo, cầm theo đồ mua cho trẻ con và gia đình, lúc ngang qua văn phòng chủ nhiệm, cô định dặn dò tình hình của một bệnh nhi đang viện thì thấy Tiêu Mẫn đang khiếu nại với chủ nhiệm: "Chủ nhiệm, lịch trực hợp lý ? Nguyễn Đường hôm nay xuống ca đêm, ngày mai và ngày nghỉ, thứ Hai tuần chiều mới , tính cô nghỉ liên tục ba ngày rưỡi ! Năm ngoái thường xuyên như thế thôi ! Lịch tháng Ba cũng , một tuần cô cũng nghỉ như thế, hồi Tết cô cũng nghỉ liền mấy ngày, thế chẳng chút công bằng ?"
Chủ nhiệm: "Không công bằng chỗ nào? Trước đây cô chẳng thường xuyên nghỉ như ? Lúc mỗi tháng cô nhờ xếp lịch như thế, cô là công bằng ?"
"Thế giống , nhà con nhỏ, già cần chăm sóc, mới cần xếp lịch như , mà cũng thường xuyên, mỗi tháng một thôi mà."
"Cô chỉ yêu cầu mỗi tháng một ! tuần nào cô cũng đổi ca với Nguyễn Đường và các đồng nghiệp khác! Hơn nữa hai ba năm nay, mỗi cô bận việc đột xuất xin nghỉ, đều sắp xếp Nguyễn Đường trực . Cả khoa ai việc bận đều gọi Nguyễn Đường đến giúp một tay."
"Nguyễn Đường nào chẳng gọi là mặt? Những năm qua con bé bao giờ kêu ca một câu công bằng! Luôn cần mẫn chịu khó! Bây giờ Nguyễn Đường mới cưới, ưu tiên xếp lịch một chút để vợ chồng thời gian đoàn tụ, cô bảo công bằng?"
Tiêu Mẫn cảm thấy chủ nhiệm thiên vị Nguyễn Đường: "Hồi đó con còn nhỏ, còn cách nào khác, Nguyễn Đường bây giờ con cái gì ."
Chủ nhiệm xua tay: "Chính vì Nguyễn Đường con nên mới ưu tiên xếp lịch để con bé nhanh ch.óng m.a.n.g t.h.a.i sinh con, nếu thành sản phụ lớn tuổi mất."
Nguyễn Đường ngoài cửa: "..." Mình cũng già đến mức đó! Đâu mà sản phụ lớn tuổi chứ?
Chương 790: Tức c.h.ế.t cô
Chủ nhiệm tiếp: "Sắp xếp lịch trực ưu tiên cho đồng nghiệp nhu cầu là chuyện thường tình ở các khoa, chỉ riêng khoa . Những năm qua cô hưởng thụ đủ , giờ đến lượt đồng nghiệp khác, đừng đến đây chuyện công bằng với ! Nếu cô thấy công bằng, thì đây cô nghỉ bao nhiêu , sẽ bù cho các đồng nghiệp bấy nhiêu ! Như cô thấy công bằng ?"
Tiêu Mẫn: "..."
Giang Hạ vệ sinh xong tìm đến thì thấy Nguyễn Đường im lìm ở đó, cô gọi mà trực tiếp tiến gần, cũng vài câu đối thoại trong văn phòng.
Nguyễn Đường thấy cô đến liền bảo: "Đợi một chút, em dặn dò chủ nhiệm vài việc ngay." Nói đoạn, Nguyễn Đường tiến lên gõ cửa văn phòng.
"Vào ."
Tiêu Mẫn thấy tiếng Nguyễn Đường, liền phía cửa. Nguyễn Đường thản nhiên mở cửa bước . Tiêu Mẫn liếc Nguyễn Đường, cô thấy gì . thấy thì ? Cô còn mong Nguyễn Đường thấy để chủ động đừng nghỉ kiểu ích kỷ mỗi cuối tuần như nữa.
Nguyễn Đường thường xuyên nghỉ như sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của đồng nghiệp khác. Nhất là sắp tới tháng Ba, tháng Tư mùa mưa, bệnh viện sẽ đông bệnh nhân, vô cùng bận rộn! Cô mới kết hôn nghỉ như , thế đến lúc m.a.n.g t.h.a.i sinh con còn cả một quãng thời gian dài, chẳng lẽ cả khoa cứ chăm lo cho cô mãi? Hồi mới kết hôn cũng nghỉ như , mãi đến khi con mới thế.
Chủ nhiệm với Tiêu Mẫn: "Nếu còn vấn đề gì thì cô ngoài ." Rồi ông mỉm hỏi Nguyễn Đường: "Chưa tan ? Có việc gì ?"
Lúc Tiêu Mẫn ngang qua Nguyễn Đường, cô lườm Nguyễn Đường một cái sắc lẹm. Nguyễn Đường trực tiếp ngó lơ, bắt đầu trao đổi tình hình bệnh nhân với chủ nhiệm.
Trên đường Giang Hạ lái xe đưa Nguyễn Đường về, Giang Hạ mới hỏi: "Vừa đồng nghiệp đó gây khó dễ cho em ? Chị cảm thấy cô đang nhắm em."
Nguyễn Đường lắc đầu: "Cũng hẳn, tính là gây khó dễ, chỉ là phục vì em nghỉ nhiều ngày thôi. Trước đây em độc , thời gian rảnh rỗi nhiều, những ngày ở nhà cũng chẳng việc gì, đồng nghiệp bận là em trực . Bây giờ em kết hôn, chủ nhiệm ưu ái, cố gắng xếp lịch cho em nghỉ liền hai ba ngày coi như bù đắp cho việc em trực khác bấy lâu nay. Vì thế cô nghỉ cuối tuần như em nên mới ý kiến thôi."
Bệnh viện của họ mở cửa rộng rãi cho bên ngoài nên bệnh nhân quá đông. Khoa nhi tổng cộng năm bác sĩ, luân phiên trực phòng khám, cấp cứu và khu nội trú. Các đồng nghiệp khác đều quý mến và ưu tiên cho cô, cô mới lĩnh giấy kết hôn mà chồng ở thành phố nên chẳng ai ý kiến gì với lịch trực của chủ nhiệm. Dù hai ba năm qua Nguyễn Đường đúng là trực nhiều , thậm chí chẳng cần họ đổi ca, cô trực tiếp luôn.
Dù tính cách Nguyễn Đường lạnh lùng, ít khi tụ tập cùng đồng nghiệp, nhưng bất kể y tá bác sĩ nhờ trực , cô đều giúp, ngay cả việc của y tá cô cũng . Thậm chí đồng nghiệp khoa nội nhờ giúp cô cũng đồng ý, miễn là trong khả năng của . Thế nên đều đồng tình với lịch nghỉ của cô, chỉ mỗi Tiêu Mẫn là hậm hực.
"Cô ý kiến là việc của cô , em nghỉ là việc của em, mặc kệ cô nghĩ gì. Có ý kiến cũng nhịn, bệnh viện chúng coi trọng việc tuyệt đối phục tùng sắp xếp của cấp ." Nguyễn Đường quyết định tháng sẽ đề nghị chủ nhiệm cho trực đêm liên tiếp hai tối thứ Sáu, nghỉ Chủ nhật và trực đêm thứ Hai!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-tn80-sau-khi-xuyen-sach-co-phat-tai-o-nhung-nam-80/chuong-606.html.]
Tức c.h.ế.t cô luôn!
" là cần quan tâm cô ." Giang Hạ tán đồng việc .
Giang Hạ lái xe trò chuyện với Nguyễn Đường, bỗng nhiên từ một nhà khách bên đường hai lao vụt .
Chương 791: Suýt chút nữa đ.â.m
Đường vắng và xe nên Giang Hạ cũng chậm. Một bóng bất ngờ lao từ nhà khách, băng qua đường.
"Cẩn thận! Có !" Nguyễn Đường thót tim, hét lên theo bản năng!
Phanh kịp nữa ! Giang Hạ bẻ lái cực mạnh để tránh , đạp lút phanh, suýt chút nữa thì đ.â.m sầm cột điện đối diện!
Tiếng lốp xe ma sát với mặt đường nhựa phát âm thanh ch.ói tai. Trên mặt đường để hai vệt phanh đen sì. Nguyễn Đường sợ hãi nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn trần xe, tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c!
Khi xe dừng , mồ hôi lạnh của Giang Hạ vã như tắm. Bóng cũng một phen khiếp vía, c.h.ế.t trân giữa đường.
Mẹ kiếp, c.h.ế.t thì đừng hại khác chứ! Giang Hạ nổi trận lôi đình! Cô giật mạnh dây an , đẩy cửa xe bước xuống, đầu một cái. Vốn dĩ cô định xuống mắng cho một trận, nhưng khi rõ tình hình, cô xuống nữa. Vừa cô tránh , đ.â.m trúng, cũng đối phương ngã, thì cũng chẳng nhất thiết xuống xe gì.
Nguyễn Đường cũng hạ kính xe phía . Lúc , một bóng khác từ phía đuổi tới, túm lấy đàn bà đang ngẩn ngơ giữa đường, "chát chát chát" vả cho mấy cái bạt tai cháy má.
Là Lý Tú Nhàn! Nguyễn Đường nhận .
"Tao đ.á.n.h c.h.ế.t cái loại hồ ly tinh ! Dám quyến rũ chồng tao! Đồ lăng loàn..."
Người đàn bà Lý Tú Nhàn tát mấy cái cũng , túm lấy tóc Lý Tú Nhàn, hai trực tiếp xông xé tóc, đ.á.n.h túi bụi giữa phố. Lúc , từ trong nhà khách một đàn ông chạy , gạt Lý Tú Nhàn , chắn mặt phụ nữ trẻ : "Đủ ! Cô còn thấy hổ ?!"
Giang Hạ nhướng mày, ngờ quen. Nói đúng là hai quen, một lạ. Người đàn bà suýt đ.â.m thì là ai, nhưng trông khá trẻ trung xinh , tầm 18-19 tuổi, vẻ mặt thanh thuần. Không ngoài dự đoán, chắc là tình nhân mới của Liêu Thụy Tường.
Mấy ngày nay Giang Hạ thường xuyên lái xe thành phố, gặp Liêu Thụy Tường hai . Lần nào gã cũng lái xe máy từ sáng sớm, xe chở một cô gái ôm eo mật. Điều quan trọng là hai đó, cô gái cùng một , ai là Lý Tú Nhàn, và cũng chẳng cô gái trẻ bây giờ.
Lý Tú Nhàn Liêu Thụy Tường gạt , bà vung tay định đ.á.n.h gã: " hổ? Anh mới là kẻ nhục mặt ! Liêu Thụy Tường, đồ hổ!"
Liêu Thụy Tường chộp lấy cổ tay bà , tát ngược hai cái: "Đủ đấy!"
Bị Liêu Thụy Tường tát, Lý Tú Nhàn phát điên, lao đ.á.n.h gã điên cuồng: "Liêu Thụy Tường! Anh dám đ.á.n.h ! Anh đối xử với thế ! mới sinh con cho xong, vẫn còn đang ở cữ, mà mèo mả gà đồng với con khác, ngay cả con gái sốt cũng chẳng thèm ngó ngàng..."
Giang Hạ vài cái thấy mất hứng, cô khởi động xe rời . Nguyễn Đường cũng thu hồi tầm mắt. Hai tiếp tục chủ đề đang dở, nhắc thêm một lời nào về Lý Tú Nhàn. Bây giờ, Lý Tú Nhàn đối với họ là một dưng nước lã đáng bận tâm.
Về đến thị trấn gần một giờ trưa. Hai em Chu Thừa Lỗi và Chu Thừa Sâm đạp xe bến tàu đợi từ lúc mười hai giờ rưỡi. Đợi thêm mười phút, Chu Thừa Lỗi đạp bàn đạp : "Anh xem thế nào."
Anh đợi nữa, mười giờ rưỡi Giang Hạ gọi điện từ xưởng may về bảo đón Nguyễn Đường về nhà. Tính thời gian lái xe về thì đáng lẽ mười hai giờ rưỡi tới nơi . Chu Thừa Sâm cũng đạp xe theo . Hai lên đến phố thì thấy chiếc xe Jeep.
Giang Hạ thấy hai liền tấp xe lề: "Hai đấy?"
"Đi tìm hai em." Chu Thừa Lỗi đáp một câu, theo bản năng xe và bánh xe. Về muộn thế , lo xe gặp trục trặc dọc đường. Rồi phát hiện lốp xe vết mòn mới rõ. Anh quá quen thuộc với chiếc xe nên cái là ngay. Anh cau mày.
Chu Thừa Sâm bắt gặp ánh mắt phức tạp của Nguyễn Đường, ngẩn một lát : "Về nhà ."