Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân - Chương 208.1

Cập nhật lúc: 2026-02-02 10:16:58
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần như ngay khoảnh khắc Hàn Bình lệnh cho đàn em ném Tống Đường xuống hồ chứa, bọn chúng thấy tiếng động cơ ô tô.

Hàn Bình và Hứa San San đồng thời biến sắc.

Hứa San San chẳng kịp chờ xem Tống Đường c.h.ế.t hẳn, vội vàng xoay , lao về con đường nhỏ xa.

“Khốn kiếp!”

Hàn Bình c.h.ử.i thề một tiếng, cũng vội nhảy lên xe máy, chạy trốn theo hướng ngược .

“Đường Đường!”

Nhìn thấy hồ chứa nước mắt, nỗi hoảng loạn và bất an trong lòng Lục Kim Yến càng lúc càng mãnh liệt.

Cho dù chính c.h.ế.t, dù là vạn tiễn xuyên tim thiên đao vạn quả, cũng sẽ hề nhíu mày.

thể chấp nhận nổi việc đời … sẽ còn Tống Đường nữa.

Anh lao xuống xe thật nhanh, liền thấy Tống Đường vùng vẫy vài cái trong nước, đầu nhanh dòng nước nhấn chìm.

Thực Tống Đường bơi.

Sau khi Lưu Tam và Vương Lỗi ném xuống hồ, cô sặc mạnh một ngụm nước, nhờ đó mà tỉnh .

Nếu thể tự do, ném xuống kiểu hồ , cô sợ.

thể dễ dàng bơi bờ.

vấn đề là cổ tay cô còng 8, hai chân Hàn Bình và đồng bọn trói c.h.ặ.t bằng dây thừng.

Hơn nữa cô mềm nhũn, thể dồn nổi chút sức lực nào.

Cho dù kỹ năng bơi lội giỏi đến , cũng thể thi triển.

Cô chỉ thể khó nhọc ngửa , cố gắng để mặt nổi lên mặt nước, giành giật cho bản một tia sinh cơ.

Chỉ tiếc là hôm nay cô quá xui xẻo.

Cổ chân cô rong nước quấn c.h.ặ.t, dù ngửa mặt lên trời, thể vẫn nổi lên .

Ngược , nước tràn mũi miệng ngày càng nhiều, ý thức cô dần dần mơ hồ, cơ thể còn chịu sự khống chế, chậm rãi chìm xuống!

“Tống Tống!”

“Chị dâu!”

Thấy Tống Đường nhanh ch.óng dòng nước nuốt chửng, Lục Thiếu Du, Lục Dục, Cao Kiến Xuyên, Cố Thời Tự đều sốt ruột đến phát hoảng.

“Bắt bọn chúng !”

Hướng Hứa San San bỏ trốn khi nãy cỏ cây um tùm, Lục Kim Yến và những khác chú ý tới cô .

Còn hướng Hàn Bình chạy trốn thì trống trải, cưỡi xe máy, Lục Kim Yến đương nhiên thấy rõ.

Dặn dò Lục Thiếu Du và những một câu, Lục Kim Yến như cơn gió lốc lao tới bờ hồ, do dự nhảy xuống!

Lục Thiếu Du đỏ hoe vành mắt.

Gương mặt tuấn tú lạnh trắng của Lục Dục còn chút huyết sắc, lo lắng đến mức đầu ngón tay cũng khẽ run rẩy.

Cố Thời Tự và Cao Kiến Xuyên đều mang vẻ mặt căng thẳng, nặng nề.

Hiển nhiên, tất cả bọn họ đều vô cùng lo lắng cho Tống Đường.

Họ đều mong cô thể bình an vô sự.

đồng thời, họ cũng tuyệt đối thể để những kẻ hại Tống Đường ung dung ngoài vòng pháp luật!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-doan-van-cong-don-mot-dai-my-nhan/chuong-208-1.html.]

“Lên xe!”

Hôm nay Lục Dục cũng lái xe.

Anh cố gắng đè nén nỗi bất an và hoảng sợ trong lòng, là lên xe tiên.

Lục Thiếu Du lau khóe mắt, cùng Cố Thời Tự và Cao Kiến Xuyên vội vàng lên xe theo.

Bọn họ đều hiểu rõ, nếu hôm nay bắt ba tên đàn ông , thì tìm chúng sẽ khó như lên trời.

, hôm nay tuyệt đối phép xảy bất kỳ sơ suất nào!

“Tống Tống…”

Lục Kim Yến nhanh bơi tới bên Tống Đường, cẩn thận ôm cô lên bờ.

Lần đầu tiên và Tống Đường gặp , cũng chính là cứu cô khỏi nước.

Khi đó, trong lòng tràn đầy bài xích, thậm chí đến hô hấp nhân tạo cũng tự tay cho cô.

lúc , bất động mặt đất, tim đau đớn như đang lưỡi d.a.o sắc bén từng nhát từng nhát lăng trì.

“Tống Tống, tỉnh …”

Tống Đường vẫn phản ứng.

Thậm chí, khi run rẩy đưa tay thử, cũng cảm nhận thở của cô.

Khoảnh khắc , cảm thấy nhịp tim và thở của chính cũng đồng thời ngừng .

Anh dám chậm trễ dù chỉ một giây, lập tức tiến hành hồi sức tim phổi cho cô.

Thật sự, suốt hai mươi bốn năm sống đời, từng sợ hãi đến thế.

Anh sợ nhất là cô sẽ bao giờ tỉnh .

Sợ nhất là dù kiếp kiếp , phận cũng chỉ cho và cô cách biệt âm dương.

“Tống Tống, đừng ngủ… tỉnh …”

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Giọng Lục Kim Yến ngày càng khàn , kỹ còn thể nhận trong đó lờ mờ mang theo tiếng nghẹn ngào.

đàn ông thép, quen l.i.ế.m m.á.u lưỡi d.a.o, gió sương đao kiếm đổ xuống , từng sợ hãi.

Thứ duy nhất sợ… là cuối cùng vẫn mất cô gái mà yêu thương nhất.

“Khụ… khụ…”

lúc trái tim Lục Kim Yến gần như nghiền nát thành tro bụi, cuối cùng cũng thấy tiếng Tống Đường ho sặc sụa.

Khoảnh khắc đó, cảm giác như bản ,   nửa rơi xuống địa ngục, rốt cuộc cũng sống !

“Tống Tống…”

Lục Kim Yến dùng hết sức, siết c.h.ặ.t Tống Đường lòng.

Rõ ràng ôm cô c.h.ặ.t, nhưng hai cánh tay vẫn ngừng gia tăng lực.

Dường như chỉ ôm cô như vẫn đủ để yên tâm.

Chỉ khi nghiền nát cô, hòa cô trong sinh mệnh của , mới thể cảm nhận rằng bản vẫn còn đang sống.

Tống Đường nôn mấy ngụm nước.

ho thêm vài tiếng, lúc mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Cô chậm rãi mở đôi mi nặng trĩu, nhận còn ở trong nước, mà đang gọn trong vòng tay Lục Kim Yến.

“Lục Kim Yến…”

Sau kiếp nạn cận kề cái c.h.ế.t, Tống Đường nhớ vô cùng.

Nhớ đến mức chỉ dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy , nhất là từ nay về bao giờ chia lìa nữa.

Chỉ tiếc là… cổ tay cô vẫn còn mang còng, đến cả ôm c.h.ặ.t , cô cũng .

Cổ tay đau rát như lửa đốt, cổ họng cũng đau đến nứt . Nép trong vòng tay , cô kìm cảm giác tủi dâng trào.

Giữa ban ngày ban mặt, cô chỉ bình thường con đường lớn, ai ngờ giữa dòng qua đám côn đồ giả danh cảnh sát bắt cóc, đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê ném thẳng xuống hồ chứa nước!

 

Loading...