Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 387: Tiền Phạt Vi Phạm Đã Vào Tài Khoản

Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:29:50
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong mấy ngày nhà máy thực phẩm dời xưởng, Thịnh Ý tranh thủ chuyển bộ thiết sản xuất của khu nhà xưởng lớn phía . Hai mảnh đất mua đó, cô dự định mở một xưởng sản xuất đồ gỗ, giao chủ yếu cho thợ mộc Lý phụ trách.

 

Mấy ngày nay quản lý Phương vẫn luôn theo dõi động tĩnh của Thịnh Ý, cho rằng cô chỉ đang giãy giụa cuối, còn nịnh nọt báo cáo chuyện cho Trịnh nhị lão gia.

 

Đến ngày giao hàng một tuần, Lục Văn Phương gọi điện cho đàn ông ký hợp đồng, còn đích đến công ty ông thông báo một tiếng.

 

Ban đầu hoảng hốt trong chốc lát, nhưng bình tĩnh liền vội vàng gọi cho Trịnh nhị lão gia, tiếc là dạo gần đây Trịnh nhị lão gia chuyện đất đai cho cuồng, căn bản thời gian để ý đến chuyện ở Kinh Thị. Gọi mấy cuộc đều thông, cũng đành bỏ cuộc.

 

Không ông từng nghĩ đến việc sang xưởng của Thịnh Ý xem thử năm mươi nghìn chai thịt sốt thật sự sản xuất xong , nhưng lỡ mà Thịnh Ý đúng là xong thật, tiền ông trả trả đây?

 

Do dự một hồi, gọi điện cho quản lý Phương, xác nhận xưởng thủy tinh mấy ngày mới cung cấp chai lọ, ông mới yên tâm.

 

Ngày hôm , ông gọi cho Trịnh nhị lão gia, vẫn gọi .

 

Mãi đến ngày giao hàng, bên Trịnh nhị lão gia vẫn động tĩnh gì, tuy trong lòng sốt ruột, nhưng nghĩ bụng nếu vẫn liên lạc thì ngày mai cứ đúng giờ qua xem.

 

Nếu Thịnh Ý thật sự sản xuất đủ năm mươi nghìn chai, ông chỉ đành c.ắ.n răng mua, đó báo với Trịnh nhị lão gia. Còn nếu đối phương sản xuất xong, ông đến thu tiền phạt vi phạm hợp đồng.

 

Nghĩ như , trong lòng ông cũng còn quá lo lắng nữa.

 

Đến ngày hôm , theo kế hoạch, ông định đến nhà máy thực phẩm xem tình hình. lúc , một nhân viên hớt hải chạy tới báo, là cục thực phẩm đến kiểm tra, trong lòng ông giật thót, hiểu cấp đột nhiên đến kiểm tra. Không kịp quan tâm đến thịt sốt, ông vội vàng tiếp đón cấp .

 

Đến chiều, vất vả lắm mới tiễn của cục thực phẩm , thì bên một nhà xưởng khác xảy sự cố.

 

Bận rộn một hồi, ông cũng quên béng chuyện giao hàng.

 

Lục Văn Phương đợi đến tám giờ tối, xác nhận sẽ tới nữa mới đóng cửa về nhà, xem công sức Thịnh Ý gây thêm rắc rối hề uổng phí.

 

Sáng hôm , Thịnh Ý đến xưởng từ sớm, mang theo hợp đồng, dẫn theo mấy thanh niên trai tráng, lái xe thu tiền.

 

Tiền phạt vi phạm gấp ba, tính hơn ba trăm bảy mươi nghìn, là tiền từ trời rơi xuống. Thịnh Ý khẽ cong môi , vẫn cảm ơn ông hai của cô mới .

 

Hôm qua bận rộn cả ngày, sáng nay ngủ mê dậy nổi, điện thoại từ xưởng gọi đến liên tục, phụ trách điện thoại bên khu phố cũng đến tận nhà giục giã, ông mới buộc máy, bên mấy câu, ông liền tỉnh táo hẳn, vội vã cầm áo khoác chạy đến công ty.

 

Khi ông đến nơi, Thịnh Ý dẫn theo mấy uống trong văn phòng ông , tình cảnh trong văn phòng, ông hôm nay khó mà yên .

 

Ông thẳng văn phòng, mà lén lút tránh sang một bên, gọi cho Trịnh nhị lão gia.

 

Lần cuối cùng cũng gọi , xong tình hình bên , phía Trịnh nhị lão gia lập tức nổi giận, mắng ông một trận tơi bời.

 

“Thanh toán tiền hàng, đừng nhắc đến chuyện tiền phạt vi phạm.” Trịnh nhị lão gia chỉ đúng một câu như cúp máy.

 

Người cúp điện thoại, trong lòng c.h.ử.i thầm Trịnh nhị lão gia mấy câu, mới treo nụ bước văn phòng.

 

Sau một hồi đôi co, ông mới phát hiện Thịnh Ý khó đối phó đến mức nào, còn cách nào khác, ông chỉ đành càng nịnh nọt hơn:

“Cô chủ Thịnh, hôm qua thật sự việc, cô xem chỉ trễ một ngày thôi, là chuyện tiền phạt vi phạm coi như bỏ qua nhé?”

 

Thịnh Ý gõ nhẹ lên mặt bàn: “Trước đây ông như . giao hàng trễ một ngày ông cũng đòi bồi thường vi phạm hợp đồng, đến lượt ông vi phạm tính nữa? Trên hợp đồng giấy trắng mực đen ghi rõ ràng, khuyên ông nên sòng phẳng một chút, trả tiền phạt , nếu ngại để cấp nhúng tay .”

 

Sắc mặt tái , Thịnh Ý dễ chọc, nghĩ đến bối cảnh của cô, ông đắc tội, nhưng ông cũng chỉ là cho khác, khoản tiền nên do ông bỏ . Thế là ông gọi cho Trịnh nhị lão gia, còn tay , uy h.i.ế.p Trịnh nhị lão gia đưa tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-387-tien-phat-vi-pham-da-vao-tai-khoan.html.]

 

Trịnh nhị lão gia gây thêm chuyện lúc , mặt đen sì chuyển tiền qua.

 

Sau khi xác nhận tài chính nhận tiền, mới bảo kế toán chuyển khoản cho Thịnh Ý.

 

Trong đầu ông tính toán, tiền trả thì hàng cũng lấy về, sắc mặt lạnh tanh, ông yêu cầu kiểm tra hàng.

 

Thịnh Ý lạnh một tiếng: “Ông trả là tiền phạt vi phạm hợp đồng, tiền hàng, lấy hàng thì trả tiền riêng.”

 

Người suýt nữa tức đến ngất xỉu, ông ngờ Thịnh Ý cao tay như . Trước đó ông còn từng chút đồng cảm với cô, cảm thấy Trịnh nhị lão gia quá tàn nhẫn, giờ vẫn trả thêm tiền, ông nghĩ bụng lấy nhiều thịt sốt như cũng chẳng để gì, khó bán, liền lạnh mặt thêm câu nào.

 

Tiền tài khoản xong, Thịnh Ý mới dẫn rời , còn mẻ thịt sốt , Thịnh Ý sớm liên hệ với các cửa hàng cung tiêu, ngày mai họ sẽ đến lấy hàng. Một lô hàng mà kiếm hai tiền, tâm trạng Thịnh Ý cực kỳ .

 

đến xưởng thủy tinh một chuyến, mặt giám đốc tố cáo quản lý Phương và quản lý phân xưởng hai.

 

Lúc giám đốc mới , thì xưởng thủy tinh mãi đến gần đây mới giao hàng cho Thịnh Ý, trong khi đó ông dặn rõ, cứ sản xuất mười nghìn chai là giao một đợt.

 

Thịnh Ý còn ám chỉ ông kiểm tra tài khoản của quản lý Phương. Giám đốc ghi nhớ trong lòng, cho thư ký điều tra, ngờ thật sự tra vấn đề.

 

Giám đốc nổi giận đùng đùng, chỉ tố cáo hành vi nhận hối lộ của quản lý Phương mà còn trực tiếp đuổi việc ông .

 

Quản lý Phương đắc ý một thời gian, cuối cùng vẫn nhà máy và pháp luật trừng trị. Ngay cả quản lý phân xưởng hai cũng liên lụy, giờ chỉ còn một tổ trưởng nhỏ. Những từng ông chèn ép, thấy ông sa cơ thì bắt đầu bỏ đá xuống giếng.

 

Thịnh Ý cảm ơn vị quản lý phân xưởng một từng ý nhắc nhở giúp cô, đồng thời chỉ định bộ chai thủy tinh đều đặt từ phân xưởng một.

 

Xử lý xong chuyện nhà máy, Thịnh Ý rảnh rỗi một thời gian, bắt đầu để tâm đến việc học của Phúc Mãn khi đại học.

 

Hôm đó, Tạ Dĩnh cùng Phúc Mãn, hình như đang gì đó. Phúc Mãn mấy để ý, bước chân nhanh hơn, thẳng về phía .

 

Thịnh Ý nhíu mày, Tạ Dĩnh cùng Phúc Mãn?

 

“Phúc Mãn.” Thịnh Ý gọi một tiếng. Hôm nay cô dặn đón Phúc Mãn về nhà ăn cơm, lệnh khó cãi. Cũng may cô gặp may, trường gặp .

 

Nghe thấy giọng Thịnh Ý, mắt Phúc Mãn sáng lên, chạy thẳng về phía cô.

 

Thấy cố lấy lòng chạy mất, phía vang lên giọng của ghét, Tạ Dĩnh tức đến nổ phổi.

 

Thịnh Ý, Thịnh Ý, cũng gặp cô !

 

Thịnh Ý chẳng buồn để ý Tạ Dĩnh, khoác vai Phúc Mãn cùng rời .

 

Tạ Dĩnh tức đến suýt méo cả mũi, nãy thiếu niên còn lạnh nhạt với , giờ Thịnh Ý khoác tay thì chẳng hề phản đối.

 

còn nhớ rõ, ý lấy nước giúp Phúc Mãn, những ném thẳng cái cốc mà còn nổi giận tại chỗ, bảo cô đừng động đồ của , mà bây giờ đối mặt với Thịnh Ý tùy ý như . là giống hệt Thịnh Ý, một lũ rẻ tiền. Nếu nể mặt Thẩm Cố Thanh, cô còn lười lấy lòng loại .

 

 

 

 

Tửu Lâu Của Dạ

 

 

 

 

Loading...