Xuyên Sách Về Thập Niên 70, Tôi Bắt Đầu Từ Việc Đi Lao Động Nông Thôn - Chương 391: Kẻ Chủ Mưu

Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:31:28
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Doanh vốn dĩ coi chuyện gì, cô nghĩ rằng dựa gia thế của , chỉ là lén lấy một ống axit sulfuric thì sẽ chẳng vấn đề gì lớn. Điều cô ngờ tới là phía nhà họ Thịnh cũng gây áp lực. Bên khu thí nghiệm cũng truy cứu trách nhiệm, thậm chí còn báo cảnh sát thêm một nữa.

 

Lúc Tạ Doanh mới thật sự sợ, mặt mày tái nhợt, sang cầu xin Thịnh Ý.

 

Thịnh Ý thèm để ý tới cô , cô cầu xin Trần Họa.

 

Trần Họa ngày thường dễ chuyện, nhưng gặp vấn đề mang tính nguyên tắc thế , cô tuyệt đối mềm lòng, Tạ Doanh căn bản cơ hội.

 

Gia đình Tạ Doanh khi chuyện, đầu tiên tức giận vì con gái ngu dại, nhưng cũng thể mặc kệ, họ chạy vạy khắp nơi tìm quan hệ giúp con, nhưng đều vô ích.

 

Dưới áp lực của Thịnh Bác Hưng, cuối cùng Tạ Doanh kết án hai năm tù.

 

Sau chuyện , tình cảm giữa Trần Họa và Thịnh Bác Hưng cũng nhanh ch.óng tiến triển, hai sớm đính hôn, Thịnh Ý cũng thật lòng mừng cho họ.

 

Hôm đó, Giang Đông gọi điện đến, giọng vô cùng phấn khởi.

 

“Chị Ý, xong ! Lão già họ Trịnh đồng ý bán mảnh đất đó cho chúng với giá năm trăm vạn.”

 

Trong lòng Thịnh Ý cũng vui, mảnh đất đó trong hai năm tới đúng là sẽ bỏ hoang, nhưng về , diện tích lớn như mà xây nhà thương mại thì lợi nhuận quả thật khủng khiếp.

 

Chỉ là, vì Trịnh nhị lão gia đột nhiên chịu nhượng bộ như , Thịnh Ý vẫn nghĩ thông, nhưng lâu , cô nguyên nhân.

 

Hôm đó, Thịnh Ý đang ở khu thí nghiệm của đại học Y thì nhận một cuộc điện thoại, là cô, Trịnh Thục gọi đến.

 

“Tiểu Ý, con mau đến bệnh viện , ông bà ngoại con hôn mê bất tỉnh .”

 

Tim Thịnh Ý chợt thắt , dường như cô hiểu bỏ sót điều gì.

 

Buông hết công việc trong tay, cô vội vàng chạy đến bệnh viện.

 

Ông ngoại và bà ngoại Trịnh trong phòng bệnh, những bác sĩ tiền bối uy tín nhất đều kiểm tra qua, ai phát hiện vấn đề gì, nhưng hai vẫn tỉnh .

 

Khi Thịnh Ý đến nơi, phát hiện thầy của cũng đang ở đó.

 

“Thầy ơi, rốt cuộc là ?” Thịnh Ý lập tức về phía giáo sư Cốc.

 

Sắc mặt giáo sư Cốc nặng nề, lắc đầu.

 

“Thầy vấn đề gì, ông Trịnh và vợ ông cơ thể đều bình thường, theo lý thì thể mãi tỉnh.”

 

Nghe , tim Thịnh Ý chùng xuống, bản lĩnh của thấy rõ, đến cả thầy cũng bó tay.

Tửu Lâu Của Dạ

 

Nhìn ông bà ngoại giường bệnh, Thịnh Ý vẫn cam tâm, tự một lượt kiểm tra diện, cuối cùng chỉ thể bất lực buông tay.

 

Trịnh Thục đến thành tiếng, hai của Thịnh Ý cũng bên cạnh.

 

“Tiểu Ý, thật sự còn cách nào ?” Cậu lớn nhà họ Trịnh vẫn còn giữ bình tĩnh, trong mắt lộ tia hy vọng, như thể Thịnh Ý là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của ông.

 

Sắc mặt Thịnh Ý tái vài phần. Tình trạng , cô cũng là đầu tiên gặp, rõ ràng chỉ như đang ngủ, nhưng cách nào tỉnh dậy.

 

Thịnh Ý lắc đầu, cho cũng biện pháp, nhưng trong lòng cô mơ hồ cảm thấy, chuyện hẳn liên quan đến Trịnh nhị lão gia, thảo nào mảnh đất dễ dàng buông tay như , hóa là nhắm ông bà ngoại cô.

 

Cũng là do cô quá bất cẩn, luôn nghĩ ông ngoại tinh thông y thuật, chắc chắn sẽ trúng kế của Trịnh nhị lão gia, ai mà ngờ…

 

Trong phòng bệnh, các bác sĩ vẫn đang bàn bạc tìm cách, Thịnh Ý lặng lẽ rời , cô tìm Trịnh nhị lão gia.

 

Có lẽ đoán Thịnh Ý sẽ tìm đến, Trịnh nhị lão gia đang ở nhà họ Trịnh. Thịnh Ý tốn nhiều công sức gặp ông .

 

“Nói , ông gì.” Thịnh Ý ông nhắm tới hai món gia bảo, nhưng vẫn hỏi.

 

Trịnh nhị lão gia Thịnh Ý mặt, hận đến mức chỉ đưa tay bóp c.h.ế.t cô.

 

Một cô gái nhỏ tuổi, khiến ông tổn thất nhiều tiền đến thế. Bất luận là khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng đó, bán rẻ mảnh đất, đều khiến Trịnh nhị lão gia canh cánh trong lòng.

 

Thân phận cao lâu năm khiến Trịnh nhị lão gia quen che giấu cảm xúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-sach-ve-thap-nien-70-toi-bat-dau-tu-viec-di-lao-dong-nong-thon/chuong-391-ke-chu-muu.html.]

 

Ông mỉm với Thịnh Ý:

“Một đứa con gái trẻ tuổi, chuyện hà tất gay gắt như . Ngồi xuống , cô tìm tới đây, chẳng .”

 

Thịnh Ý nhạt:

“Bệnh của ông bà ngoại là do ông giở trò, đúng ? Ông nghĩ sẽ giao đồ cho ông ?”

 

Trịnh nhị lão gia hề để tâm, phương pháp ông học từ cổ thư gia truyền, là bí phương của nhà họ Trịnh, ai cách giải, ông nhiều thời gian để hao mòn.

 

hiểu cô đang gì, chỉ đang về thứ thôi.”

 

Thịnh Ý hít sâu một :

“Đồ thể giao cho ông, nhưng nửa cuốn cổ thư còn .”

 

Sắc mặt Trịnh nhị lão gia khựng , ông ngờ Thịnh Ý thông minh đến , nhanh ch.óng đoán chuyện liên quan tới cổ thư.

 

Ông lạnh:

“Cô tư cách mặc cả với .”

 

Thịnh Ý rút từ trong túi một chiếc vòng tay, bộ ném xuống đất.

 

“Ông chẳng chỉ hai món gia bảo thôi , nếu ném chiếc vòng xuống đất, ông nghĩ ảnh hưởng gì đến ?”

 

Tim Trịnh nhị lão gia lập tức thót lên, ông vội vàng :

“Đừng, đừng! đưa cho cô là chứ gì.”

 

Thịnh Ý lạnh lùng :

bản gốc, nhận bản chép.”

 

Sắc mặt Trịnh nhị lão gia càng thêm tái mét, con nha đầu c.h.ế.t tiệt đúng là tinh ranh như khỉ, nào cũng đoán trúng tâm tư của ông .

 

“Được, đưa cho cô.”

 

Cuốn cổ thư chính là nền tảng giúp gia tộc Seiven vững ở nước ngoài, Trịnh nhị lão gia luôn mang theo bên , sợ nhất là khác trộm mất. Bây giờ giao cho Thịnh Ý, tuy nỡ, nhưng ông sớm chép một bản, bản gốc , ông cũng quá để tâm, chỉ cần nội dung vẫn trong tay .

 

“Trưa mai cô mang gia bảo đến cho , khi đó sẽ giao cổ thư cho cô.”

 

Thịnh Ý gật đầu, cô còn hỏi lớn để lấy món gia bảo còn .

 

Trên đường về bệnh viện, Thịnh Ý nghĩ đến cuốn y thư cổ truyền của nhà họ Trịnh. Trong tay ông ngoại cô nửa cuốn, Thịnh Ý từng qua, nội dung vô cùng thâm sâu, xong khiến cô khai mở nhiều. Nghĩ đến đây, cô tin rằng nửa cuốn còn chắc chắn cũng giá trị.

 

Tới bệnh viện, Thịnh Ý kể chuyện cho hai , dù tức giận, nhưng họ cũng còn cách nào khác.

 

“Gia bảo quý đến cũng chỉ là đồ vật, sức khỏe của ba mới quan trọng, ông thì cứ cho, dù cũng là nhà họ Trịnh, coi như thất truyền ngoài.” Cậu hai lên tiếng an ủi.

 

Cậu lớn gật đầu, đúng là như , họ coi trọng gia bảo, chỉ mong cha khỏe mạnh.

 

“Ngày mai cứ để đổi cổ thư với ông , tránh để ông giở trò.” Cậu lớn với sắc mặt u ám.

 

Cậu hai lắc đầu:

“Để Tiểu Ý , dù cũng là nhà , ông chắc dám gì Tiểu Ý. Y thuật của chúng đều bằng Tiểu Ý, đến lúc đó e rằng cũng khó phân biệt cổ thư thật giả.”

 

Cậu lớn nghẹn lời, quả thật là .

 

“Vậy để cùng Tiểu Ý, lỡ chuyện gì, còn thể đỡ đần.” Cậu lớn vẫn yên tâm.

 

“Em cũng cùng. Anh, thể để hai đối mặt, còn em thì trốn phía .” Cậu hai cũng chịu thua kém.

 

“Cậu ở bệnh phòng chăm sóc ba , một A Thục, sợ chị xoay xở nổi.”

 

Mọi chuyện bàn bạc xong xuôi, cũng nghỉ ngơi.

 

 

 

 

 

Loading...