Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đày - Chương 428: Bắc tiến đoạt binh quyền, cát cứ một phương

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:37:25
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần tướng khi chỉnh đốn bộ bá quan văn võ phục từ xuống một lượt, cuối cùng cũng nhắm tới phủ Trấn Bắc Vương.

 

Một gã tùy tùng từng theo Vương công công đến U Châu tuyên chỉ tố cáo Tiêu Huyền Sách kháng chỉ ở ngoài thành U Châu, đồng thời cáo buộc sát hại Vương công công đường khải về Lâm An.

 

Gã tùy tùng kiện Tiêu Huyền Sách để minh oan cho Vương công công, còn cho sẵn khẩu cung, tự tay ký tên điểm chỉ đàng hoàng.

 

Phe cánh của Tần tướng dâng khẩu cung đó lên mặt Triệu Huyên.

 

Triệu Huyên nổi trận lôi đình, lập tức hạ lệnh tống giam bộ trong phủ Trấn Bắc Vương đại lao.

 

Thế nhưng, khi cấm vệ quân ập đến vương phủ, nơi đó sớm vườn nhà trống.

 

Vân Chiêu Tuyết an bài từ , để Dương thị cùng hai vị tẩu tẩu đưa ba đứa nhỏ rời khỏi Lâm An.

 

Tiêu Minh Xu, Tiêu Huyền Vũ, nhà họ Lục và họ Bùi cũng lục tục rời đó.

 

Vân Chiêu Tuyết căn dặn bọn họ chỉ mang theo vàng bạc và một ít đồ tế nhuyễn dễ mang theo, những thứ khác cần bận tâm, bởi vì bọn họ chắc chắn sẽ còn trở .

 

Tần tướng và Triệu Huyên ngờ bọn họ cảnh giác phòng từ sớm, âm thầm đưa hết nhà lánh nạn.

 

Đáng lẽ Lão Liêu rời cùng đợt cuối cùng, nhưng ông , để một bức thư đơn thương độc mã ám sát Tần tướng.

 

Vân Chiêu Tuyết thoát khỏi vương phủ qua mật đạo, tìm cách khỏi thành mới tin Lão Liêu ám sát Tần tướng.

 

Lão Liêu để cho họ một phong thư. Trong thư : Năm xưa ông xuất từ quân biên phòng, đời đời kiếp kiếp trấn thủ biên cương. Trong quân từng một vị đại tướng họ Hàn, dẫn dắt bọn họ đ.á.n.h thắng đó, thu phục liên tiếp hai tòa thành trì, đ.á.n.h cho quân địch sợ hãi co vòi rút cổ trong thành dám nghênh chiến.

 

Triều đình phái một quan văn đến Giám quân.

 

Vị Giám quân năm đó, ai khác chính là Tần tướng.

 

Trên đường đến biên quan, Tần tướng thám t.ử quân địch bắt sống. Để giữ mạng, ông hèn hạ đề nghị nội ứng cho Đại Tĩnh, tiết lộ bộ lộ trình hành quân và kế hoạch tác chiến của Đại Chu cho địch, dẫn đến t.h.ả.m cảnh ba vạn tướng sĩ Đại Chu quân diệt.

 

Lão Liêu trọng thương, vùi lấp đống t.h.i t.h.ể chất đống. Ông dùng chút sức tàn bò khỏi biển xác mới may mắn nhặt cái mạng, nhưng , sinh t.ử của ông thì đều bỏ mạng.

 

Ông sống dở c.h.ế.t dở như một cái xác hồn, quanh năm mượn rượu giải sầu để tê liệt bản .

 

Trước , ông hề kẻ chủ mưu là ai, cho đến tận hai năm , khi ông theo Tiêu Huyền Vũ áp tải lương thảo đến biên quan, bắt hàng tướng Đỗ Sung. Tên Đỗ Sung vì tham sống sợ c.h.ế.t nên khai sạch chuyện.

 

Năm đó, Đỗ Sung chính là hộ vệ hộ tống Tần tướng.

 

Hai kẻ đó cấu kết với việc ác, cá mè một lứa.

 

Tần tướng là kẻ chủ mưu, Đỗ Sung là đồng lõa.

 

Ông báo thù cho , cho những khuất!

 

Lão Liêu nay luôn ẩn nhẫn chờ thời là vì lo sợ sẽ liên lụy đến Tiêu gia. Giờ đây của Tiêu gia an thoát khỏi thành, ông còn gì vướng bận, bèn lén lút ám sát Tần tướng.

 

Vân Chiêu Tuyết để những khác , nàng và Tiêu Huyền Sách ở tiếp ứng.

 

Hai suốt đêm thành tìm , nhưng vẫn chậm một bước. Lão Liêu t.ử trận.

 

Tần tướng chiêu mộ những cao thủ giang hồ từng việc cho Triệu Thụy để bảo vệ .

 

Lão Liêu đơn thương độc mã, hai đ.ấ.m địch nổi bốn tay, đ.á.n.h trực diện xong, ông chọn cách ẩn nấp gầm giường trong phòng ngủ của Tần tướng, định bụng đợi về ngủ say sẽ tay.

 

Nào ngờ trở về giường Tần tướng, mà là thế của .

 

Lão Liêu kinh động thị vệ, c.h.é.m c.h.ế.t tại trận.

 

Thi thể ông chúng đem treo ngoài tường thành bêu nắng.

 

Vân Chiêu Tuyết và Tiêu Huyền Sách đợi đến nửa đêm mới lén lút trộm t.h.i t.h.ể ông về, lập bia hạ táng.

 

Tiêu Huyền Sách bật nắp một vò rượu, rót đầy mười mấy bát rượu bày mộ phần: "Liêu gia, ngài thích uống rượu, mang đến đủ các loại rượu ngon cho ngài đây. Ngài cứ từ từ thưởng thức nhé, đến sẽ mang thêm cho ngài thật nhiều rượu."

 

Vân Chiêu Tuyết dắt theo hai đứa con trai đốt tiền giấy cho ông: "Liêu gia, ngài hãy đợi thêm một chút. Tên tặc t.ử họ Tần ẩn náu quá sâu, nhất thời thể lôi . ác giả ác báo, sẽ một ngày chúng mang thủ cấp của đến tế mộ phần ngài, để an ủi vong linh ngài trời."

 

Sở dĩ g.i.ế.c Tần tướng ngay lúc còn vì một nỗi bận tâm khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-nu-vet-sach-kinh-do-om-bung-bau-di-luu-day/chuong-428-bac-tien-doat-binh-quyen-cat-cu-mot-phuong.html.]

 

Vân Chiêu Tuyết chính tay ông xuống thư nhận tội, ghi rõ rành rành tội ác của ông sử sách, để tiếng nhơ muôn đời, trả ông về đúng vị trí hèn hạ của .

 

Nếu ông c.h.ế.t bây giờ, những tội ác tày trời sẽ vĩnh viễn chôn vùi theo cái c.h.ế.t của ông .

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Đại Bảo và Nhị Bảo đốt xong tiền giấy trong tay, liền quỳ một gối xuống đất dập đầu ba cái.

 

"Liêu gia gia, ngài chờ nhé, tới về Lâm An chúng cháu sẽ đến thăm ngài."

 

"Liêu gia gia lên đường bình an, chúng cháu nhất định sẽ báo thù cho ngài, để ngài yên giấc ngàn thu."

 

Lo liệu xong hậu sự của Liêu gia, bọn họ cũng lập tức lên đường tiến về Định Châu.

 

Tại phủ Chân Định.

 

Triều đình phát quân lương, từ Nguyên soái đến Phó tướng đều m.á.u một loạt. Bọn chúng cai quản tướng sĩ cực kỳ hà khắc.

 

Hơi một tí là phạt đ.á.n.h quân côn.

 

Không quân lương, còn chịu nhục nhã.

 

Bọn họ nữa! Thà về quê trồng ruộng còn hơn! Mọi bàn đào ngũ khỏi quân doanh.

 

cũng thể về tay , lấy quân lương thì cũng cuỗm chút gì ích.

 

Thế là mỗi giấu một ít dây khoai lang, củ khoai tây, hạt giống bắp và cành sắn .

 

Cố Hoài và Trục Phong cùng những khác khuyên nhủ hết lời mong bọn họ ở .

 

các tướng sĩ thẳng, bọn họ chỉ nhận Tiêu Nguyên soái, ngoài nhận bất cứ ai. Nếu Tiêu Nguyên soái thống soái tam quân, bọn họ thà cởi chiến bào về quê ruộng.

 

Đường đường là đấng nam nhi bảy thước, thể sống uất ức như .

 

Trong doanh trại vẫn còn tai mắt của triều đình, Cố Hoài và Trục Phong dám tiết lộ chuyện Tiêu Huyền Sách nhất định sẽ về, càng dám những lời đại loại như bảo bọn họ ở đợi Nguyên soái.

 

Bọn họ chỉ đành trơ mắt quân lính rời , thầm mong Tiêu Huyền Sách mau ch.óng đuổi kịp để ngăn , nếu để họ quá xa thì khó gọi về .

 

Vân Chiêu Tuyết lấy chiếc Mercedes-Benz G-Class từ trong gian , chở ba cha con lao vun v.út về phía Bắc.

 

Bọn họ lái xe, đến phủ Chân Định còn sớm hơn cả những xuất phát nửa tháng.

 

Đến gần phủ Chân Định, cả nhà mới đổi sang xe ngựa.

 

Tiêu Huyền Sách liên lạc với Cố Hoài và Trục Phong, tin tức về hướng của những binh sĩ rời doanh.

 

Hắn cưỡi ngựa đuổi theo đám tướng sĩ đào ngũ .

 

Bọn họ mới rời đầy ba canh giờ, Tiêu Huyền Sách đuổi kịp.

 

Tiêu Huyền Sách lên tiếng khuyên can các tướng sĩ ở . Các tướng sĩ thấy , chẳng cần nhiều, tất thảy đều tự nguyện về.

 

quân lương, bọn họ cũng theo đ.á.n.h giặc, báo thù cho những Đại Chu ngã xuống.

 

Tuy nhiên, Vân Chiêu Tuyết cam kết: "Các tướng sĩ, Bổn Quận chúa hứa, chỉ cần các vị quân doanh, sẽ phát quân lương cho các vị, kể cả những khoản quân lương mà quân đội còn nợ đây, cũng sẽ phát đủ!"

 

Các tướng sĩ bán tín bán nghi. Phát bộ quân lương còn thiếu á?

 

Một ít cũng mấy chục lượng bạc, kể còn những khoản tiền thưởng lập công lấy thủ cấp quân địch chiến trường, cả tiền trợ cấp cho gia quyến của những binh sĩ hy sinh nữa. Gộp là một khoản bạc khổng lồ đấy!

 

Bọn họ vội xua tay: "Chúng lấy những hạt giống lương thực năng suất cao về cho nhà ấm bụng là mãn nguyện lắm . Người nhà ăn no, quân lương chúng cũng cam lòng, thể để ngài tiêu tốn ."

 

Các tướng sĩ nhao nhao từ chối việc dùng tiền riêng của để trả quân lương.

 

Bọn họ liều mạng kiếm quân lương, suy cho cùng cũng là để nhà ăn no thôi ?

 

Chỉ cần thể ăn no, yêu cầu của bọn họ cũng chẳng gì cao xa.

 

Bỗng sực nhớ phận đào binh của , dám đòi hỏi quân lương nữa. Hắn vội vàng quỳ một gối, ôm quyền thỉnh tội: "Thuộc hạ một chuyện bẩm báo với Nguyên soái. Vì năm nay mấy tháng ròng phát quân lương, nghĩ bụng thể về tay để cha vợ con chịu đói, nên... nên chúng trộm chút dây khoai lang và hạt bắp từ quân doanh. Chúng vi phạm quân kỷ, xin Nguyên soái trách phạt!"

 

 

Loading...