Xuyên Thành Ác Nữ Vét Sạch Kinh Đô, Ôm Bụng Bầu Đi Lưu Đày - Chương 432: Đại kết cục (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-03-09 09:37:29
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Khiếu thống lĩnh các tướng sĩ quỳ một gối xuống đất, ôm quyền hành lễ: "Mạt tướng tham kiến Thái Thượng Hoàng!"

 

Khi Thái Thượng Hoàng Triệu Huy nâng khỏi chuồng cừu, thấy đám tướng sĩ vận giáp phục Đại Chu mặt, đôi mắt ông tràn ngập sự khó tin.

 

Tướng sĩ Đại Chu đ.á.n.h tận đến Thượng Kinh Thành của địch quốc ?

 

Chẳng lẽ vẫn tỉnh ngủ, còn đang mơ màng ?

 

"Hành nhi, Phụ hoàng hình như thấy tướng sĩ Đại Chu của chúng kìa... Chắc , con mau nhéo một cái xem nào."

 

Đứa trẻ Triệu Hành cũng thật thà quá mức, bảo nhéo là nhéo ngay, cấu luôn một cục thịt cánh tay Triệu Huy.

 

"Ái chà, đau! Buông buông ..." Triệu Huy đau đến nhe răng nhếch mép, vội vã rụt tay , hất văng tay Triệu Hành .

 

Tốt quá , cuối cùng cũng mong đến ngày hôm nay! Trước đó, ông luôn đinh ninh rằng sẽ bỏ mạng nơi đất khách quê .

 

Ông trời đối xử với ông quả thực tệ, cho ông sống đến tận giờ phút , để ông c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Nhìn đám tướng sĩ xung quanh, ông xúc động đến mức nước mắt lưng tròng, mặt khẽ lau khóe mắt, thốt lên liên tiếp ba tiếng: "Tốt! Tốt! Tốt lắm! Các ngươi bình ! Các ngươi đều là những nhi lang xuất chúng của Đại Chu, Đại Chu các ngươi, đúng là phúc của bá tánh!"

 

"Tạ Thái Thượng Hoàng!"

 

Lũ cừu trong chuồng thấy những khuôn mặt lạ lẫm, hoảng sợ chạy tán loạn, cứ kêu "Be be" liên hồi.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Trên Triệu Huy vẫn còn khoác tấm da cừu hôi hám. Vừa thấy tiếng kêu quen thuộc , da đầu ông tê rần lên.

 

Ông vội quẳng tấm da cừu xuống đất, bước nhanh tới hai bước, cuống quýt giục tên phó tướng đang đỡ : "Mau! Mau đưa trẫm và Thái t.ử về Đại Chu ngay!"

 

Vân Chiêu Tuyết mặc áo giáp tiến lên chắp tay : "Hoàng cữu cữu, Thượng Kinh hiện giờ là ranh giới của Đại Chu. Có mười mấy vạn đại quân bảo vệ an cho ngài, còn hơn hai nghìn thuộc hoàng thất Đại Tĩnh cũng chúng bắt giữ. Ngài cần sợ ném chuồng cừu nữa ."

 

"Tuyết Nhi... Là con đến cứu Hoàng cữu cữu ?"

 

"... Vâng."

 

Triệu Huy khuôn mặt giống hệt quen cũ mắt, lẳng lặng lùi nấp lưng Thái t.ử. Nhỡ nàng mẫu c.h.ế.t như thế nào, ném ông chuồng cừu, hoặc băm vằm xương cốt ông cho cừu ăn thì ?

 

Ông vẫn sống đủ, c.h.ế.t .

 

Đợi ông về Đại Chu, nhất định sẽ phế bỏ ngai vàng của Triệu Huyên, lập Triệu Hành lên Hoàng đế, còn sẽ yên vị Thái Thượng Hoàng, ngày ngày chuyên tâm nghiên cứu tranh chữ, thưởng lãm kỳ thạch, tớ hầu hạ vòng quanh, tận hưởng vinh hoa phú quý.

 

Tuy giam lỏng trong chuồng cừu, nhưng chuyện bên ngoài ông đều bọn ngục bàn tán.

 

Năm ngoái, Tiêu Huyền Sách dẫn quân hạ gục U Châu. Nếu tiếp tục đ.á.n.h lên phía Bắc, chắc chắn sẽ sớm đ.â.m thủng Thượng Kinh Thành.

 

Ông ngày đêm mong mỏi, khao khát về cố thổ Đại Chu.

 

Nào ngờ hơn một tháng , ông tin Triệu Huyên lệnh rút quân, còn định nghị hòa với Đại Tĩnh. Nghị hòa thì nghị hòa , mà cũng chẳng thèm điều kiện để bọn chúng thả ông về.

 

Rõ ràng là nó ông về, mong ông c.h.ế.t quách ở Đại Tĩnh cho rảnh nợ.

 

Thằng con bất hiếu! Nó xứng vị trí đó!

 

Hiện tại, mới chiếm Thượng Kinh Thành, Vân Chiêu Tuyết và Tiêu Huyền Sách tức tốc sắp xếp binh sĩ bố phòng các cửa thành, rà soát tàn dư của Đại Tĩnh để đề phòng chúng phản công. Hai vợ chồng bận tối mắt tối mũi, chân chạm đất.

 

Triệu Huy cảm thấy cái chốn Thượng Kinh Thành gợi lên những ký ức nhục nhã ê chề. Ông khăng khăng đòi họ cử hộ tống ông và Triệu Hành về Đại Chu .

 

Vân Chiêu Tuyết khuyên can: "Hoàng cữu cữu sợ đường mật thám Đại Tĩnh mai phục bắt ? Chi bằng ngài nán thêm vài ngày nữa ."

 

Hai đứa con trai của nàng vẫn còn ở Định Châu.

 

Nàng cũng đang sốt sắng về lắm đây , riêng gì ông .

 

Triệu Huy : "Vậy điều thêm binh mã ... phái năm vạn, năm vạn đại quân hộ tống chắc chắn sẽ an chứ?"

 

Vân Chiêu Tuyết cho ông một sự thật khác: "Phía Nam cũng hề yên . Lâm An cử mười vạn cấm quân bao vây tiễu trừ Định Châu, bởi chúng cho rằng việc chúng đón ngài và tiền Thái t.ử trở về sẽ đe dọa đến ngai vàng của . Ngài mà về lúc , ngộ nhỡ rơi tay chúng, chúng sẽ chụp cho ngài cái mũ giả mạo Thái Thượng Hoàng đem ngài ..."

 

Nàng đưa tay động tác cứa cổ, "Thế chẳng lợi bất cập hại ? Ngài xem?"

 

Triệu Huy sợ rụt cổ, từ đó tuyệt nhiên dám đòi về nữa.

 

"Vậy đành đợi các ngươi cùng về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-ac-nu-vet-sach-kinh-do-om-bung-bau-di-luu-day/chuong-432-dai-ket-cuc-phan-2.html.]

 

Bảy ngày , Tiêu Huyền Sách và Vân Chiêu Tuyết sắp xếp thỏa hệ thống phòng ngự của Thượng Kinh Thành, lưu vài vị tâm phúc đại tướng cùng ba vạn binh mã trấn thủ. Sau đó, họ đích thống lĩnh kỵ binh tốc hành về Định Châu chi viện.

 

Một bộ phận kỵ binh phối hợp với bộ binh hộ tống xe ngựa của hoàng thất và bá tánh Đại Chu theo .

 

Mười ngày , đến Định Châu.

 

Trước đó, thống lĩnh cấm quân do Lâm An phái tới chính là Tần Thú - đồ của Chu Đồng (sư phụ của Tiêu Huyền Vũ).

 

Người quả thực tài thao lược, bản tính ngay thẳng chính trực.

 

Trước lúc khởi hành, Chu Đồng từng tìm trắng đêm đàm đạo.

 

Sau , khi Tần Thú dẫn quân đến Định Châu, định xua quân công thành thì đạn pháo từ Định Châu nã xuống ngay trận tuyến.

 

Hắn lập tức lệnh cho tướng sĩ lùi . Từ đó về , tuy bao vây Định Châu nhưng cứ chần chừ chịu tấn công.

 

Triều đình liên tục thúc giục xuất chiến, Tần Thú tìm lý do để câu giờ, quyết xuất binh.

 

Tần tướng ở Lâm An nhận tin tức, giận kiềm , lập tức tước chức thống lĩnh của , cử tâm phúc của đến Định Châu thế, đồng thời lệnh áp giải Tần Thú về Lâm An thẩm vấn.

 

Sau khi hạ lệnh xong, ông càng nghĩ càng điên tiết. Lo sợ Tần Thú bỏ trốn dọc đường, ông thêm một sắc lệnh bổ sung: Không cần thẩm vấn nữa, xử trảm tại chỗ!

 

Thế nhưng, những kẻ ông phái , một kẻ thì c.h.ế.t một kẻ, một đôi thì c.h.ế.t một cặp.

 

Khi Vân Chiêu Tuyết trở Định Châu, nàng nhận mật báo từ Lâm An: Tần tướng đang thao túng triều chính, kết bè kết đảng, chèn ép Triệu Huyên ( vô sinh) lập con trai của Thụy Vương Thái t.ử.

 

Sau khi Triệu Thụy c.h.ế.t, ông giấu biệt hai con Liễu Nhi , tìm một đứa trẻ sơ sinh dung mạo hao hao con của Triệu Thụy để g.i.ế.c , dựng lên một kẻ mạo danh con trai Triệu Thụy.

 

Triệu Huyên ông đầu độc bằng mạn tính độc d.ư.ợ.c, chẳng còn sống bao lâu nữa. Một khi Triệu Huyên băng hà, Thái t.ử sẽ nối ngôi. Một đứa trẻ mới mấy tuổi đầu, chữ còn sõi thì gánh vác nổi giang sơn? Đến lúc đó, cả Đại Chu sẽ nghiễm nhiên thuộc về Tần gia.

 

Giữa lúc ông đang mải mê ôm giấc mộng quyền khuynh triều dã, thậm chí còn huyễn hoặc về tương lai xưng đế của , quân Trấn Bắc binh lâm chân thành Lâm An.

 

Vân Chiêu Tuyết thống lĩnh hơn mười vạn đại quân, mang theo Thái Thượng Hoàng và Triệu Hành, lấy danh nghĩa "thanh quân trắc" đ.á.n.h thẳng từ Định Châu về Lâm An.

 

Các quan viên và quân coi giữ tại các thành trì dọc đường rầm rập mở cổng thành nghênh đón, đầu hàng kháng cự.

 

Suốt dọc đường như giẫm bình địa, hề gặp bất kỳ sự phản kháng nào. Hơn mười vạn quân Trấn Bắc chỉ mất đầy một tháng áp sát Lâm An.

 

Tên quản gia hoảng loạn xông thư phòng bẩm báo: "Tướng gia! Quân Trấn Bắc đ.á.n.h tận thành Lâm An ! Bọn họ còn mang cả Thái Thượng Hoàng về... Chúng bây giờ đây?"

 

Tần tướng suy sụp ngã phịch xuống lưng ghế, đầu ngửa : "Làm bây giờ? Lũ phế vật Đại Tĩnh , nắm trong tay bốn năm mươi vạn đại quân mà còn hơn hai mươi vạn của chúng đ.á.n.h cho te tua. Chút đỉnh nhân lực tay chúng thì thấm ? Chỉ còn nước chờ c.h.ế.t thôi."

 

Tiêu Huyền Sách dẫn quân đ.á.n.h sập cửa Tướng phủ. Bất kỳ kẻ nào dám phản kháng, g.i.ế.c tha! Chốc lát, Tướng phủ m.á.u chảy thành sông.

 

Những hạ nhân và nữ quyến kháng cự đều trói .

 

Tần Ngọc Như cứ ngỡ Tần tướng đường lui, đào sẵn mật đạo để tẩu thoát, nên vội vàng chạy đến thư phòng. Ai ngờ tới ngoài cửa tóm gọn.

 

Nàng vùng vẫy, gào thét ầm ĩ: "Buông ! Buông ! Thái t.ử trở về , bổn cung là Thái t.ử phi! Các ngươi dám đụng đến bổn cung, Thái t.ử tuyệt đối sẽ tha cho các ngươi..."

 

"Cha! Cha ơi! Ngài cứu con gái với..."

 

Tần tướng lệnh cho tên quản gia tạt các thùng dầu trẩu quanh cửa , mặt sàn và cả xà nhà. Sau đó, ông nhấc chân đèn lên, ném thẳng vũng dầu.

 

Lửa bắt dầu trẩu, bùng lên dữ dội.

 

Ông bảo tên quản gia mau tự chạy trốn . quản gia nhất quyết chịu . Thân là đầy tớ nhà họ Tần, thề sống c.h.ế.t trung thành với Tần tướng.

 

Hắn nhúng tay chuyện xa, chạy cũng chẳng thoát tội. Chi bằng cùng Tần tướng c.h.ế.t chung trong biển lửa , coi như trọn lòng trung thành với chủ t.ử.

 

Tiêu Huyền Sách sai đạp tung cửa lớn. Triệu Cửu - kinh nghiệm dập lửa - vác theo vài cầm bình chữa cháy xông , nhanh ch.óng dập tắt ngọn lửa.

 

Các tướng sĩ ập phòng, lôi cổ Tần tướng và tên quản gia ngoài.

 

Bè đảng của Tần tướng đều áp giải đại lao của Hình bộ. Tam tư hội thẩm, ép ông tự miệng thừa nhận những tội ác tày trời mà gây suốt mười mấy năm qua, cho thư ghi chép hồ sơ, cuối cùng bắt ông ký tên, điểm chỉ.

 

Triều đình ban bố cáo thị cho thiên hạ về tội ác tày trời của ông mười mấy năm : vì tham sống sợ c.h.ế.t khi rơi tay thám t.ử Đại Tĩnh mà bán sinh mạng của hơn ba vạn tướng sĩ Đại Chu. Cái tên của ông định sẵn sẽ để tiếng nhơ muôn thuở.

 

Tần tướng kết án lăng trì. Tại Đông thị, sự chứng kiến của đông đảo bá tánh, ông xẻo ròng rã hơn một nghìn nhát d.a.o mới đứt thở cuối cùng. Bá tánh khắp nơi đều vỗ tay lớn tiếng khen ngợi.

 

 

Loading...