Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 132: Giải Quyết Vấn Đề (1)

Cập nhật lúc: 2026-01-12 18:12:48
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe cách xưng hô quá phận , Thẩm Thiệu Đông lập tức nghẹn trong lòng: “Cậu gọi bậy cái gì thế? Ai là của ?”

Trong lòng Lạc Thừa sớm chuẩn tinh thần chào đón. Anh đó cung kính, quá để tâm đến thái độ của đối phương: “Cậu, đơn vị cháu hôm nay còn việc nên tiện đến thăm nhà . Lần cháu nhất định sẽ đàng hoàng, nghiêm túc đến chào hỏi ạ.”

Thằng nhóc còn đến tận nhà chào hỏi?

là mơ thật !

Thẩm Thiệu Đông nhấc mí mắt, liếc đầy khinh thường, buồn đáp lời, mà sang gọi Tô Niệm Niệm: “Còn ngây đó gì, về nhà thôi.”

Vì cô cháu gái một bố chẳng gì, thêm nỗi nhớ thương em gái khuất khiến ông vô thức nhập vai bố, nên đối với “ con rể cũ” , suy nghĩ của ông và hai vị lão gia trong nhà giống :

Chuyện cũ coi như lật sang trang. Người đầu. Kẻ từng trân trọng Niệm Niệm — tuyệt đối sẽ bao giờ cơ hội thứ hai.

Việc hôm nay vốn là do Tô Niệm Niệm dối , cô ngoan ngoãn gật đầu ngay mặt Thẩm Thiệu Đông, mỉm nhẹ với Lạc Thừa: “Vậy em về nhà nhé, lúc về nhớ chú ý an .”

Thấy cô thoải mái, thẳng thắn đối diện với mặt nhà như , khóe môi Lạc Thừa vô thức cong lên: “Ừ, tạm biệt.”

“Tạm biệt~”

Tuy ngoài miệng Thẩm Thiệu Đông gì, nhưng cảnh tượng hai rõ ràng tình cảm với , còn lưu luyến nỡ rời, khiến ông khỏi lo lắng. Trên đường về nhà, ông thử dò hỏi: “Rốt cuộc con với thằng nhóc ban nãy là thế nào? Chẳng ly hôn ?”

Đối mặt với câu hỏi , Tô Niệm Niệm định giấu giếm nữa: “Anh đang theo đuổi con, còn con thì vẫn đang cân nhắc.”

Sợ nếu phản đối thẳng thừng sẽ khiến cô nảy sinh tâm lý chống đối, Thẩm Thiệu Đông chỉ thể tìm cớ khác: “Bây giờ con nên lấy việc học trọng, chuyện tình cảm nên để ?”

“Cậu yên tâm ạ, Đại học Y con nhất định sẽ thi đỗ. Sau con còn việc cùng trong cùng một bệnh viện nữa cơ.” Tô Niệm Niệm tinh nghịch chớp mắt với ông, coi như ẩn ý trong lời , còn tranh thủ nũng: “Cậu, nếu con thật sự quen , nhất định về phía con đấy, vì mà con yêu quý nhất nhất nhất.”

“……” Thẩm Thiệu Đông mấy lời dỗ đến mức lòng hoa nở rộ, suýt nữa thì gật đầu đồng ý, may mà vẫn còn chút lý trí nên mới kịp dừng .

Khi về đến nhà, Thẩm Thanh Viễn và Tô Hoài An đang sofa trừng mắt , trông như đang giận dỗi chuyện gì đó.

Với vai trò là hòa giải, Tô Niệm Niệm xuống giữa hai , híp mắt hỏi:

“Sao thế ạ? Trước lúc con ngoài chẳng hai ông vẫn lắm mà?”

Giọng điệu của cô cứ như giáo viên mầm non, khiến Thẩm Thiệu Đông bên xem náo nhiệt nhịn bật .

Chỉ tiếc là hai ông cụ chẳng ai nhận sự “trẻ con” của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-132-giai-quyet-van-de-1.html.]

“Cuối tuần ông đưa cháu ngoài dạo chơi, ông cứ nhất quyết đòi dẫn cháu leo núi. Trời đông thế leo núi cái gì chứ?” Chẳng bệnh ? Nhất định là thấy chân cẳng tiện theo nên mới nghĩ cái ý dở .

Tô Hoài An mặt lạnh tanh, nhận định đối phương tâm địa .

Thẩm Thanh Viễn ông cụ, khí thế mười phần phản bác: “ leo núi thì ? Ông đến Thẩm Thành vẫn leo như thường. Không mắt thì về nhà , đừng mặt dày ở lì đây nữa.”

Khoảnh khắc , Tô Niệm Niệm cảm thấy như cái bánh kẹp, nghiêng về bên nào cũng . Cô chỉ đành tiếp tục dỗ dành: “Cháu xin nhé, cuối tuần con việc , chắc sẽ bận, thể cùng hai ông ạ.”

“Bận thế ?” Thẩm Thanh Viễn cô dò xét, cuối tuần cô định gặp thằng nhóc nhà họ Lạc .

Sở dĩ hai ông sắp xếp kín lịch cuối tuần chính là để ngăn hai gặp .

“Tất nhiên là bận ạ, trung tâm dịch vụ của cháu đang chuẩn hội mai mối, bận lắm ạ.” Tô Niệm Niệm dối mà mặt đỏ tim đập, còn quên trêu chọc: “Có cần cháu giới thiệu cho hai ông mỗi một bạn già ạ? Đỡ ở nhà rảnh rỗi suốt ngày đấu khẩu.”

“…… Con bé , linh tinh cái gì thế, đến cả bọn ông mà cháu cũng dám đem trò hả.”

Hai ông cụ câu đùa của cô cho ngại ngùng, cuối cùng cũng đồng loạt giải tán, truy hỏi thêm về việc hôm nay cô .

Thẩm Thiệu Đông bên cạnh khỏi khâm phục, thể khiến hai vị ngoan ngoãn như , e rằng chỉ mỗi Tô Niệm Niệm.

Ngày hôm , khi ngoài , Tô Niệm Niệm nhận điện thoại từ công an. Trong điện thoại, cảnh sát thông báo tiến triển của vụ án, đồng thời luôn chuyện Tô Niệm Nam gặp cô. Còn gặp , bọn họ quyền can thiệp.

Cúp máy, Tô Niệm Niệm trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng quyết định đến cục công an gặp Tô Niệm Nam một .

tò mò, phụ nữ lúc còn thể gì với .

Hai tiếng , trong phòng tiếp khách của cục công an, Tô Niệm Niệm gặp Tô Niệm Nam với gương mặt tiều tụy.

Khoảnh khắc thấy Tô Niệm Niệm, trong đôi mắt vốn bình lặng của cô cuối cùng cũng thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.

Hai đối diện , cô hỏi: “Cô nhà họ Tô?”

Không ngờ câu đầu tiên cô là thế, Tô Niệm Niệm khẽ nhướng mày: “Vì giống các .”

Tô Niệm Nam khuôn mặt xinh như hoa đào của cô, bỗng bật : “ , từ nhỏ cô hơn tất cả . Dù mặc quần áo vá chằng vá đụp, vẫn hơn đám trẻ con khác trong thôn.”

“Cô tìm đến đây rốt cuộc là chuyện gì?” Tô Niệm Niệm lười vòng vo, với sự hiểu của cô về phụ nữ , tuyệt đối thể là gọi đến để xin .

Thấy đối phương kiên nhẫn, Tô Niệm Nam do dự một chút vẫn mở lời: “Niệm Niệm, chuyện năm đó là với cô. Nể tình bố nuôi dưỡng cô hai mươi năm, thể tiếp tục con gái của họ ?”

 

Loading...