Xuyên thành chị gái của nữ chính trong truyện niên đại - Chương 139: Màn Dạo Đầu Ra Mắt Gia Đình (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-13 08:01:46
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi đến cửa phòng khám, bệnh nhi vẫn đang lóc. Với tư cách viện trưởng, Thẩm Thiệu Đông bước lên, ôn hòa : “Đồng chí, chuyện gì chúng cùng giải quyết, đừng quá đau lòng.”

Bác sĩ phòng khám thấy viện trưởng tới, vội giới thiệu với bệnh nhi: “Đây là viện trưởng của chúng , chị đừng nữa.”

Nghe là viện trưởng, lập tức lớn hơn: “Viện trưởng, xin ông cứu con với! Nhà chỉ một đứa con thôi, nó thể xảy chuyện !”

Thẩm Thiệu Đông để ý tới tiếng , tiến tới giường bệnh, đưa tay thăm khám vùng bụng bé, hỏi đứa trẻ đang đau đến rên rỉ: “Cháu cho bác , chỗ đau ?”

Những vị trí ông chỉ, bé đều gật đầu, sắc mặt Thẩm Thiệu Đông cũng càng lúc càng nghiêm trọng.

Bác sĩ phòng khám đành khuyên bệnh nhi: “Chị đừng nữa, bây giờ đang hỏi bệnh, chị như sẽ ảnh hưởng đến chẩn đoán. Quan trọng nhất là tìm nguyên nhân.”

Người hít mũi, cuối cùng cũng nín : “ nữa, nhất định sẽ phối hợp với bác sĩ.”

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng cho đứa trẻ, Thẩm Thiệu Đông hỏi tiếp: “Trong gia đình chị, bố cháu hoặc thế hệ ông bà tiền sử bệnh di truyền gì ?”

Người dùng tay áo lau nước mắt, nghĩ hồi lâu lắc đầu mờ mịt: “Không ạ, đều khỏe mạnh cả. Cụ ngoại năm nay hơn tám mươi tuổi thể vẫn còn rắn rỏi lắm.”

Không tiền sử bệnh di truyền…

Trong mắt Thẩm Thiệu Đông thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

Với tư cách là bác sĩ, trong tình huống Tô Niệm Niệm thể coi như liên quan. Cô trong đám đông, nhịn mà lên tiếng hỏi: “Cho phép hỏi một chút, triệu chứng bắt đầu từ khi nào? Trước lúc phát bệnh, cháu gặp t.a.i n.ạ.n sự cố gì ?”

lên tiếng, ánh mắt lập tức đổ dồn về phía cô — trong đó nghi hoặc, cũng xem thường. Thẩm Thiệu Đông khẽ nhướng mày, thuận theo lời cô hỏi bệnh nhi: “Đây là trợ lý của . Trước đó, đứa trẻ từng gặp chuyện ngoài ý nào ?”

“Bệnh của con trai mấy tháng nay , cụ thể phát bệnh từ khi nào cũng nhớ rõ lắm. Chỉ nhớ là đầu xuân năm nay, thằng bé từng ngã từ cây đào xuống, nhưng lúc đó trông chẳng cả?”

Nghe xong, Thẩm Thiệu Đông trầm ngâm trong giây lát, sang hỏi nhóm bác sĩ cùng : “Mọi thấy triệu chứng của đứa trẻ là do nguyên nhân gì gây ?”

Đi khám ở mấy bệnh viện vẫn chẩn đoán vấn đề, nên lúc tất cả đều im lặng, ai dám dễ dàng trả lời.

Thấy ai lên tiếng, Thẩm Thiệu Đông chuyển ánh mắt sang Tô Niệm Niệm, hỏi: “Cô suy nghĩ gì ?”

Lúc cứu là quan trọng nhất, Tô Niệm Niệm cũng vòng vo nữa: “ nghĩ đây thể là chứng động kinh thể đau bụng do chấn thương bên ngoài gây ạ.”

Động kinh, dân gian thường gọi là bệnh phong đòn gánh, khi phát tác thường đột ngột ngất xỉu, co giật , còn sùi bọt mép. Còn động kinh thể đau bụng là một dạng đặc biệt của động kinh, triệu chứng cũng khác với các thể thông thường.

“Tuy nhiên, cần điện não đồ thì mới thể xác định chính xác.”

Lời cô dứt lập tức gây một trận xôn xao. Đặc biệt là mấy bác sĩ thực tập, họ nửa tin nửa ngờ — một từng học qua trường y chính quy, thể giỏi hơn cả bác sĩ đang trực tiếp khám bệnh?

vì cô là trợ lý viện trưởng nên ai dám thẳng , chỉ mong viện trưởng sẽ lên tiếng phản bác vài câu. Thế nhưng cảnh tượng họ tưởng tượng hề xảy . Trái , Thẩm Thiệu Đông còn Tô Niệm Niệm bằng ánh mắt tán thưởng mặt , sang dặn bác sĩ phòng khám: “Sắp xếp cho bệnh nhân điện não đồ, xong thì mang kết quả đến cho xem.”

“Vâng, .”

Thẩm Thiệu Đông dẫn rời khỏi phòng khám để tiếp tục thăm bệnh, suốt quá trình nhắc chuyện thêm nào nữa.

Thấy ông hỏi tiếp, Tô Niệm Niệm thở phào nhẹ nhõm. Nếu truy hỏi đến cùng, cô thật sự giải thích thế nào.

Nói dối là do bình thường sách y học?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-139-man-dao-dau-ra-mat-gia-dinh-2.html.]

Cũng chỉ thể giải thích như thôi.

Đợi đến khi kết quả điện não đồ, bên họ cũng thăm xong các phòng bệnh.

Nhìn kết quả hiển thị giấy, tâm trạng Thẩm Thiệu Đông chút phức tạp.

như Tô Niệm Niệm , điện não đồ của bệnh nhân cho thấy hiện tượng phóng điện bất thường rõ rệt của các nơ-ron não. Ông dặn dò bác sĩ chuyên khoa vài câu, đợi mới gọi Tô Niệm Niệm phòng việc.

Đứng bàn việc, Tô Niệm Niệm đoán đối phương gì, cô thẳng , định chủ động mở lời.

Thẩm Thiệu Đông đưa bản điện não đồ tới mặt cô, hỏi: “Cậu tò mò, cháu dựa để phán đoán đó là động kinh thể đau bụng?”

Tô Niệm Niệm cúi đầu điện não đồ một cái, dối rằng từng trong sách, còn là cuốn sách nào thì nhớ rõ.

Lý do hợp lý chút qua loa, nhưng Thẩm Thiệu Đông cũng tìm sơ hở nào: “Xem sách y vô ích, cháu tiếp tục cố gắng.”

Thấy ông nghi ngờ thêm, Tô Niệm Niệm vội vàng chuồn .

Sau khi cô rời khỏi, Thẩm Thiệu Đông lập tức gọi điện về nhà họ Thẩm, giọng giấu sự kích động và tự hào: “Bố, nhà hình như xuất hiện một thiên tài học y !”

Lần đầu yêu đương, cả ngày hôm đó Tô Niệm Niệm cứ ngẩn ngơ mất hồn, chỉ mong mau tan để gặp Lạc Thừa.

Kim giây đồng hồ tích tắc trôi qua, cô cuối cùng cũng cảm nhận thế nào là sống một ngày dài như một năm.

Rõ ràng hai quen từ lâu, nhưng cô cũng hiểu vì giống như một cô gái mới yêu, mất hết khả năng tự chủ mà nhớ đến .

Ngay lúc còn hai tiếng nữa là tan , Thẩm Thiệu Đông cởi áo blouse trắng với cô: “Đang nghĩ gì thế? Mau thu dọn , hôm nay chúng tan sớm về nhà ăn lẩu.”

“Tại ạ?” Tô Niệm Niệm liền cuống lên. Cô hẹn với Lạc Thừa gặp về, nếu bây giờ rời , sẽ đợi ngốc nghếch ngoài cổng bệnh viện cả đêm.

Thấy phản ứng của cô, Thẩm Thiệu Đông lập tức đoán điều gì đó, nhưng ông cụ lên tiếng nên ông cũng còn cách nào khác: “Ông ngoại và ông nội cháu đều đang ở nhà đợi cháu. Sao? Tan cháu còn việc ?”

việc, lẩu thể để ngày mai ăn ạ?” Tô Niệm Niệm ông bằng ánh mắt cầu xin, vẫn ôm chút hy vọng mong đối phương gật đầu.

Đáng tiếc, giây tiếp theo hy vọng dập tắt thương tiếc: “Họ chuẩn xong hết nguyên liệu ở nhà, chỉ đợi cháu về thôi. Hai cộng cũng gần một trăm năm mươi tuổi , cháu nỡ họ thất vọng ?”

“……” Tô Niệm Niệm bất lực, chỉ đành thật: “Cháu và Lạc Thừa hẹn ăn tối cùng . Nếu thấy cháu, khi sẽ đợi ở đây đến sáng mai. Cậu xem giờ ?”

Vấn đề nan giải về phía Thẩm Thiệu Đông. Ông cũng tiến thoái lưỡng nan, mất lòng bố , phật ý cháu gái. Cuối cùng chỉ nghĩ một cách, : “Ăn ở chẳng là ăn, ăn chung cho xong.”

Trong nhận thức của ông, hai đứa trẻ chắc chắn đủ gan dẫn đối phương về gặp gia đình, nên cuối cùng cháu gái vẫn sẽ ngoan ngoãn theo ông về nhà ăn cơm.

Tô Niệm Niệm khẽ nhíu mày, cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu mới ngẩng lên: “Được ạ chúng đợi Lạc Thừa nhé. Cháu ngoài xem đến ?”

“……” Thẩm Thiệu Đông ngờ cô chấp nhận đề nghị . Ông mấp máy môi, hỏi khô khốc: “Hai đứa rốt cuộc là quan hệ gì? Đang yêu ? Nếu quan hệ yêu đương thì dẫn về nhà.”

“Tất nhiên là quan hệ yêu đương ạ, hôm qua mới xác định ạ.” Tô Niệm Niệm ngẩng cằm, định giấu nữa, “Cậu, mặc kệ thế nào thì đến lúc đó cũng về phía cháu đấy nhé.”

“……” Đối diện với sự tin tưởng của cháu gái, Thẩm Thiệu Đông xoa xoa giữa mày, miễn cưỡng : “Nếu đồng ý , thì cùng ăn bữa cơm .”

 

Loading...