Vì bọn họ đều học y, nên chủ đề câu chuyện đó tránh khỏi xoay quanh lĩnh vực y học.
Tần Đức Văn tự thấy nhàm chán, sờ sờ mũi, chỉ thể lặng lẽ theo phía mà chen câu nào.
Thật đôi lúc Khương Hồng cũng chen nổi. Những thứ họ cô và Tô Niệm Niệm lúc quá sâu, trình độ một sinh viên năm hai như cô thể hiểu .
suy cho cùng, họ cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất mà thôi…
Tô Niệm Niệm hiếm khi nào bàn luận y học một cách sảng khoái như . Nay gặp chung ngôn ngữ, cô lập tức cái khác hẳn về Tôn Hạc Bắc.
Còn Tôn Hạc Bắc cũng kinh ngạc lượng kiến thức của cô, nhưng nghĩ nhiều, chỉ xem đó là do cô thiên phú.
Rời khỏi Di Hòa Viên, Tô Niệm Niệm mang theo nụ về nhà. Lúc , Lạc Thừa đợi cô ở nhà họ Tô từ lâu.
Thấy cô vui vẻ như , thuận miệng hỏi: “Hôm nay chơi với bạn học vui lắm ?”
“Ừ!” Ngay đó, Tô Niệm Niệm kể hết những chuyện thú vị trong ngày, bao gồm cả cuộc trao đổi học thuật với Tôn Hạc Bắc.
Nghe xong, trong lòng Lạc Thừa chút thoải mái.
Anh quan hệ giữa hai trong sáng, nhưng cũng loại trừ khả năng đối phương ý đồ khác.
Để tỏ nhỏ nhen, hỏi như chuyện gì: “Hai học cùng chuyên ngành ?”
Nghe cô trả lời “ ”, trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn yên tâm.
Cái tên Tôn Hạc Bắc thì ghi nhớ kỹ.
Dưới giàn nho.
Hai vẫn đó trò chuyện.
Chỉ là Lạc Thừa ăn nho nữa. Lần nào hẹn hò cũng ăn nho ở đây, ăn đến ngán , nên mới nóng lòng mua nhà…
Hôm nay Lạc Thừa đến để với Tô Niệm Niệm rằng ngày mai căn nhà sẽ chính thức sang tên.
Đó là căn nhà của hai , giấy chứng nhận tất nhiên tên cô.
Tô Niệm Niệm trầm ngâm một chút nửa đùa nửa thật : “Hay là chỉ ghi tên thôi. Đã tự tin thể cưới em về như , thì chỉ ghi tên cũng thế cả.”
“……” Lạc Thừa sững , nhất thời phản bác .
Nếu còn kiên quyết nữa, giống như đủ tin tưởng tình cảm của hai .
Thấy ngơ ngác, cô bật : “Thật em cũng một chuyện bàn với , cứ suy nghĩ kỹ trả lời em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-162-kich-thich-1.html.]
“Chuyện gì?”
“Em thuê gian phòng phía căn tứ hợp viện của để mở một trung tâm dịch vụ, thấy ?”
“Đương nhiên là !” Quá là luôn!
Mắt Lạc Thừa sáng lên, lập tức bày tỏ thái độ, sợ cô đổi ý: “Đó là nhà của chúng , em gì thì .”
Thấy đồng ý dứt khoát, Tô Niệm Niệm vui. So với thuê cửa hàng mặt phố, cô thích mở trung tâm dịch vụ trong tứ hợp viện hơn — chỉ cần sửa sang một chút là trông sang hẳn.
Hơn nữa các viện tường ngăn cách, cũng bảo đảm sự riêng tư của Lạc Thừa, đúng là một công đôi việc.
“Cảm ơn , quá~” Cô nắm tay , ngẩng đầu .
“Tiền thuê thì cứ theo giá thị trường hiện tại. Đợi mai sang tên xong, chúng ký hợp đồng thuê.”
“……” Điều khiến Lạc Thừa chút khó chịu, nụ mặt cũng nhạt : “Em thể đừng khách sáo với như ?”
Nhìn vui, Tô Niệm Niệm giận mà giải thích: “Trung tâm dịch vụ là em và Lý Đào hùn vốn mở, để sổ sách rõ ràng thì tất nhiên trả tiền thuê. Nếu tiếc tiền cho em, thì khi thu tiền thuê, tiêu cho em là mà~”
Biết hiểu lầm, sắc mặt Lạc Thừa dịu . Anh nắm tay cô, đan mười ngón: “Niệm Niệm, xin , là nghĩ nhiều .”
Lúc , giống hệt một chú ch.ó Golden hiền lành trung thành, ngoan ngoãn vô cùng. Tô Niệm Niệm nhẹ lắc tay , để tâm : “Như , chuyện gì thì thẳng . Em thích trong quá trình ở bên cứ giấu giếm, như chỉ nảy sinh cách thôi.”
“Ừ, em đúng.” Lạc Thừa chớp mắt, dám càn nữa.
Ngày hôm , khi thuận lợi tất thủ tục sang tên, hai bắt đầu lo liệu việc tu sửa nhà cửa.
Trong quá trình sửa sang, lúc rảnh rỗi họ cùng chợ chọn mua đồ nội thất và các vật trang trí. Bận rộn mà vui vẻ vô cùng, trong mắt ngoài, họ chẳng khác nào một cặp vợ chồng trẻ sắp kết hôn.
Cùng lúc đó, tại một viện nghiên cứu.
Lạc Chính Hà xách theo hai hộp cơm nhôm, nghênh ngang bước nhà ăn để mang cơm cho Tô Chấn Nghiệp.
Vì dạo cô thường xuyên tới đây, trong viện đều cô và Tô Chấn Nghiệp là yêu của . Sau giai đoạn tò mò ban đầu, ai nấy cũng quen, thậm chí còn chủ động chào hỏi cô khi thấy cô tới.
An Tĩnh yên lặng ở phía xa, thấy cô xuất hiện thì trong lòng khỏi dâng lên một tia ghen tỵ. Do dự một lúc, cuối cùng cô vẫn kìm , bưng khay cơm về phía bàn của Lạc Chính Hà.
“Chào cô, thể ăn ở đây ?”
Thấy “con cá” c.ắ.n câu, Lạc Chính Hà liếc cô một cái, gật đầu hào phóng: “Ngồi , đông cho vui.”
An Tĩnh cũng khách sáo, xuống đối diện cô quanh hỏi: “Chấn Nghiệp ? Sao thấy qua đây?”