Mà Lạc Thừa từ tới nay cũng từng gọi là “chú”, lúc cau mày, thiếu kiên nhẫn sang hỏi: “Rốt cuộc tìm hai vợ chồng chuyện gì? Có chuyện thì thẳng.”
Tô Niệm Niệm thấy liền huých nhẹ một cái, hiệu thái độ mềm mỏng hơn.
Tôn Hạc Bắc cảm thấy là bậc trưởng bối, nên chấp nhặt với lớp trẻ thiếu hiểu , nên cũng để tâm tới thái độ của .
“Chú tới tìm cháu, là cháu nhất quyết theo mà.”
Nói , lấy từ cặp công văn mang theo mấy tờ giấy đưa cho Tô Niệm Niệm, thái độ lập tức từ lạnh nhạt chuyển sang hòa nhã: “Đây là đơn xin mở nhà máy d.ư.ợ.c, cháu xem giúp chỗ nào đạt ?”
Hiện tại, Tôn Hạc Bắc và Tô Niệm Niệm đều sắp nghiệp đại học. Anh lý tưởng và hoài bão riêng, so với việc tới bệnh viện thực tập, càng tự gây dựng sự nghiệp.
Đối với lựa chọn , Tô Niệm Niệm cho rằng mỗi một chí hướng, đây cũng là một cách khác để cứu . Khi đề nghị cô đầu tư, cô hề do dự mà vui vẻ đồng ý.
Qua mấy năm tiếp xúc, cô tin tưởng nhân phẩm và năng lực của đối phương, đầu tư cho khiến cô yên tâm.
Tô Niệm Niệm nhận lấy đơn xin, xem xét cẩn thận một lượt, phát hiện vấn đề gì.
Sau đó hai bàn bạc khá lâu về vấn đề chọn địa điểm xây nhà máy. Lạc Thừa bỏ sang một bên, chủ đề của họ, chen nên cũng lên tiếng nữa.
Trong căn phòng sáng sủa, dáng vẻ tập trung nghiêm túc của vợ khiến cuốn hút sâu sắc. Lạc Thừa cong môi , lặng lẽ cô, tim khỏi đập nhanh “thình thịch”.
Chỉ là ánh mắt quá mức thâm tình, khiến hai đang bàn chính sự thể ngơ. Tô Niệm Niệm tự nhiên khẽ ho một tiếng, hiệu thu liễm .
Đáng tiếc, Lạc Thừa hiểu ý cô, còn tưởng cô nhiều quá nên cổ họng khó chịu.
“Sao thế? Đau họng ? Anh rót cho em cốc nước.” Nói xong, dậy, kịp để Tô Niệm Niệm mở miệng rời khỏi thư phòng.
Tôn Hạc Bắc bên xem náo nhiệt khẽ một tiếng, nhịn trêu chọc: “Cháu đúng là bản lĩnh thu phục chồng thật đấy, chỉ cần ho một tiếng là nó lật đật chạy rót nước .”
Bị trêu như , Tô Niệm Niệm đỏ bừng mặt, nhưng vẫn bá đạo đáp trả: “Lúc cô cháu ho, chẳng lẽ chú mà rót nước ?”
Dù Lạc Chính Hà mặt trong phòng, Tôn Hạc Bắc cũng dám khoác lác là rót. Anh sờ sờ mũi, gượng: “Đương nhiên là rót , thì với tính khí của cô , khi đòi bỏ chú mất.”
Tô Niệm Niệm chọc “phụt” một tiếng, thấy đúng là kiểu sợ vợ chính hiệu nên cũng tiếp tục khó nữa.
***
Trong mắt ngoài, Tôn Hạc Bắc trông nho nhã thư sinh, vẻ là kiểu việc do dự thiếu quyết đoán. thực tế, việc quyết liệt, dám nghĩ dám , cẩn thận chu đáo. Sau ba tháng ngừng nỗ lực, nhà máy d.ư.ợ.c phẩm do xây dựng cuối cùng cũng chính thức khai trương.
Ngày khai trương, Tô Niệm Niệm khiêm tốn, lẫn giữa đám khách mời, hề để khác cô cũng là một trong những chủ của nhà máy .
Có sự hỗ trợ hết của Trung tâm Dịch vụ Tích Duyên, buổi lễ khai trương tổ chức vô cùng mới lạ: pháo hoa, bồ câu trắng, bóng bay… thứ gì cũng , bắt mắt. Người đường ngang qua đều nhịn mà dừng xem một lúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-chi-gai-cua-nu-chinh-trong-truyen-nien-dai/chuong-187-mo-xuong-duoc-2.html.]
Lý Đào – đảm nhiệm vai trò MC cho buổi lễ – cũng vô cùng tận tâm. Hiện tại cô nghiệp và phân công về đài truyền hình, để thể chuyên tâm cho công việc, cô hiếm khi còn nhận dẫn chương trình bên ngoài.
Lạc Chính Hà tuy là bà chủ nhưng cũng là quân nhân, tác phong việc luôn khiêm tốn. Cô cạnh Tô Niệm Niệm, xem biểu diễn sân khấu ngoài trời trò chuyện:
“Niệm Niệm, cháu nhiều ý tưởng thế? Cô sống từng tuổi mà đây là đầu tiên thấy một lễ khai trương kiểu .”
Tô Niệm Niệm nghiêng đầu chột , mấy thứ đều là học từ việc xem các sự kiện ở kiếp , thật sự chẳng gì đáng khoe khoang.
“Cháu cũng học lỏm ở chỗ khác thôi, gì thông minh đến thế ạ.”
lúc hai đang trò chuyện rôm rả, Lạc Thừa mặc một bộ quân phục chỉnh tề tới, xuống bên cạnh Tô Niệm Niệm.
Thấy cháu trai tới, Lạc Chính Hà tinh ý viện cớ rời , chỉ để hai vợ chồng mỉm .
“Còn bao lâu nữa? Đến giờ .”
Tô Niệm Niệm giơ tay đồng hồ, lúc mới phát hiện thời gian trôi nhanh thật, chớp mắt đến trưa.
“Đi thôi, để em qua với một tiếng.”
Thời tiết dần ấm lên, chính là lúc thích hợp để du xuân. Hàn Như dẫn Tráng Tráng và Thẩm Thanh Viễn về Thẩm Thành ở tạm mấy ngày.
Vì thế mấy hôm nay, hai vợ chồng họ ngày nào cũng hưởng thế giới riêng của hai . Lạc Thừa sắp xếp kín lịch nghỉ ngơi, thể hiện trọn vẹn sự lãng mạn, chỉ để vợ thể thư giãn tinh thần giờ học tập và việc.
Ví dụ như hôm nay, họ dự định công viên chèo thuyền ngắm hồ dã ngoại.
Theo mức sống ngày càng nâng cao, mỗi cuối tuần quầy bán vé ở các điểm du lịch đều chật kín .
Để tránh đám đông, họ chọn một công viên nhỏ khá vắng vẻ.
Gió nhẹ thổi qua, cây xanh rợp bóng.
Lạc Thừa xách túi vải đựng hộp cơm, cùng Tô Niệm Niệm thong thả dạo bước bên hồ nước lấp lánh ánh sóng.
Vì nơi khá hẻo lánh, xung quanh họ chẳng mấy qua .
Ở chỗ ai, con cũng dễ mạnh dạn hơn. Lạc Thừa giả vờ như gì, nắm lấy tay cô, cả toả mùi vị hạnh phúc.
Hai cứ thế tay trong tay, giống như một cặp tình nhân mới yêu, cùng thưởng thức cảnh xuân tràn đầy sức sống.
Trong mắt khác, đôi trai xinh gái còn nổi bật hơn cả cảnh xuân. Bất cứ ai ngang qua cũng sẽ dừng thêm vài .
Cách đó xa, cũng một cặp đôi đang dạo bước, chỉ là sắc mặt họ khá nghiêm túc, trông như xảy mâu thuẫn.