Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 137: Cây Thế Giới và Hoặc Tâm Chủng

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:39:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không, một cách chính xác thì thứ nó là hạt Hoặc Tâm Chủng tịnh hóa.

Cành cây nọ dừng mặt Vân Hướng Vãn, dám tự tiện hành động, dường như đang dò hỏi ý kiến của nàng.

“Cái hạt Hoặc Tâm Chủng hại ngươi chứ?”

Chiếc lá nhỏ cành cây lay động, tỏ ý sẽ .

“Được, cho ngươi đấy.”

Vân Hướng Vãn động niệm, hạt Hoặc Tâm Chủng trắng muốt gọn chiếc lá nhỏ.

“Ta thể hỏi chút , ngươi và nó quan hệ gì thế?”

Động tác cuốn lấy hạt giống của chiếc lá khựng một nhịp, đó nó lắc lư sang trái sang , chẳng rõ là đang diễn đạt điều gì.

“Thôi , đợi đến khi nào ngươi chuyện thì hãy giao lưu với .”

Chiếc lá nhỏ gật đầu lia lịa.

“Phải , ngươi thể duy trì khí tức của Hoặc Tâm Chủng ? Ta để nữ chính nhận sơ hở.”

Nghe nàng , chiếc lá càng sức lay chuyển lên xuống. Động tác mạnh đến mức Vân Hướng Vãn lo lắng giây tiếp theo nó tự rụng xuống .

“Nếu thì ngươi việc của , cần trả lời nữa .”

Vân Hướng Vãn phẩy tay, hiệu cho nó thể lui xuống. Cành cây ngẩn một thoáng, dùng chiếc lá cuốn c.h.ặ.t lấy hạt giống, từ từ thu về.

________________________________________

Ngày hôm . Đại hội khảo hạch luyện d.ư.ợ.c sư ngũ phẩm chính thức khai mạc.

“Hai cha con nhà rốt cuộc đang giấu cái gì ? Hai ngày còn tiễn đến trường thi, giờ thì tăm cũng chẳng thấy.”

Vân Hướng Vãn lấy lạ, lẩm bẩm một .

[Hệ thống: Chủ nhân yên tâm, Tiêu Ký Bạch sẽ việc gì tổn hại đến .]

Vân Hướng Vãn , vô ngữ bĩu môi. Những chuyện cơ bản nhất nàng đương nhiên rõ. Hơn nữa, dù nàng tin tưởng Tiêu Ký Bạch chăng nữa, thì Tiểu Bao T.ử cũng là con gái nàng, nàng tuyệt đối tin cậy.

“Đạo hữu, thật khéo quá, chúng gặp .”

Tôn Viễn từ xa trông thấy Vân Hướng Vãn liền đầy hứng khởi tiến gần chào hỏi.

“Khéo thật đấy, thiếu thành chủ.” Vân Hướng Vãn nhưng tươi, tâm trạng của ngày hôm qua sớm mài mòn sạch sẽ.

“Đạo hữu, hôm qua chính là giúp ngươi thắng một triệu trung phẩm linh thạch. Thâm tình hậu ý như , ngươi đầu quên ngay ?” Tôn Viễn mang vẻ mặt đầy tổn thương, lên tiếng oán trách nàng bạc tình.

“Thâm tình hậu ý gì chứ? Cùng lắm chỉ coi là quan hệ hợp tác thôi. Thiếu thành chủ, xin mời tránh đường, còn lên đài luyện đan.”

Vân Hướng Vãn bất kỳ dây dưa nào với vị thiếu thành chủ . Chờ đến khi lấy huy chương lục phẩm, nàng sẽ lập tức cao chạy xa bay.

“Đã là quan hệ hợp tác, tại hợp tác thêm nữa? Biết , linh thạch kiếm còn nhiều hơn một triệu đấy.” Tôn Viễn với giọng khẳng định chắc nịch, chứng tỏ y tính toán trong lòng.

“Không thể nào. Sau chuyện ngày hôm qua, gì còn kẻ ngốc nào cam tâm tình nguyện nhảy cái bẫy ngươi bày nữa?” Vân Hướng Vãn khoanh tay n.g.ự.c, rõ ràng là tin.

Tôn Viễn nhướng mày, hiệu cho nàng về phía bên . Vân Hướng Vãn theo, thấy Điền Mãnh đang mấy kẻ vây quanh, nghênh ngang tới.

“Kẻ ngốc , thấy ?” Tôn Viễn .

“Người bình thường khó vấp ngã hai tại cùng một chỗ chỉ trong vòng một ngày nhỉ?”

“Vạn nhất bình thường thì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-137-cay-the-gioi-va-hoac-tam-chung.html.]

...

“Được, ngươi cứ tự do phát huy , nhưng hôm nay tiền kiếm chia theo tỉ lệ tám ngươi hai, nếu vụ ăn nhận.”

“Thành giao.”

Sau vài câu trao đổi ngắn gọn, Vân Hướng Vãn liền rời . Tôn Viễn theo bóng lưng nàng, ý trong mắt càng thêm sâu đậm. Cùng lúc đó, y chuyển hướng bước chân, về phía Điền Mãnh.

Lúc , Vân Miểu Miểu và Hoắc Vô Thương cũng tới nơi. Việc đầu tiên Vân Miểu Miểu khi đến trường thi chính là âm thầm tìm kiếm tung tích của Vãn Dạ.

Đáng c.h.ế.t, vốn dĩ nàng dùng kế "lạt mềm buộc c.h.ặ.t" khiến Vãn Dạ nhớ nhung nàng nguôi, như mới thể thúc đẩy quá trình dung linh của Hoặc Tâm Chủng. Sau khi dung linh, Vãn Dạ sẽ nhất mực theo lời nàng . Đến lúc đó, cũng sẽ để tâm đến sự tồn tại của Hoắc Vô Thương nữa. hiện tại, nàng tìm điểm cân bằng cho mối quan hệ , nếu hạt Hoặc Tâm Chủng quý giá của nàng thể sẽ xôi hỏng bỏng .

“Tiểu sư , hôm nay nhất định sẽ gây chấn động. Ta xin chúc giành vị trí đầu bảng nhé!”

Vừa thấy mặt Vân Miểu Miểu, Điền Mãnh nhiệt tình niềm nở đón tiếp. Hoắc Vô Thương bên cạnh nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng , gương mặt lạnh như tiền.

“Sư , nắm đau quá.” Vân Miểu Miểu nhíu mày khó chịu.

Hoắc Vô Thương lúc mới buông tay , khô khốc thốt mấy chữ: “Ta cố ý.”

Vân Miểu Miểu kịp lên tiếng, Điền Mãnh nhanh nhảu cướp lời: “Không cố ý? Ta thấy ngươi chính là hữu ý! Ngươi xem, mu bàn tay tiểu sư đều ngươi bóp đỏ cả , tay thật là tàn nhẫn.”

“Điền Mãnh, ngươi đừng ép tay.” Nắm đ.ấ.m của Hoắc Vô Thương sớm siết c.h.ặ.t. Cái tên đúng là mặt dày mày dạn, còn đê tiện, đê tiện đến mức khiến chỉ nện cho một trận.

“Ái chà, sợ quá cơ. Hoắc thiếu tông chủ, ngươi bản lĩnh thì cứ tay .”

Điền Mãnh vốn là hạng lì lợm. Đây là thành Đan Vương, đừng là Hoắc Vô Thương, cho dù cha đến thì cũng thể vì chút chuyện nhỏ mà động . Hắn chính là nắm thóp điểm nên mới cho tình địch sống yên .

“Hai vị sư , các đừng vì mà cãi nữa, nếu sẽ thấy bất an lắm.” Vân Miểu Miểu vội vàng dập tắt mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc .

“Hừ! Nể mặt tiểu sư , thèm chấp nhặt với ngươi.” Điền Mãnh đoạn, sang Vân Miểu Miểu, đôi mắt ti hí mang theo vài phần thâm tình chân thật: “Tiểu sư , tên Vãn Dạ chẳng qua là nhất thời vận may thôi, hôm nay mới chính là lúc vang danh khắp đại lục Thánh Lâm.”

“Đa tạ Điền sư , nhưng Vãn Dạ công t.ử ở đây, e là sẽ nhạt nhòa nhiều.”

Vân Miểu Miểu vì đẩy nhanh quá trình dung linh nên cam tâm tình nguyện chịu lép vế Vãn Dạ một bậc. Hôm nay nàng định tranh giành với , chỉ định luyện một viên ngũ phẩm đan d.ư.ợ.c bình thường là .

“Hắn chẳng qua chỉ là một tên mặt trắng vô dụng, hôm qua cũng chỉ là ăn may mà thôi.” Điền Mãnh khinh miệt mặt. Ngô Khuê mới cam đoan với rằng, hôm nay Vãn Dạ nhất định sẽ mất mặt thiên hạ!

“Vậy ?” Vân Miểu Miểu nhận điều gì đó .

“Tất nhiên , trong lòng , tiểu sư mới là luyện d.ư.ợ.c sư thiên tài nhất. Đừng là Vãn Dạ, ngay cả thiếu thành chủ của chúng cũng kém vài phần.” Điền Mãnh tiếp tục nịnh nọt.

“Vậy thì xin nhận lời chúc của Điền sư .”

Dứt lời, Vân Miểu Miểu sang trao đổi ánh mắt với Hoắc Vô Thương, một sải bước lên đài. Để Điền Mãnh và Hoắc Vô Thương tại chỗ, kẻ thuận mắt.

“Điền sư , đối với vị tiểu sư của Tiên Kiếm Tông thật sự là niềm tin tràn trề nha.” lúc , giọng nửa nửa của Tôn Viễn chen .

Điền Mãnh vốn cũng vài phần oán khí đối với Tôn Viễn: “Hóa là sư . Ta chuẩn sẵn một triệu trung phẩm linh thạch của đây, dám đ.á.n.h cược thêm một ván nữa ?”

Hôm nay, nhất định bắt Tôn Viễn nôn cả vốn lẫn lãi linh thạch thắng của ngày hôm qua!

“Ồ? Sư vẫn cược với ?” Tôn Viễn lập tức đồng ý mà mang theo ánh mắt đầy nghi hoặc Điền Mãnh, dường như hiểu nổi.

“Điền Mãnh xưa nay một là một, hai là hai. Hôm nay lấy một triệu trung phẩm linh thạch thắng hôm qua tiền cược, nếu tên Vãn Dạ thắng, sẽ đưa năm triệu trung phẩm linh thạch. Còn nếu thua, linh thạch trong tay sư đây đừng hòng lấy .”

 

 

 

 

Loading...