Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 14: Có thể đánh hội đồng quyết không đánh tay đôi

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Oa oa oa...”

Cùng lúc đó là tiếng thét ch.ói tai của trẻ con. Vân Hướng Vãn cau mày, đây chắc hẳn là giọng của thằng con trai bảo bối nhà Vương đại nương .

Nàng đẩy cửa bước , chỉ thấy Vương đại nương đang túm c.h.ặ.t cánh tay Tiêu Ngạn Lăng, hầm hầm sát khí lôi trong sân, còn thằng con trai mụ thì cứ thút thít bám gót theo . Nhìn cái bản mặt sưng vù như đầu gấu , tám phần là kiệt tác của Tiêu Ngạn Lăng .

Thằng nhóc Vương Hổ sự nuông chiều đáy của nó nên mắt cao hơn đầu, ngang ngược bá đạo, thường xuyên lôi kéo đám trẻ trong thôn cùng bắt nạt em nhà họ Tiêu.

Vương đại nương vốn tên là Trần Nhị Nha. Vân Hướng Vãn chằm chằm mụ đang hùng hổ xông tới, lạnh giọng : “Buông con trai .”

Khoảnh khắc thấy Vân Hướng Vãn, trong lòng Tiêu Ngạn Lăng vô cùng thấp thỏm, thậm chí dám thẳng mắt nàng. Bởi vì đây, nếu đ.á.n.h với , bất kể thắng thua, bất kể nguyên nhân là gì, đều sẽ nàng lôi xin đối phương, về nhà còn ăn thêm một trận đòn đau.

bây giờ... Dù Vân Hướng Vãn phần đổi, nhưng đây là đầu tiên nàng bảo vệ, Tiêu Ngạn Lăng nhất thời như đang trong cõi mộng, cả ngây dại .

“Ồ! Cô còn dám vác mặt đây ? Vân Hướng Vãn, cho cô , chuyện hôm nay nếu cho một lời giải thích thỏa đáng, lão nương đây sẽ diệt sạch lũ nhóc khốn khiếp nhà các !”

Trần Nhị Nha xong liền thẳng tay đẩy Tiêu Ngạn Lăng đang mụ xách tay ngã sầm xuống đất. Cậu bé gầy yếu căn bản thể kháng cự nổi sức mạnh thô bạo của mụ, ngã một cú thật nặng. Cậu nhíu c.h.ặ.t mày, lộ vẻ đau đớn, nhưng chỉ chớp mắt lấy vẻ ngạo nghễ bất kham.

“Mụ đàn bà chanh chua, hèn gì chồng mụ chẳng ưa nổi mụ. Cái loại béo phì ngang ngược giảng lý lẽ như mụ thì khác gì con lợn xề d.a.o của chồng mụ ? Hôm nay mụ nhất là g.i.ế.c c.h.ế.t , nếu đợi lớn lên, đó chính là ngày giỗ của mụ!”

Khi nhắc đến chữ "c.h.ế.t", trong mắt Tiêu Ngạn Lăng lóe lên sát khí. Khoảnh khắc , Vân Hướng Vãn dường như thấy hư ảnh của một thanh kiếm lưng . Khí thế lăng thiên, phong mang chớm lộ.

“Mày... mày... lão nương hôm nay sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t thằng nhóc ranh nhà mày !” Trần Nhị Nha bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Sau khi nhận cư nhiên sợ hãi một đứa trẻ miệng còn hôi sữa, mụ càng thêm phẫn nộ, nhấc chân định đạp thẳng mặt Tiêu Ngạn Lăng.

Nếu cú đạp trúng đích, Tiêu Ngạn Lăng c.h.ế.t cũng mất nửa cái mạng. May mà Vân Hướng Vãn chuẩn , ngay lúc Vương đại nương sự độc mồm độc miệng của Tiêu Ngạn Lăng cho mất hết lý trí, nàng lặng lẽ tiến đến bên cạnh .

Tiêu Ngạn Lăng theo bản năng đưa hai tay ôm đầu, chuẩn hứng chịu cú đạp . Thế nhưng cơn đau như dự tính hề tới, đó là tiếng thét t.h.ả.m thiết của Trần Nhị Nha.

Hóa Vân Hướng Vãn tung một cú đá, nhanh hơn Trần Nhị Nha vài giây, trúng ngay bụng mụ . Trần Nhị Nha tức khắc như tảng đá nghìn cân đập trúng, cơ thể mất kiểm soát ngã ngửa .

“Á!” Vương Hổ tránh kịp, nó đè sầm lên , hai con mắt suýt chút nữa thì lòi ngoài. Còn Trần Nhị Nha thì đau đến tái mặt, nhất thời thể cử động nổi phân phân hào nào.

Tiêu Ngạn Lăng ngẩng đầu, vặn thấy cảnh tượng nực . Cậu đất, đưa tay xoa xoa cánh tay Trần Nhị Nha bóp đau, đó nhạo: “Nói mụ là lợn xề mụ còn tin, đè suýt c.h.ế.t con trai mụ kìa.”

“Hộc... hộc...” Trần Nhị Nha đôi mắt vằn tia m.á.u, hung tợn lườm Tiêu Ngạn Lăng một cái. Sau đó mụ thở dốc mấy , khó khăn lăn sang một bên.

Mụ hiểu nổi, một Vân Hướng Vãn trông vẻ như thể mụ bóp c.h.ế.t bất cứ lúc nào, lấy sức mạnh lớn đến . Phải rằng mụ tuy là tạp linh căn, nhưng dù cũng bước chân ngưỡng cửa tu tiên. Cộng với thể hình , mụ đủ sức ngang dọc trong thôn ! Thế mà cú đá của Vân Hướng Vãn như đá đứt cả ruột gan mụ. Giờ đây đừng dậy đ.á.n.h , ngay cả hít thở thôi mụ cũng thấy đau thấu trời xanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-14-co-the-danh-hoi-dong-quyet-khong-danh-tay-doi.html.]

“Mẹ cái kiểu gì thế? Nếu đè con mệnh hệ gì, con xem về ăn thế nào với cha và bà nội!” Vương Hổ c.h.ử.i bới dậy, còn tức giận đá một cái bắp chân nó. Nó chẳng hề mảy may xót xa cho ruột đang co quắp đất, đau đến vã mồ hôi hột.

Sự giáo d.ụ.c thất bại cuối cùng phản phệ lên chính bản . Vân Hướng Vãn thu hồi ánh mắt, giơ tay tặng cho Tiêu Ngạn Lăng một cú cốc đầu. Cậu nhóc ôm đầu dám ho he, quả nhiên vẫn ăn đòn ?

Tiêu Ngạn Thanh tiếng chạy tới cũng dám lên tiếng, và các em đưa mắt , thành một hàng, lặng lẽ quan sát tình hình.

“Nếu còn kẻ bắt nạt con, đừng cắm đầu đ.á.n.h một . Nhớ kỹ, đối phương gọi thì con cũng gọi . Hắn gọi thì con vẫn cứ gọi cho . Tóm , thể đ.á.n.h hội đồng thì tuyệt đối đ.á.n.h tay đôi, hiểu ?” Vân Hướng Vãn khoanh tay n.g.ự.c, bắt đầu truyền thụ đạo lý cho lũ trẻ.

“Hả?” Tiêu Ngạn Lăng đột ngột ngẩng đầu, tin nổi Vân Hướng Vãn. Cậu... chắc lầm chứ? Vân... , nương hề trách tay đ.á.n.h , trái còn bảo gọi ? "Gọi "... nếu hiểu sai, chắc là ý bảo gọi cứu viện?

“Nghe hiểu ? Ý là bất cứ lúc nào cũng đ.á.n.h trận khi nắm chắc phần thắng. Người dắt theo , còn con thì xông lên một ? Con ngốc ? Không chạy về tìm ?” Vân Hướng Vãn vẻ mặt đầy vẻ tiếc sắt thành kim.

Nào ngờ những lời của nàng, đám trẻ nhà họ Tiêu đều coi như khuôn vàng thước ngọc. Đến mức giới tu tiên , hễ thấy bọn họ là như thấy ôn thần, ai nấy đều vội vã lánh xa dám đắc tội. Bởi vì bạn sẽ chẳng bao giờ lưng bọn họ đang bao nhiêu . Đánh tay đôi sẽ biến thành đ.á.n.h hội đồng một phía, chạy cũng xong, chẳng màng đến võ đức. Tất nhiên, đó là chuyện của .

“Nương, con hiểu .” Tiêu Ngạn Lăng hiếm khi ngoan ngoãn đáp lời, vẻ thụ giáo.

là trẻ nhỏ dễ dạy. Vân Hướng Vãn hài lòng gật đầu, đó mới hỏi: “Được , giờ con thể cho rốt cuộc xảy chuyện gì ?”

“Vương Hổ lúc thấy chúng con ăn đồ ăn vặt nương cho, hôm nay nó chặn đường đòi con. Con cho, nó liền mắng con. Ban đầu con định nhẫn nhịn cho qua chuyện, nhưng nó lăng mạ...” Tiêu Ngạn Lăng đến đây, ánh mắt lảng tránh Vân Hướng Vãn một cái vội vàng dời , như giữ chút tôn nghiêm cuối cùng của . “Con tức quá nên nhào tới đè nó xuống đất, nhưng loáng cái tới. Sau đó... chính là như thấy đấy.”

Vân Hướng Vãn xong còn gì mà hiểu nữa? Hóa là vì Vương Hổ mắng nàng nên Tiêu Ngạn Lăng mới nhịn nổi. Tốt lắm, cũng uổng công nàng bỏ bao tâm tư mấy ngày nay.

“Trên mặt con là do Trần Nhị Nha đ.á.n.h?” Dấu bàn tay to tướng in hằn phần lớn khuôn mặt Tiêu Ngạn Lăng, tím đỏ cả lên, e là mao mạch da vỡ sạch, thể thấy Trần Nhị Nha tay với đứa trẻ tàn độc đến mức nào.

Tiêu Ngạn Lăng ngẩn , nhất thời nên gật đầu lắc đầu. Đồng thời, trong lòng khỏi nảy sinh vài phần mong đợi nên . Chẳng lẽ nương những trách tội đ.á.n.h bên ngoài, mà còn đòi công bằng cho ?

Thấy Tiêu Ngạn Lăng như , Vân Hướng Vãn khẽ híp mắt, đó rảo bước tới mặt Trần Nhị Nha. Lúc Trần Nhị Nha cũng hồi sức .

“Cái con khốn , mày dám đá bà...”

lời đe dọa của mụ còn dứt Vân Hướng Vãn túm lấy cổ áo, xách bổng lên khỏi mặt đất.

“Con khốn mắng ai?” Vân Hướng Vãn thẳng mắt mụ, như hỏi.

“Con khốn mắng mày.” Trần Nhị Nha theo bản năng tiếp lời.

“Được , mụ già khốn khiếp.” Vân Hướng Vãn xong liền vung tay tặng mụ một bạt tai nổ đom đóm mắt.

“Chát!” “Mày!” “Chát!”

Loading...