Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 142
Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:39:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc , những khác cũng lượt dâng đan d.ư.ợ.c luyện xong lên để kiểm tra.
Mai Thiên Di bận rộn ngơi tay, nhất thời cũng tìm cơ hội nào để cầu tình cho Vãn Dạ. Còn về phần Vãn Dạ, trở giữa đống đổ nát , bắt đầu đưa tay bới móc.
“Hắn là phát điên chứ?” Dưới đài, Điền Mãnh thấy cảnh liền nhạo một tiếng.
“Chẳng là ngươi ép đến phát điên ?” Hoắc Vô Thương liếc kẻ tiểu nhân đắc ý Điền Mãnh, mỉa mai một câu.
Tôn Viễn thì chăm chú quan sát từng động tác của Vân Hướng Vãn. Y tuyệt đối tin một kẻ như dễ dàng phát điên vì chút đả kích . Cho nên, chỉ một khả năng: đống tàn tro thứ gì đó.
Là đan d.ư.ợ.c!
Thậm chí nếu thể bới một viên đan d.ư.ợ.c ngũ phẩm bình thường thôi cũng , như ngày mai y thể cùng cùng một trường thi để luyện đan .
Rất nhanh đó, trong tầm mắt Vân Hướng Vãn xuất hiện một viên đan d.ư.ợ.c đen kịt như than. Tôn Viễn thấy, chân mày lập tức nhíu c.h.ặ.t hơn.
“Ha ha ha... Chỉ thế thôi ?” Điền Mãnh lớn thành tiếng.
Viên đan d.ư.ợ.c e là cho ch.ó, ch.ó cũng chẳng thèm ăn. Muốn vượt qua khảo hạch luyện d.ư.ợ.c sư ngũ phẩm ? là mơ giữa ban ngày!
Vân Hướng Vãn tự nhiên cảm nhận những ánh mắt phức tạp của , nhưng nàng chẳng hề lay động. Nàng nhặt viên đan d.ư.ợ.c lên, đưa sát mặt nhẹ nhàng thổi một cái.
“Phù...”
Theo lớp tro đen bám bên ngoài thổi bay, một tia kim quang nhỏ bé dần lộ . Ngay khoảnh khắc tia kim quang xuất hiện, mắt Tôn Viễn sáng rực lên.
Đó chính là —— Đạo vân!
Nói cách khác, đây là một viên phế đan, chí ít cũng là đan d.ư.ợ.c tam giai! Y mà, tên nhóc đó nhất định vấn đề gì! Cho dù chỉ là đan d.ư.ợ.c tam giai, thắng ván cược cũng chẳng , miễn là thể tiếp tục đài khảo hạch luyện d.ư.ợ.c sư là !
“Sao... thể như ?” Điền Mãnh trực tiếp ngây .
Làm kẻ trong tình huống lò luyện đan nổ nát bấy mà vẫn thể luyện thành đan d.ư.ợ.c chứ? cũng may, chỉ là tam giai, sẽ thua Tôn Viễn năm triệu trung phẩm linh thạch . Thế nhưng thở của Điền Mãnh còn kịp thở hết, thấy đường đạo vân thứ hai lộ .
Một đường đạo vân đại diện cho ba luyện, tức là phẩm chất tam giai. Hai đường là sáu luyện, chính là lục giai. Ba đường với chín luyện, chính là Cửu Chuyển Kim Đan!
Hai đường đạo vân, Vãn Dạ mà cũng luyện ngũ phẩm lục giai đan d.ư.ợ.c! Chuyện thể xảy ?! Điền Mãnh trợn trừng mắt vì tin nổi, trong lòng bắt đầu lo lắng bồn chồn.
Không lẽ nào... dáng vẻ bình thản như của Vân Hướng Vãn, chẳng lẽ còn đường đạo vân thứ ba? Nếu thật sự như , thua trắng tay ! Không, thể nào! Chuyện đó thể xảy ?
ngay nhịp thở tiếp theo, biểu cảm của Điền Mãnh cứng đờ.
Thực sự đường đạo vân thứ ba!
“Khá lắm tiểu t.ử!” Tôn Viễn từ ghế đột ngột phắt dậy, ánh mắt rực cháy chằm chằm Vãn Dạ. Quả nhiên là đối thủ mà y nhận định ngay từ cái đầu tiên.
Lúc , nhóm Đan Vương Tôn Nam Thu đài cao cũng chú ý đến sự đời của một viên ngũ phẩm Cửu Chuyển Kim Đan. Chẳng thế mà Vân Hướng Vãn mới thổi sạch bụi đất mặt viên đan, cảm thấy lòng bàn tay nhẹ bẫng. Nhìn thì đan d.ư.ợ.c cánh mà bay.
“Ơ? Đan d.ư.ợ.c của ?” Vân Hướng Vãn giật , vội vàng quanh tìm kiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-142.html.]
“Tiểu hữu, ngươi khá. Không chỉ thiên phú luyện d.ư.ợ.c thế gian hiếm thấy, mà gặp chuyện cũng đủ bình tĩnh. Hơn nữa còn thể tay luyện đan, lão hủ sống mấy ngàn năm cũng từng như .”
Vân Hướng Vãn lập tức theo tiếng . Khi thấy viên đan d.ư.ợ.c vất vả luyện đang Đan Vương Tôn Nam Thu kẹp giữa hai ngón tay, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Trời đất ơi, lão già định dọa c.h.ế.t ai ?
Vân Hướng Vãn thật lòng hét lên một câu như thế. nghĩ đến phận của Tôn Nam Thu, thôi , kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Nàng nặn một nụ rạng rỡ.
“Vãn bối chẳng qua chỉ là gặp may thôi, dám sánh vai cùng Đan Vương tiền bối?” Lời ngọt lọt tai, ai mà chẳng chứ?
“Ực ——”
Vân Miểu Miểu tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt, biểu cảm mặt nàng cứng đờ cách nào che giấu. Vốn tưởng nắm chắc phần thắng, ngay khi lò đan nổ tung, nàng cũng gian khổ thành sáu luyện. Thế nhưng nàng vạn ngờ tới, Vãn Dạ thể thành chín luyện trong điều kiện lò đan!
Đây còn là ? Không đúng, khi lò đan nổ tung, cũng chẳng thấy hành động gì khác, thành chín luyện lúc nào? Vân Miểu Miểu đầy rẫy nghi hoặc, nhưng với mối quan hệ hiện tại với Vãn Dạ, nàng tuyệt đối thể tự thốt câu hỏi .
“Sư tổ, lúc lò đan của nổ vẫn còn đang ở giai đoạn dung đan, thể thành chín luyện khi dung đan ? Hắn là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o! Sư tổ, ngài vạn đừng mắc bẫy của !” lúc , Điền Mãnh bước .
Vân Miểu Miểu thấy , trong mắt nhanh ch.óng lướt qua một tia đắc ý. Tên Điền Mãnh tuy là phế vật, nhưng chịu nổi là cháu trai của Tam cung phụng, cho nên những lời nàng tiện , để là hợp lý nhất.
“Mãnh nhi, bừa.” Điền cung phụng tuy nhưng trong mắt chẳng chút ý trách cứ nào, là sự nuông chiều.
“Tổ phụ, con bừa . Ngài xem, ngài và sư tổ, cùng các vị sư thúc ở đây, ai mà chẳng là bậc kiệt xuất trong giới luyện d.ư.ợ.c? Với công lực của các vị còn thể tay luyện đan, chỉ là một luyện d.ư.ợ.c sư tứ phẩm, chẳng là chuyện viển vông ?” Quả nhiên, Điền Mãnh bắt đầu nhõng nhẽo. Lời tiếng của đều ám chỉ Vãn Dạ gian lận.
“Được , sư tổ ngươi ở đây, cần gì một kẻ hậu bối như ngươi nhiều lời? Mau xuống .” Sau khi trấn an Điền Mãnh, Điền cung phụng mới sang Tôn Nam Thu: “Đan Vương, ngài nghĩ thế nào?”
Vốn dĩ khi lấy nhiều Hỏa Tủy Tinh và Hỏa Tủy Dịch như , Vân Hướng Vãn chút chột . giờ bộ mặt của hai ông cháu nhà , nàng nảy một ý định mới. Nhà họ Điền là một trong ba đại gia tộc của thành Đan Vương, tộc lão giữ chức Tam cung phụng, chắc hẳn gia cảnh sung túc, ít bảo vật mới đúng.
[Hệ thống: Chủ nhân, ý của là...?] Chú ch.ó nhỏ trong gian hệ thống phấn khích chạy vòng quanh.
Vân Hướng Vãn mười phần đắc ý, chiếc áo choàng Thần Ẩn mà sư phụ tặng đúng là một món đồ .
Đan Vương , trầm ngâm một hồi về phía Vân Hướng Vãn: “Vãn Dạ tiểu hữu, ngươi sẵn lòng cho chúng mở mang tầm mắt một phen về tuyệt kỹ tay luyện đan ?”
Vân Hướng Vãn định trả lời thì lời của Tôn Viễn ngắt ngang: “Tổ phụ, gọi là tuyệt kỹ, thể xuất hiện thứ hai?”
Tôn Nam Thu ngẩn một chút, rõ ràng là ngờ cháu trai đột nhiên nhảy đỡ cho Vãn Dạ. Phải rằng bình thường Tôn Viễn tuy thì dễ gần nhưng nội tâm vô cùng cao ngạo, ngay cả sư đồng môn cũng chẳng mấy lọt mắt y. Vậy mà chỉ mới vài ngày, y Vãn Dạ bằng con mắt khác .
“Vậy ý của Viễn nhi là?”
Tôn Viễn giống như cái bao cỏ phế vật Điền Mãnh , y luôn tiếng mặt các bậc trưởng bối.
“Con thường bộc phát tiềm năng gấp bội khi rơi tuyệt cảnh. hiện tại thể tái hiện tuyệt cảnh đó, cho nên dù Vãn Dạ thiên phú tuyệt vời, cũng cực kỳ khả năng thất bại.” Lời dứt, giây tiếp theo Tôn Viễn xuất hiện đài khảo hạch.