Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 178: Biến cố

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:40:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Nơi cách Đan Vương Thành chắc cũng hơn hai trăm dặm .”

Lại một canh giờ nữa trôi qua, Vân Hướng Vãn một con đường mòn nhỏ hẹp, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Ừm, chừng hai trăm ba mươi dặm.”

Tiêu Ký Bạch khẽ gật đầu, sóng vai bên cạnh nàng.

“Khoảng cách , thêm việc chúng xác định hướng nào, chắc hẳn sẽ phái tới chặn đường nữa nhỉ?”

Nói đoạn, Vân Hướng Vãn cởi bỏ Thần Ẩn Đấu Bằng, cuộn ôm lòng. Nàng quyết định , việc đầu tiên khi về đến Thiên Huyền Tông là cảm tạ sư phụ lão gia hỏa một tiếng.

Chậc... Kiếp Đan tác dụng với tu sĩ Hóa Thần nhỉ. Nếu dụng, chẳng sẽ khiến sư phụ ăn đến no căng ?

Tiêu Ký Bạch cảm nhận một lượt, phát hiện xung quanh động tĩnh gì bất thường. Tuy nhiên, an nguy của Vân Hướng Vãn chuyện nhỏ, vẫn giữ thái độ vô cùng cẩn trọng.

Đi tiếp thêm mười mấy dặm nữa, vẫn thấy của Tiên Kiếm Tông, Vân Hướng Vãn mới thả lỏng.

“Phong cảnh nơi tệ, cho Vi Vi ngoài hít thở khí chút .”

Không gian tuy nhưng vẫn chẳng bằng non xanh nước biếc ngoài đời thực thế . Vừa dứt lời, Tiêu Dư Vi xuất hiện mặt hai .

“Nương, cha, nguy hiểm giải trừ hết ạ?”

“Ừm.”

Vân Hướng Vãn trả lời gọi một chiếc phi chu. Chiếc phi chu là do T.ử Anh sư tỷ tặng nàng lúc , vốn là linh khí Thiên giai trung phẩm. Khi triển khai hết mức, nó thể dài tới mười sáu mét. Tuy trong đám phi chu loại to lớn nhất, nhưng thắng ở tốc độ cực nhanh và khả năng phòng ngự cao, bản nó còn mang theo trận pháp phòng ngự Thiên giai. Sức tấn công cũng tồi, bên trong còn lắp đặt cả pháo đài. Chỉ là mỗi phát pháo tiêu tốn linh thạch cực lớn, bình thường trong cảnh bình thường đều nỡ sử dụng.

Vân Hướng Vãn mỉm chiếc phi chu thu nhỏ trong tay, đang định thúc giục nó biến lớn để bay lên thì đột nhiên cảm nhận phía biến. Giây tiếp theo, Tiêu Ký Bạch biến mất khỏi bên cạnh nàng.

Tiêu Dư Vi giật , nhưng lập tức trấn định . Lúc , nàng hoảng loạn, nếu sẽ chỉ vướng chân cha mà thôi. Vân Hướng Vãn cất phi chu , nắm lấy tay Tiêu Dư Vi.

“Đừng căng thẳng, là thường thôi, chúng qua đó xem .”

“Vâng ạ.”

Hai cùng bay về phía Tiêu Ký Bạch đang . Không lâu , họ thấy bên một gốc cây đại thụ. Bên cạnh là một nam thanh niên cả đầy m.á.u đang tựa cây, sắc mặt trắng bệch, rõ ràng là khí thở thì nhiều mà hít thì ít.

Tim Vân Hướng Vãn thót một cái, vội vàng tăng tốc.

“Lực lượng của thể cứu chữa cho .” Tiêu Ký Bạch lùi hai bước, nhường chỗ cho Vân Hướng Vãn tay.

“Để .”

Nàng lập tức móc từ nhẫn gian một viên đan d.ư.ợ.c trị thương nhét miệng thanh niên, đồng thời truyền Bản Nguyên Chi Lực cơ thể . Có đan d.ư.ợ.c chủ, Bản Nguyên Chi Lực hỗ trợ, chỉ một lát , thở của thanh niên định trở , m.á.u cũng cầm . Lúc Vân Hướng Vãn mới chú ý kiểm tra vết thương .

Đáng sợ nhất chính là vết thương nơi bả vai, trông như yêu thú c.ắ.n xé. Từ vai đến cánh tay rứt một mảng thịt lớn, lộ cả xương trắng hếu. Thấy , nàng cho uống thêm một viên Sinh Cơ Đan.

“Ưm...”

lúc , thanh niên phát tiếng rên rỉ đau đớn. Hắn cau mày, môi run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán, dường như vẫn còn kẹt trong cơn ác mộng yêu thú xé xác.

“Đừng mà, đừng! Phu nhân, con trai! Á á á!!!”

Người đàn ông đột nhiên bừng tỉnh khỏi ác mộng, hai hàng lệ nóng tuôn dài.

“Không , bây giờ ngươi an .” Vân Hướng Vãn lên tiếng trấn an.

“Á!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-178-bien-co.html.]

Trong cơn kinh hồn bạt vía, đột nhiên thấy tiếng , theo bản năng lùi phía . lưng vốn tựa cây, cái lùi thành vô dụng. Chẳng mấy chốc, nhận tay đang một bàn tay ấm áp khác nắm lấy, và trong cơ thể ấm áp lạ thường, còn đau đớn như nãy.

Hắn cứu ! Nhận điều đó, đàn ông ngẩng phắt đầu lên. Khi rõ Vân Hướng Vãn, Tiêu Ký Bạch và cả Tiêu Dư Vi bên cạnh, như vớ cọng rơm cứu mạng, đôi mắt xám xịt lập tức bừng lên tia sáng.

“Ngươi thấy thế nào ?” Vân Hướng Vãn thu tay , xổm bên cạnh mỉm hỏi.

Người đàn ông gật đầu lia lịa, đó mặc kệ vết thương vai, chật vật dậy định quỳ xuống lạy lục Vân Hướng Vãn. Nàng khẽ giải phóng một chút uy áp giữ yên tại chỗ.

“Ngươi kể kỹ xem xảy chuyện gì?”

“Yêu thú, trong thôn đột nhiên xuất hiện nhiều yêu thú, chúng c.ắ.n c.h.ế.t bao nhiêu ! Người già, phụ nữ, trẻ nhỏ... m.á.u chảy thành sông!”

“Tiên nhân, các vị là tiên nhân ? Cầu xin các vị, cứu lấy thôn chúng , diệt trừ đám yêu thú đó , cầu xin các vị!”

Người đàn ông định quỳ xuống cầu xin, nhưng sự áp chế của Vân Hướng Vãn, thể nhúc nhích. Hắn gấp đau, sự chống cự mạnh mẽ, vết thương vai bắt đầu rỉ m.á.u.

Đây chỉ là một phàm từng dẫn khí nhập thể.

Vân Hướng Vãn khí tức yêu thú còn sót vết thương, nhận đó chỉ là một con yêu thú bậc thấp cấp hai. đối với một ngôi thôn tu sĩ trấn giữ, sự xuất hiện đột ngột của một con yêu thú cấp hai cũng là t.h.ả.m họa mang tính hủy diệt.

“Dẫn đường cho chúng ngay.”

Vân Hướng Vãn do dự nữa, phóng phi chu , mang theo đàn ông bay về phía ngôi thôn mà .

“Chủ nhân, hướng bên phía .” Thần thức của Tiêu Ký Bạch tìm thấy vị trí của ngôi thôn đó.

Vân Hướng Vãn gật đầu, ý niệm động, phi chu liền bay v.út về hướng đó.

“Cảm ơn, thực sự vô cùng cảm ơn.” Người đàn ông chiếc ghế mà nàng đưa cho, ánh mắt tràn đầy vẻ ơn.

“Không gì.” Vân Hướng Vãn lắc đầu, sắc mặt chút ngưng trọng.

“Chủ nhân, phía xa còn một , vẫn còn thở.” Tiêu Ký Bạch đột nhiên lên tiếng.

“Đi mang lên .”

Tính từ gốc cây đại thụ phát hiện đàn ông đầu tiên cho đến ngôi thôn, tổng cộng đầy mười dặm đường. Thế nhưng nhóm Vân Hướng Vãn cứu sáu dân làng đang hấp hối dọc đường. Trong đó còn một tu sĩ Ngưng Khí nhị giai.

Từ miệng , nàng thêm nhiều chi tiết. Thôn của họ vốn luôn một tông môn nhỏ cách đó hai mươi dặm che chở, xung quanh cũng từng thấy yêu thú mạnh mẽ nào. ngay lúc nửa đêm rạng sáng hôm qua, một bầy yêu thú từ chui xông thôn đồ sát dã man. Những chút tu vi trong thôn đều chống trả, nhưng yêu thú quá đông, ít nhất đến hai ba mươi con. Trong đó thậm chí còn một con yêu thú cấp ba!

Dân làng sức kháng cự! Để bảo vệ những già yếu và trẻ nhỏ trốn hầm ngầm, họ chỉ thể đ.á.n.h rút, dùng sinh mạng của dụ đám yêu thú rời khỏi thôn.

Khi phi chu bay tới bầu trời cửa thôn, mùi m.á.u tanh nồng nặc lập tức xộc mũi. Vân Hướng Vãn xuống, thấy xác la liệt ở đầu thôn và trong làng. Có ít yêu thú đang gục đầu gặm nhấm, cả một vùng đất biến thành cảnh tượng địa ngục trần gian.

“Chủ nhân, chúng mau ch.óng rời khỏi đây...”

Vân Hướng Vãn ngắt lời Tiêu Ký Bạch: “Tiêu Ký Bạch, đưa Vi Vi lên phi chu về Thiên Huyền Tông.”

“Không .” Tiêu Ký Bạch tiến lên một bước, định nắm lấy tay nàng.

Lần Vân Hướng Vãn né tránh, nàng thậm chí còn giơ tay lên bóp nhẹ khuôn mặt đang căng cứng của : “Đưa Vi Vi về, đó tới tìm . Ta , chắc chắn sẽ tìm thấy , đúng ?”

 

 

 

 

Loading...