Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 18: Bí phương tuyệt mật, không được truyền ra ngoài

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:36
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống Thương thành?

Vân Hướng Vãn tâm niệm khẽ động, lập tức mở xem bên trong bảo vật gì .

Thương thành chia thành bốn danh mục lớn: Thiên tài địa bảo, Công pháp bí tịch, Pháp khí và các mục khác. Trong đó, Thiên tài địa bảo bao gồm linh d.ư.ợ.c và các nguyên liệu quý hiếm để chế tạo pháp trận, phù lục. Công pháp bí tịch hội tụ đủ loại bí kỹ theo thuộc tính, phân thành bốn cấp: Hoàng, Huyền, Địa, Thiên. Mỗi cấp chia nhỏ thành hạ, trung và thượng phẩm.

Hiện tại, Vân Hướng Vãn mới chỉ xem công pháp cấp Hoàng và cấp Huyền. Công pháp cấp Hoàng cần từ một trăm đến một ngàn điểm tích lũy, còn cấp Huyền d.a.o động từ một ngàn đến năm ngàn điểm. Riêng cấp Địa trở lên, e là cái giá trả sẽ là một con trời.

Vân Hướng Vãn cảm thấy lòng đau thắt . Hiện tại công pháp của tiểu bao t.ử đang ở nhà họ Vương hàng xóm, còn ba đứa trẻ cần công pháp để tu luyện. Linh căn của chúng chẳng cái nào là hạng tầm thường, dù là công pháp cấp Hoàng thì giá cũng thuộc hàng cao nhất trong cùng phẩm cấp.

Ví dụ như Phong linh căn của Tiêu Ngạn Thanh, nàng tìm khắp thương thành cũng chỉ thấy ba bộ công pháp cấp Hoàng thuộc tính Phong, bộ rẻ nhất tám trăm điểm, bộ đắt nhất lên tới hai ngàn điểm. Tính theo mức tích lũy một trăm điểm mỗi ngày, chỉ riêng một mất ít nhất tám ngày.

Công pháp thuộc tính Quang càng vô lý hơn, nàng chỉ tìm thấy hai bộ, mà đều là cấp Huyền. Một bộ bốn ngàn năm, một bộ năm ngàn điểm. Vân Hướng Vãn mà tối sầm mặt mũi, vội vàng đóng hệ thống cho rảnh nợ.

Thôi , hết cứ tìm cách lấy bộ công pháp thuộc tính Thủy ở nhà họ Vương về cho tiểu bao t.ử tu luyện . Còn ba đứa trẻ thì đành tính kế lâu dài .

"Rầm rầm rầm!!!"

Vân Hướng Vãn còn đang suy tính đối sách thì cổng viện bất chợt ai đó đập mạnh. Ngay đó, giọng của Trần Nhị Nha oang oang truyền : "Vân Hướng Vãn, mở cửa! Mau mở cửa !"

"Nương, để con mở cửa." Tiêu Ngạn Thanh đang bận rộn trong bếp chạy , theo là Tiêu Ngạn Lăng, tay vẫn còn lăm lăm một con d.a.o thái.

Cái thằng nhóc , thể học nàng chút đỉnh, bình tĩnh, giữ lấy sự bình tĩnh chứ. Dĩ bất biến ứng vạn biến mới là lựa chọn sáng suốt nhất.

Vân Hướng Vãn phẩy tay, dậy khỏi ghế : "Các con cứ tiếp tục nấu cơm , để hội ngộ mụ một lát."

Nói xong, nàng lấy một gói khoai tây chiên, bốc một nắm tay, còn đưa cho Tiêu Ngạn Lăng, quên dặn dò một câu: "Bỏ d.a.o xuống , ăn chút khoai tây chiên cho hạ hỏa."

Tiêu Ngạn Lăng ngơ ngác đón lấy, định gì đó thì Vân Hướng Vãn tiêu sái lưng mất.

"Vân Hướng Vãn, nhà, mau mở cửa !" Trần Nhị Nha vẫn ngừng gào thét bên ngoài.

Vân Hướng Vãn cánh cửa gỗ nhà đang rung rinh rơi bụi lả tả, nhướng mày. Quả nhiên, tìm tới chắc chắn là việc cầu cạnh, nếu mụ sớm đá bay cánh cửa lấy gì chắc chắn .

"Vương đại thẩm, cửa nhà mà đổ là bà đền đấy nhé." Nàng thong thả bỏ một miếng khoai tây chiên miệng.

"Cô mở cửa , gõ nữa là chứ gì." Trần Nhị Nha vô cùng bất mãn khi gọi là "Vương đại thẩm". Đám trẻ con gọi mụ như thì , nhưng mụ và Vân Hướng Vãn là bậc ngang hàng, gọi thế chẳng tự dưng đẩy mụ lên hàng tiền bối, già hơn hẳn ?

thằng con Vương Hổ đang nắm tay , vẻ mặt đầy nôn nóng, mụ đành nuốt cục tức trong.

"Bà gõ thì mới mở chứ." Vân Hướng Vãn cách đó ba mét, miệng nhai khoai tây chiên "rôm rốp". Vị thịt nướng, giòn tan đúng điệu.

Đợi phía cửa im tiếng, Vân Hướng Vãn mới bước tới, một tay rút then cài.

"Con ăn cái đó!" Vân Hướng Vãn xuất hiện, Vương Hổ giơ tay chỉ thẳng nắm khoai tây chiên tay nàng.

Trần Nhị Nha thấy thế, thuận thế lệnh: "Có bao nhiêu trong tay đưa hết cho con trai ."

Vân Hướng Vãn thì sững sờ, nàng lầm chứ? Nàng vốn tưởng mụ định tay cướp, hóa dùng miệng cũng thể "cướp" ? Trần Nhị Nha dường như ánh mắt của nàng, nhưng mụ chẳng thấy cách của vấn đề gì: "Con trai còn nhỏ, cô nhường nó chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-18-bi-phuong-tuyet-mat-khong-duoc-truyen-ra-ngoai.html.]

Vân Hướng Vãn kìm mà trợn trắng mắt: "Đại thẩm , đó là con trai bà, con trai ."

"Con , con ! Mẹ ơi, con ăn!" Vương Hổ xong liền hất tay Trần Nhị Nha , vật xuống đất bắt đầu giở thói ăn vạ, lăn lộn lung tung.

Lúc , Vân Hướng Vãn mới thật sự cái sâu sắc về khái niệm "đứa trẻ hư". May mà mấy mầm non nhà họ Tiêu đều ngoan, nếu nàng thật sự chẳng chút hứng thú nào để tăng độ gắn kết.

"Ngoan ngoan, Hổ nhi, con lên , đòi cho con ngay đây." Trần Nhị Nha xót con vô cùng, vội vàng bế dỗ dành kéo Vương Hổ dậy.

thằng bé lên thì thấy Vân Hướng Vãn tống sạch nắm khoai tây chiên miệng , còn chìa đôi bàn tay cho nó xem. Thằng bé tức đến đỏ cả mắt, "bịch" một tiếng ngã vật đất.

"Oa... á á, con ăn, con ăn... con , con ăn mà!!!" Bản tính vốn tham ăn, nay liên tục khiêu khích, một Vương Hổ luôn nuông chiều chịu nổi uất ức .

Trần Nhị Nha còn kịp hiểu chuyện gì xảy , nhưng dỗ dành mãi xong, mụ đành sang Vân Hướng Vãn, mưu đồ xin cho bằng thứ thức ăn kỳ lạ mà thơm nức nở .

"Đừng nữa, hết ." Vân Hướng Vãn vô tội nhún vai. Thật nàng cũng hối hận, định bụng để vài miếng mồi nhử, kết quả vì phấn khích quá mà ăn sạch bách.

"Cô! Cô! Cô!" Trần Nhị Nha lắp bắp, tức đến mức thốt nên lời.

"Kìa đừng giận mà, hàng xóm láng giềng cả, cũng chẳng nỡ tiểu Hổ quấy như thế. Hay là thế , nhà lấy thêm một ít." Sau khi trêu chọc cho bõ ghét, Vân Hướng Vãn dừng đúng lúc, dù cũng thả dây dài mới câu cá lớn. Nàng giả vờ phòng lấy, thực chất là rút từ tay áo hai miếng giấu kỹ, đưa cho Trần Nhị Nha.

"Đây là thứ cực khổ lắm mới , giờ chỉ còn đúng hai miếng thôi, bà bảo nó ăn dè..." Lời nàng còn dứt, hai miếng khoai tây chiên gọn trong miệng Vương Hổ.

Đó là hương vị mỹ diệu mà nó từng nếm trải, trong phút chốc nó hận thể nuốt luôn cả lưỡi. Mùi thơm đọng mãi tan, khơi dậy cơn thèm thuồng mãnh liệt.

"Mẹ ơi, con vẫn nữa, vẫn nữa!" Chỉ hai miếng mà đủ? Sự thèm ăn của nó kích hoạt, từng tế bào trong cơ thể đều gào thét đòi ăn tiếp.

Trần Nhị Nha tiên trấn an con trai, đó sang hỏi Vân Hướng Vãn. Lần mụ khôn , còn hống hách nữa, trái còn mang theo vài phần nịnh bợ: "Cái đó... Tiêu gia tiểu nương t.ử . Cô cũng , chúng là hàng xóm. Giữa chúng cũng chẳng thâm thù đại hận gì, chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi, hóa giải là xong mà."

Vân Hướng Vãn mỉm : "Vậy bà gì?"

"Thật cũng chẳng gì, qua đây là thỉnh giáo cô một chút về bí quyết những món điểm tâm ."

Lời của Trần Nhị Nha thì vẻ thành khẩn, nhưng đôi mắt yên phận chứng tỏ mụ đang tính toán mưu đồ khác.

"Nấu ăn ư? Chẳng mới là cần thỉnh giáo Vương đại tẩu ?" Vân Hướng Vãn cũng tỏ vẻ khiêm tốn.

"Tiêu nương t.ử khách sáo quá , mùi thơm tối qua, cả cái thứ nhỏ xíu Hổ nhi ăn nữa, đều ." Trần Nhị Nha thấy Vân Hướng Vãn thái độ bài xích rõ rệt thì càng hưng phấn. Mụ tin chắc rằng chỉ cần học ngón nghề Bạch Ngọc Thành mở một quán ăn nhỏ, cả đời coi như cơm no áo ấm.

"Thật ngại quá, bí phương tuyệt mật, truyền ngoài."

Đừng là mụ khoai tây chiên, ngay cả thịt nướng cũng cần đủ loại gia vị từ Trái Đất. Hơn nữa, nàng vốn chẳng dây dưa gì nhiều với Trần Nhị Nha. Còn về phần thằng nhóc hư ...

 

 

 

 

 

Loading...