Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 40: Có gì mà không thể?

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cha ngươi ? Còn Sầm gia nữa, mau giao họ đây. Nếu bọn họ mệnh hệ gì, mấy cái mạng của ngươi cũng đền nổi !”

Tần thị hiện tại hận Vân Hướng Vãn thấu xương, lời thốt cay nghiệt hung dữ.

“Thật nực , bọn họ ở ?” Vân Hướng Vãn nhún vai, hai tay xòe tỏ vẻ từng thấy qua hạng đó.

“Cái gì?” Tần thị tin, buột miệng quát: “ rõ ràng bọn họ là tới tìm ngươi!”

“Tại bọn họ tới tìm ?” Vân Hướng Vãn hỏi ngược .

“Bởi... bởi vì...” Tần thị nhất thời nghẹn lời, nhưng thấy xung quanh ngoài, bà liền chẳng còn kiêng dè gì nữa: “Bởi vì ngươi tư tàng pháp bảo, chịu mang hiếu kính cha ngươi và chú ngươi, nên họ mới tới tìm ngươi!”

“Đừng pháp bảo, cho dù chăng nữa, đó cũng là đồ của , dựa cái gì đưa cho bọn họ?” Vân Hướng Vãn thật sự bái phục cái gia đình kỳ quặc .

“Vân Hướng Vãn! Ngươi là hạng đàn bà con gái, giữ nhiều pháp bảo như để gì? Nữ nhân thì nên ở nhà giúp chồng dạy con, thế giới bên ngoài để đàn ông xông pha. Mau giao pháp bảo đây, còn cha ngươi và bọn họ rốt cuộc đang ở ?!” Tần thị ép sát thêm một bước.

“Bà ở nhà giúp chồng dạy con thì tùy, đừng lôi cả nữ nhân thiên hạ đây.” Lời của Tần thị khiến Vân Hướng Vãn cảm thấy ghê tởm thực sự, nàng cũng chẳng buồn tranh luận thêm.

“Ta đây chỉ để báo cho các , ở chỗ , liệu mà rời sớm cho. Nếu còn tiếp tục gào thét quấy rầy, đừng trách khách khí.”

“Không khách khí với ? Chẳng lẽ ngươi còn định đ.á.n.h cả ?” Tần thị kinh ngạc trợn trừng mắt con gái.

“Có gì mà thể?” Vân Hướng Vãn khẽ nhếch cằm, ánh mắt lộ rõ vẻ giễu cợt. Nàng vốn bao giờ thừa nhận Tần thị là .

“Ngươi... ngươi! là đại nghịch bất đạo!”

Tần thị tức đến nổ đom đóm mắt, vung tay định giáng một cái tát thật mạnh mặt Vân Hướng Vãn. Bà hôm nay dạy dỗ đứa con gái trời cao đất dày một bài học!

Thế nhưng, khi bàn tay Tần thị còn kịp chạm tới Vân Hướng Vãn, một bóng từ trong cửa đột nhiên lao v.út , trực tiếp tông bay bà .

“Á!”

Tần thị ngã sầm xuống đất, Tiêu Ngạn Lăng theo sát phía , một chân dẫm lên tay , đôi mắt như con sói nhỏ chằm chằm: “Ai cho bà cái gan dám đ.á.n.h nương ?”

Tuy Tần thị cũng là Ngưng Khí nhất giai, nhưng bà từng nghiêm túc tu luyện, thiên phú hạn chế, là đối thủ của một Tiêu Ngạn Lăng đang mang sức mạnh trâu mộng. Bà thậm chí quên cả việc đ.á.n.h trả, chỉ bệt đất rên rỉ: “Á! Tay của , tay đau quá, sắp gãy ...”

Vân Hướng Vãn bên cạnh thì khẽ nhíu mày, nhưng trong lòng thấy hả vô cùng. Cảm giác bảo vệ, che chở thật là .

“Còn dám đ.á.n.h nương nữa ?” Tiêu Ngạn Lăng tăng thêm mấy phần lực chân.

Tần thị đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, vội vàng van xin: “Không dám nữa, dám nữa, ngươi mau buông .”

“Hừ!” Tiêu Ngạn Lăng lúc mới buông bà , về bên cạnh Vân Hướng Vãn. Nàng nháy mắt với bé, trao một ánh đầy vẻ khen ngợi. Nếu cảnh cho phép, nàng thật sự ôm lấy nhóc mà thơm một cái.

lúc , Tiêu Ngạn Thanh cùng Thạch Trường Thịnh và đám thợ thuyền cũng từ trong nhà bước , tất cả sừng sững phía nàng. Thấy thế, Tần Vũ vốn đang định tay lập tức chùn bước, lùi vị trí cũ.

Mấy ngày gặp, lão phát hiện thủ của tiểu t.ử Tiêu Ngạn Lăng nhanh nhẹn thêm mấy phần, kể còn ba đứa trẻ khác. Ngay cả khi Vân Hướng Vãn là kẻ phế vật, thì bốn đứa nhóc cũng đủ khiến lão đau đầu. Thế là, lão thuận thế chuyển chủ đề.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-40-co-gi-ma-khong-the.html.]

“Thạch , ở đây?”

“Ồ, hóa là Tần . Tiêu nương t.ử đó nhờ đến giúp dựng nhà mới. Đây, nhà thành xong, Thạch mỗ cũng đang định rời .”

Thạch Trường Thịnh giải thích xong, ánh mắt Tần Vũ lộ rõ vẻ thiện cảm: “Ngược là Tần , đến đây gây chuyện?”

Trước đây lão danh nhà họ Tần vốn giỏi thói bóc lột con gái. Giờ Tiêu nương t.ử dựng xong nhà mới, bọn họ vội vã tìm đến cửa định trấn lột ?

“Thạch đó thôi, ba ngày , đại ca và Sầm gia cùng tìm Vân Hướng Vãn, đó bặt vô âm tín. Hôm nay đến đây là để hỏi cho rõ ràng.” Tần Vũ đối với Thạch Trường Thịnh vốn dĩ luôn khách khí, vì đối phương cũng là Ngưng Khí nhị giai.

Thạch , Vân Hướng Vãn nhiều dung túng mấy tiểu t.ử nhà họ Tiêu đ.á.n.h đập cha , coi thường luân thường đạo lý. Với một hạng nữ nhân táng tận lương tâm như , cư nhiên giúp thị xây nhà? Ta đồ rằng sự mất tích của đại ca chắc chắn liên quan đến thị!”

“Tần , xây nhà ở đây lâu, trong thời gian đó từng thấy đại ca của . Hơn nữa, Tiêu nương t.ử tính tình hiền hậu, tay hào phóng, một tay nghề nấu nướng tuyệt vời, xứng đáng là mẫu mực của nữ giới. Được xây nhà cho nàng là vinh hạnh của .” Thạch Trường Thịnh những lời của Tần Vũ lung lay, mà ngược càng thêm khinh bỉ lão.

Những ngày chung sống qua đủ để lão rõ Vân Hướng Vãn là thế nào. Thế nên trong lời là sự tán dương dành cho nàng.

, Tiêu nương t.ử là cực kỳ , tuyệt đối thể tệ hại như lời các . Tần , ông là bậc cha chú của nàng mà nh.ụ.c m.ạ nàng như thế, e là nên ?”

“Phong cách việc của nhà họ Tần, dân làng chúng ai mà chẳng . Giờ hùng hổ kéo đến tận cửa bắt nạt , chắc là tưởng Tiêu nương t.ử sẽ khoanh tay chờ c.h.ế.t đấy .”

“Nực thật, chẳng qua là thấy Tiêu thợ săn rừng về, nên định bắt nạt góa phụ con côi chứ gì? cũng ngày trở về, việc gì cũng nên giữ đức, kẻo ngày báo ứng lên đầu đấy.”

Thạch Trường Thịnh lên tiếng, em thợ thuyền của lão cũng lập tức phụ họa. Quan trọng là thời gian qua tuy việc mệt nhọc nhưng bọn họ ăn uống vô cùng thỏa mãn. Hơn nữa chẳng hiểu , cảnh giới đình trệ nhiều năm nay dấu hiệu lung lay thăng cấp.

Vốn dĩ là tạp linh căn, tư chất ngu độn, tu vi khó lòng tiến thêm. Con đường tu tiên tàn nhẫn vô cùng, tiến ắt lùi, kẻ nào lượng sức sớm muộn cũng dòng đời nhấn chìm. Vì thế, đa chọn cuộc sống bình phàm như thường, tuy thể hô phong hoán vũ nhưng ít nhất giữ cái mạng nhỏ.

ai mà tu tiên ? Ngược , những khi đêm về, chấp niệm trong lòng vẫn luôn mong mỏi như những thiên kiêu , bầu bạn với đại đạo, trường thọ cùng trời đất, đó mới là vinh quang bao nhiêu? Nay chỉ là xây một ngôi nhà mà như gặp kỳ ngộ, giúp họ cơ hội tiến thêm một bước, bảo họ ơn cho ?

“Các ... các !” Tần Vũ cũng ngờ đám Thạch Trường Thịnh bảo vệ Vân Hướng Vãn đến mức .

“Tần vẫn là nên rời sớm , đại ca của về nhà đợi sẵn chừng.” Thạch Trường Thịnh hôm nay hạ quyết tâm chống lưng cho Vân Hướng Vãn, bày bộ dạng Tần Vũ lão cũng .

Tần Vũ bất lực, đành gọi Tần thị và nhà Sầm Kiệt cùng rời . Khi rời , Tần thị ngoái đầu Vân Hướng Vãn đang giữa đám đông. Nàng giữa những đàn ông tráng kiện nhưng vẫn nổi bật như trăng giữa trời, hào quang khó lòng che giấu.

Tại ? Rốt cuộc là tại ?

“Còn ngây đó gì? Còn đợi đứa con gái của chị mời cơm chắc?” Tần Vũ trút hết oán hận lên đầu Tần thị, gương mặt lộ vẻ đáng ghét vô cùng.

Tại ? Bà luôn thấp cổ bé họng, chuyện gì cũng coi đàn ông là nhất, mà đổi là cảnh ai cũng thể dẫm lên một chân? Còn Vân Hướng Vãn thể giành sự tôn trọng của ?

Tần Vũ mấy bước, bỗng nhiên khựng , đầu Thạch Trường Thịnh, buông một câu đầy ẩn ý: “Thạch , chẳng lẽ tò mò về trận pháp ?”

 

 

 

 

Loading...