Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 48: Bổn công tử tạm thời tha thứ cho sự vô lễ của ngươi
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:21:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chao ôi...
Cái ánh mắt , thế nào cũng thấy rợn nha?
Vân Hướng Vãn cẩn trọng nhích m.ô.n.g sang bên cạnh một chút.
“Vậy... Diễm tỷ giới thiệu cho vài mẫu ?”
“Được chứ.” Hồng Diễm càng thêm vạn phần phong tình. “Tiểu công t.ử loại lò luyện đan phẩm giai thế nào?”
“Chủ nhân, ngài cứ mua cái lò thấp giai nhất là .” Hệ thống đột nhiên lên tiếng.
Thói quen thành tự nhiên, Vân Hướng Vãn đối với âm thanh thỉnh thoảng hiện của hệ thống sớm miễn dịch. Hơn nữa lời nhắc vô cùng quan trọng, nàng vốn dĩ định dốc hết linh thạch kiếm để mua loại nhất.
Thế là nàng liền đổi ý: “Diễm tỷ, tỷ cho một cái lò luyện đan Hoàng giai hạ phẩm là .”
“Hoàng giai hạ phẩm?” Hồng Diễm kinh ngạc, hình như ngờ nàng .
Vân Hướng Vãn gật đầu vô cùng quả quyết.
Hồng Diễm Vân Hướng Vãn một hồi lâu, đó vung tay một cái, một chiếc lò luyện đan đen vàng xen kẽ từ trong túi trữ vật của nàng bay .
“Hoàng giai trung phẩm, một vạn hạ phẩm linh thạch, cầm lấy .”
“Được , đa tạ tỷ.” Vân Hướng Vãn thu lò luyện đan gian hệ thống, đó dậy cáo từ. “Vậy Diễm tỷ và Mộ Dung tiểu thư cứ thong thả trò chuyện, xin phép về .”
“Ta cùng .” Mộ Dung Linh Nhi cũng dậy theo. Bộ Thượng cổ Tụ Linh Trận trong tay nàng nhanh ch.óng mang về nhà mới yên tâm.
“Hai .” Hồng Diễm phất tay, cuối cùng quên bồi thêm một câu: “Tiểu công t.ử, nếu luyện đan thành công, chớ quên Trân Bảo Các của nhé.”
“Đó là đương nhiên.” Vân Hướng Vãn chắp tay nữa, lúc mới cùng Mộ Dung Linh Nhi rời .
Trước cửa Trân Bảo Các.
“Đây là ngọc giản truyền tin, cho .” Mộ Dung Linh Nhi đưa cho Vân Hướng Vãn một miếng ngọc giản dài chừng mười phân, trắng muốt như tuyết.
Ngọc giản truyền tin? Trông cũng giống điện thoại ở Trái Đất phết nhỉ. Vân Hướng Vãn cầm ngọc giản lật qua lật xem xét, chậc chậc khen lạ.
“Còn ngây đó gì? Mau để dấu ấn thần thức của lên đó .” Mộ Dung Linh Nhi tức giận .
Cái nha đầu , từ khi nàng là con gái, năng thật chẳng nể nang chút nào. Vân Hướng Vãn khép quạt , giắt thắt lưng, đó dùng thần thức để dấu ấn miếng ngọc.
“Bổn tiểu thư việc sẽ truyền gọi .” Mộ Dung Linh Nhi thấy Vân Hướng Vãn để dấu ấn thành công mới phất tay áo rời .
“Nể tình ngươi tặng ngọc giản, bổn công t.ử tạm thời tha thứ cho sự vô lễ của ngươi .” Vân Hướng Vãn học theo dáng vẻ của Mộ Dung Linh Nhi, kiêu hãnh hếch cằm lên.
Rời khỏi Trân Bảo Các vài trăm thước, nàng lập tức cảm nhận mấy đạo thần thức mạnh mẽ quét qua . Vân Hướng Vãn rùng , nhưng ngoài mặt vẫn tỏ như gì. Trong buổi đấu giá, hai món bảo vật đều do Mộ Dung Linh Nhi mặt đấu giúp nàng, lý nên chú ý đến nàng mới .
“Ca ca, mua một xâu kẹo hồ lô .” lúc bên cạnh một cô bé mặt tròn đang rao bán kẹo hồ lô nhà .
“Được chứ, , kẹo hồ lô bao nhiêu tiền một xâu?” Vân Hướng Vãn lập tức dừng bước, lấy một xâu kẹo khom hỏi cô bé.
“Ca ca, hai đồng một xâu ạ.” Giọng cô bé mềm mại ngọt ngào, êm tai.
“Đây, hai đồng của .” Vân Hướng Vãn mua xong kẹo hồ lô, ăn, chỗ ngó một chút, chỗ dạo một tẹo. Trông vẻ mục đích gì, nhưng cuối cùng, bước chân nàng rẽ một tiệm y phục bên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-48-bon-cong-tu-tam-thoi-tha-thu-cho-su-vo-le-cua-nguoi.html.]
“Công t.ử, ngài ưng bộ y phục nào ? Ở đây chúng đồ may sẵn, cũng nhận đặt may riêng ạ.” Tiểu nhị thấy khách liền niềm nở đón tiếp.
“Để xem đồ may sẵn .” Vân Hướng Vãn loanh quanh, cuối cùng chọn một bộ trường bào màu đen tuyền. Thiết kế cổ chéo, phối với thắt lưng thêu hoa văn chìm, chủ đạo là phong cách thâm trầm mà sang trọng, cực kỳ lôi cuốn.
“Nhãn quang của công t.ử thật , vải của bộ y phục dệt từ tơ tằm thiên nhiên, đông ấm hạ mát, nhẹ nhàng thanh thoát, cực kỳ hợp với khí chất của ngài. Nếu ngài mặc bộ xuống phố, chẳng bao nhiêu cô nương rung động .” Tiểu nhị giới thiệu vải vóc mà quên nịnh nọt một tràng.
Vân Hướng Vãn với tiểu nhị, âm thầm chú ý những đạo thần thức đang quan sát .
“Công t.ử, bên chỗ thử đồ, ngài thử ?” Vân Hướng Vãn cảm nhận đám vẫn rời , thế là cầm y phục thử.
“Hệ thống, ngươi chắc chắn là khi đồ thần thức của bọn họ sẽ phát hiện chứ?” Nàng chút thấp thỏm, hỏi hệ thống một nữa.
“Không chủ nhân, che giấu thông tin thật của ngài. Hiện tại thứ ngài lộ bên ngoài là một nam t.ử, tu vi Ngưng Khí tam giai.”
Vân Hướng Vãn sáng mắt lên: “Ta thể tự do thiết lập cảnh giới tu vi ?”
“Được ạ chủ nhân.”
Vân Hướng Vãn thấy là , lúc mới bước “phòng đồ” quây bằng một tấm vải. Sau khi xong y phục, nàng phát hiện mấy đạo thần thức giám sát đều biến mất. Tuy là của phe nào, nhưng cần cẩn thận hơn nữa.
Vân Hướng Vãn trả bạc, xách bộ y phục tay, xác định ai theo dõi mới bắt đầu tăng tốc. Đợi tìm một con hẻm tương đối vắng vẻ, nàng nhanh ch.óng lẻn nữ phục. Trong suốt quá trình đó, hệ thống luôn giúp nàng quan sát bên ngoài.
“Chủ nhân, bên ngoài , ngài thể ngoài .”
Thay nữ phục, Vân Hướng Vãn cuối cùng cũng thể yên tâm phố. Lúc mặt trời lặn, nàng dứt khoát chợ mua một đống thịt, rau củ quả, đó nhân lúc trời tối dần, điều khiển phi chu về nhà.
...
“Tần Vũ, ngươi chẳng Vân Hướng Vãn sẽ ngang qua đây ? Chúng đợi cả ngày , ?”
Trên con đường duy nhất dẫn về làng, một gã đại hán râu quai nón đeo thanh đại đao lưng đang tựa gốc cây đại thụ, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn chất vấn Tần Vũ bên cạnh.
“Dũng ca, theo tin tức đáng tin cậy thì sáng sớm nay Vân Hướng Vãn khỏi nhà. Nhà cô còn trẻ nhỏ, nhất định sẽ về trong ngày.” Tần Vũ tuy miệng , nhưng thấy trời càng lúc càng tối, trong lòng cũng dần trở nên bất an. gã dám , bên cạnh gã là một sát thần Ngưng Khí lục giai đấy. Gã chỉ đành c.ắ.n răng giải thích, đồng thời thầm cầu nguyện Vân Hướng Vãn mau ch.óng xuất hiện để lát nữa c.h.ế.t thanh thản một chút.
“Ta đợi thêm một khắc nữa, nếu Vân Hướng Vãn vẫn xuất hiện...” Dũng ca đến đây, sâu mắt Tần Vũ một cái, ý tứ cũng đủ hiểu. Tần Vũ lập tức lạnh cả sống lưng, chỉ thấp thỏm trừ.
Cái con mụ Vân Hướng Vãn cái quái gì ? Sao muộn thế vẫn về? Lẽ nào cô bỏ mặc lũ trẻ mà bỏ chạy một ?
“Hắt xì!” Đang boong phi chu, Vân Hướng Vãn đột nhiên hắt một cái. Không đúng, nàng giờ là tu sĩ Ngưng Khí tam giai, thoát ly phàm thể, thể nào cảm mạo .
Đột nhiên, Vân Hướng Vãn ngửi thấy một mùi hương bất thường trong khí. Nàng phóng tầm mắt xa, phía vài dặm chính là nhà họ Tiêu, nàng thể thấy hào quang của mấy tòa đại trận bao quanh ngôi nhà. Vì Vân Hướng Vãn là chủ nhân của trận pháp nên sự mê hoặc của nó tác dụng với nàng.
Kinh qua chuyện giám sát ở Bạch Ngọc Thành lúc ban ngày, nàng càng trở nên cẩn thận hơn. Thế là nàng điều khiển phi chu chậm , đồng thời khuếch tán thần thức phạm vi tối đa.
“Tần Vũ, ngươi giỡn mặt với lão t.ử đấy ? Người ?!” “Dũng ca, là chúng đợi thêm chút nữa?” “Đợi? Đợi cái đầu nhà ngươi, lão t.ử đợi cả ngày ! Tần Vũ, nếu ngươi sống nữa thì lão t.ử thể tiễn ngươi ngay bây giờ!” “Dũng ca tha mạng, cũng là lòng mà, con mụ Vân Hướng Vãn đầy bảo vật, chỉ Ngưng Khí tam giai. Chúng chỉ cần kiên nhẫn một chút, bảo vật chẳng đều gọn trong túi đại ca ?”
C.h.ế.t tiệt! Tần Vũ tìm một gã đại ca Ngưng Khí lục giai thế ? Vân Hướng Vãn giật , lập tức thu hồi thần thức, sợ gã đại ca phát giác.
“Ai đó?!”