Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 56: Chết thì coi như mạng chúng đã tận
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:21:32
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Hướng Vãn phóng thần thức thăm dò , phát hiện trong vòng một dặm quanh thung lũng hề thấy bóng dáng bất kỳ con yêu thú nào.
Sao chúng biến mất sạch sành sanh thế ?
Ngay đó, trong đầu nàng hiện lên cảnh tượng khi nãy, lúc Tiêu Ký Bạch hiện nguyên hình khiến con Hanh Kị Thú cấp ba sợ đến nhũn chân. Xem con thú cưng của nàng thực sự hề đơn giản. Chẳng trách đầu mọc hai cái sừng nhỏ.
Đã thì ——
“Các con, mau đây giúp nương đào linh d.ư.ợ.c!”
Vân Hướng Vãn phất tay một cái, bốn đứa trẻ lập tức hiện mặt nàng.
“Nương!”
Vừa thấy bóng dáng Vân Hướng Vãn, lũ trẻ liền chạy tới vây quanh, ánh mắt đầy vẻ lo lắng: “Người chứ?”
Vân Hướng Vãn xua tay: “Tất nhiên là , chuyện gì mà nương các con giải quyết chứ?”
“Thật quá, con đại ca nhị ca kể mà lo c.h.ế.t. Nương ơi, mạo hiểm như nữa, cứ cùng chúng con trốn gian .” Tiêu Dư Vi chạy nắm tay nàng, mắt vẫn còn vương lệ. Cha tìm thì thôi, nhưng cô bé thể mất thêm nương.
Vân Hướng Vãn dắt tay cô bé, chỉ về phía khoảnh đất mặt: “Vi Vi, con xem, đó là cái gì?”
Tu sĩ thể liếc mắt nhận linh d.ư.ợ.c và cỏ dại là bởi linh d.ư.ợ.c tỏa linh khí, là tinh hoa của đất trời. Giữa đám thực vật, chúng phát sáng như đom đóm trong đêm trường, sự hiện diện vô cùng rõ rệt. Thế nên từ góc của Tiêu Dư Vi, cả thung lũng là linh d.ư.ợ.c lấp lánh!
Cô bé từng thấy d.ư.ợ.c điền của nương trong gian, cũng nương cần đủ loại linh d.ư.ợ.c để luyện đan, nên khi thấy linh d.ư.ợ.c đầy đất, biểu cảm của cô bé còn phấn khích hơn cả Vân Hướng Vãn.
“Oa! Nhiều linh d.ư.ợ.c quá, con sẽ đào hết về tặng nương!” Tiểu bao t.ử lúc cũng hết buồn bã, tung đôi chân ngắn chạy đào linh d.ư.ợ.c. Ba đứa trẻ còn cũng nhanh ch.óng bắt tay việc.
Có bốn tiểu trợ thủ , tốc độ đào linh d.ư.ợ.c nhanh hơn hẳn. Vân Hướng Vãn cũng dám nán quá lâu, vì khi nào lũ yêu thú sẽ trở . Sau khi đào sạch linh d.ư.ợ.c trong thung lũng, nàng và các con còn lấy hết yêu đan của đàn Hanh Kị Thú khi nãy. Tuy phẩm cấp cao nhưng thắng ở lượng lớn, cũng nhiều việc cần dùng tới.
Thu dọn xong xuôi, Vân Hướng Vãn vung tay áo đưa lũ trẻ gian, đó dồn Bản Nguyên Chi Lực đôi chân, dùng tốc độ nhanh nhất rời xa núi Lâm Phong.
“Gào!” “Hú!”
Cách đó xa, từng đàn yêu thú đang rầm rập lao tới, những tiếng gầm dữ tợn khiến Vân Hướng Vãn tê cả da đầu. Nàng vội tăng tốc, linh khí tuôn trào giúp hình nhẹ tựa chim yến, lướt thoăn thoắt giữa các tán cây, chẳng mấy chốc bỏ xa tiếng thú dữ ở phía .
Trở về Tiêu gia, nàng cũng lao thẳng gian. Thu hoạch ngày hôm nay quả thực vô cùng phong phú.
“Nương, chỗ đều là linh thạch ạ?” Bốn đứa trẻ xếp hàng gốc Thế Giới Thụ, ngọn núi linh thạch mặt mà mặt mày chấn kinh. Thấy Vân Hướng Vãn tới, chúng nhịn mà đồng thanh hỏi.
“ , đều là linh thạch, chúng phát tài !” Vân Hướng Vãn cũng giấu nổi niềm vui. Một khi mạch khoáng linh thạch hình thành, chỉ linh khí trong gian trở nên đậm đặc mà họ cũng sẽ thêm nhiều linh thạch để sử dụng.
“Oa! Nương ơi, lấy nhiều linh thạch thế ?” Tiêu Dư Vi nhảy chân sáo tới ôm lấy tay nàng.
Câu hỏi khiến Vân Hướng Vãn bỗng chốc "tịt ngòi". Nàng nghĩ xem nên giải thích thế nào đây. Trong lúc suy nghĩ, ánh mắt nàng vô thức hướng về phía Tiêu Ký Bạch đang ngâm trong linh tuyền cách đó xa. Chẳng lẽ bảo các con rằng con rắn đen nhỏ chính là cha của chúng?
Tiêu Ký Bạch cảm nhận ánh của Vân Hướng Vãn, chậm rãi lắc đầu với nàng. Xem , chính cũng lộ diện.
“Nếu là do cha các con dẫn tìm, các con tin ?” Vân Hướng Vãn buông một câu gây sốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-56-chet-thi-coi-nhu-mang-chung-da-tan.html.]
“Cái gì? Cha chúng con ?” Bốn đứa trẻ sững sờ, ngay lập tức chuyển thành cuồng hỉ: “Nương, thật chứ?”
Chúng hỏi một cách dè dặt nhưng đầy mong đợi, sợ rằng niềm hy vọng sẽ vụt tắt. Vân Hướng Vãn mấy đứa nhỏ luôn canh cánh trong lòng về Tiêu Ký Bạch nên nỡ để chúng đau lòng thêm nữa.
“Là thật, thấy ông . Chỉ là hiện tại ông chút việc tiện mặt, khi thời cơ đến, ông sẽ trở về gặp các con.” Vân Hướng Vãn thầm nghĩ cái cớ bịa cũng khá hợp lý. Nếu nàng đoán lầm, Tiêu Ký Bạch thương nặng mới thoái hóa thành trứng, từ trứng nở . Chờ khôi phục tu vi, dưỡng lành vết thương sẽ thể hóa thành hình . Đến lúc đó, cha của lũ trẻ chẳng sẽ trở về ?
“Nương, chúng con tin .” Tiêu Ngạn Thanh là đầu tiên lên tiếng.
“Như thì quá . Đợi cha về, gia đình sẽ ở bên sống vui vẻ.” Tiêu Dư Vi nhảy reo hò, đôi mắt tràn đầy hy vọng về tương lai. Mấy đứa trẻ còn cũng liên tục gật đầu.
Vân Hướng Vãn mỉm theo, lặng lẽ nhướn mày với Tiêu Ký Bạch đang ở trong linh tuyền. Nhìn xem bản cô nương vì ngươi mà dỗ dành lũ trẻ vất vả thế nào, hóa hình thì báo đáp cho đấy.
Tiêu Ký Bạch liếc một cái, dứt khoát vùi cả đầu xuống nước linh tuyền, phát những tiếng "ùng ục".
Hừ! Sao chẳng chút tự giác nào của một con thú cưng và tọa kỵ thế ? Xem đợi khỏe dạy dỗ thật kỹ mới .
Vân Hướng Vãn xoa cằm, bắt đầu gọi lũ trẻ cùng trồng linh d.ư.ợ.c. Linh d.ư.ợ.c trồng xuống, tưới bằng nước linh tuyền sẽ lớn nhanh như thổi, hỗ trợ cùng linh tinh khiến linh khí trong gian ngày càng nồng đậm. Chỉ mới qua nửa canh giờ mà thể cảm nhận sự đổi rõ rệt.
“Các con, giờ chúng ngoài nấu cơm tối thôi. Ăn xong tối nay ai cũng đừng tu luyện nữa, cứ ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai theo nương sang làng bên cạnh, đ.á.n.h cho tên Tần Vũ đến cũng nhận mới thôi.” Vân Hướng Vãn nghiến răng nghiến lợi .
“Nương, cần tay , một con xử là đủ .” Tiêu Ngạn Lăng khẳng định. Cậu sớm chướng mắt tên Tần Vũ , nay Vân Hướng Vãn lệnh, cú đ.ấ.m đầu tiên chắc chắn do thực hiện!
“Được, giao cho các con hết, đ.á.n.h cho bọn chúng tâm phục khẩu phục mới thôi. Nếu còn phục thì cứ đ.á.n.h tiếp! C.h.ế.t thì coi như mạng chúng tận.” Vân Hướng Vãn khoanh tay n.g.ự.c, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Ngày hôm , tại Tần gia.
“Đại tẩu, cô xem cô nấu cái gì thế ? Món thì mặn, món thì nhạt...” Tần Vũ đập mạnh đôi đũa xuống bàn, chỉ thẳng mặt Tần thị mà quát mắng: “Ý cô là , đại ca nhà là cô loạn ?”
“Chú , ý đó. Chỉ là mấy ngày nay ngủ...” Tần thị định giải thích, nhưng lời dứt chồng nghiêm giọng ngắt lời, bà còn đưa tay véo mạnh cánh tay cô một cái đau điếng.
“Láo xược! Con trai chuyện, đến lượt cô cãi ? Thức ăn miệng thì xuống bếp ngay!”
Tần thị véo đến run rẩy cả , nhưng vẫn c.ắ.n răng dám kêu đau: “Vâng, thưa , con ngay đây...”
Cô khép nép về phía nhà bếp. Đến cửa bếp, Tần thị kìm ngoái đầu . Những bàn ăn vẫn thản nhiên ăn uống, ngay cả đứa con trai mà cô hết mực yêu thương cũng hề liếc đang ức h.i.ế.p lấy một cái. Không một ai bận tâm đến cô.
“Rầm! Rầm! Rầm!”
lúc , ngoài cổng vang lên những tiếng động cực lớn, ngay đó cánh cổng đổ sập xuống đất.
“Kẻ nào?” Tần Vũ giật , dậy phóng thần thức ngoài.
“Sao là ả ?!”