Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 62: Lão già này chắc chắn chẳng tính toán gì tốt đẹp!

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:21:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chư vị, phụ bảo lên đài trắc nghiệm linh căn, ai cùng với ?” Nhận truyền tin của Vân Thành chủ, Vân Diểu Diểu liền dậy với những xung quanh.

“Ta vốn t.ử nội môn của Quy Nguyên Tông, xuống núi chỉ để lịch luyện, trắc nghiệm linh căn thì cần tham gia nữa.” Vân Tu Minh là đầu tiên lên tiếng.

Hắn Quy Nguyên Tông tuyển chọn từ Đại hội Thăng Tiên bốn năm , những con em thế gia khác phần lớn cũng qua giai đoạn trắc nghiệm. Nhờ gia thế lâu đời, cho dù họ mang tạp linh căn ngộ tính bình thường thì cũng thể đặc cách nhận t.ử nội môn của một tông môn. Cuối cùng, theo Vân Diểu Diểu chỉ hai kẻ.

“Tỷ tỷ, cùng lên đài , như tỷ cũng cần đây chờ đợi nữa.” Khi ngang qua chỗ Vân Hướng Vãn, Vân Diểu Diểu cố ý dừng chân mời mọc.

Vân Hướng Vãn vội vàng lắc đầu như trống bỏi: “Không cần, cần, tiểu thư cứ mau , kẻo Thành chủ đợi lâu.”

Nữ chính ? Cứ lo mà tỏa hào quang của nàng , cứ dăm ba bữa tới trêu chọc một kẻ lót đường như nàng gì? Nhìn xem, chẳng kéo hết ánh mắt của về phía ?

“Vân Thành chủ, nếu nhớ nhầm thì vị chính là con gái đây của ông ? Ơ? Nàng thế mà trở thành tu sĩ Ngưng Khí tam giai .” Trưởng lão Tiên Kiếm Tông kinh ngạc thốt lên.

Phản ứng lập tức khiến tầm mắt của các bậc đại năng đài đổ dồn về phía Vân Hướng Vãn. Từng luồng thần thức mạnh mẽ như những tia cực quang quét qua quét năm con nàng khiến thể phớt lờ. Tiêu Dư Vi chút sợ hãi, vội ôm lấy cánh tay nàng rúc sâu lòng nương.

Vân Hướng Vãn ôm lấy tiểu bao t.ử, đầu tiên nảy sinh cảm giác chán ghét đối với nữ chính . Trước đây nàng luôn nghĩ chỉ cần tránh xa nàng , độc thiện kỳ , sống tiêu d.a.o tự tại là . Thế nhưng Vân Diểu Diểu dường như định để nàng yên .

“Ngươi cái gì mà ? Vân tiểu thư mời ngươi cùng là nể mặt ngươi, đừng rượu mời uống uống rượu phạt.”

“Vân tiểu thư, hạng điều , tiểu thư hà tất nhiều với nàng gì?”

Quả nhiên, đám tùy tùng bên cạnh nàng bắt đầu dẫm đạp Vân Hướng Vãn. Chiêu bài , Vân Diểu Diểu diễn mãi mà chán.

“Mọi đừng , tỷ tỷ như nghĩ . Nếu tỷ thì chúng thôi.” Vân Diểu Diểu vẻ lương thiện thấu hiểu mà biện hộ cho Vân Hướng Vãn một phen, đó dắt những cùng rời .

“Diểu Diểu, đúng là quá lương thiện .”

“Ta thấy Vân Hướng Vãn sở dĩ cùng lên đài, chẳng qua là sợ hào quang của quá ch.ói lòa khiến nàng bẽ mặt mà thôi.”

Vân Diểu Diểu những lời nhưng chẳng thấy vui vẻ gì, khóe môi nàng mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp.

“Vân Diểu Diểu, Vân Hướng Vãn là vật ngáng đường, là biến lớn nhất, ngươi nhất định trừ khử nàng .” Đây là lời Thiên đạo đại nhân với nàng.

Hơn nữa, ở những nơi Vân Hướng Vãn, vị Thiên đạo đại nhân vốn tưởng như chẳng dám xuất hiện. Một thì thôi, nhưng nào cũng , dù Vân Diểu Diểu dám hỏi nhưng trong lòng nảy sinh nghi hoặc. Chẳng lẽ Vân Hướng Vãn thứ gì đó khiến Thiên đạo đại nhân sợ hãi ?

Đối với thứ khiến Thiên đạo kiêng dè, Vân Diểu Diểu tự nhiên dám mạo hiểm tay, nên mới nghĩ đến việc chủ động tiếp cận để dò hỏi thêm thông tin về Vân Hướng Vãn. Chẳng ngờ kẻ coi nàng như thú dữ, chịu gần lấy một bước.

Vẫn còn nhớ hơn nửa năm , Vân Hướng Vãn khi đe dọa thành hạ cầu xin nàng tới hai chỉ để cơ hội phủ Thành chủ. Khốn kiếp, đáng lẽ lúc đó nên giữ nàng . Từ đầu đến cuối, nàng từng để mắt tới đôi vợ chồng nuôi dưỡng ở Tần gia, cái gọi là ơn nghĩa chẳng qua chỉ là một trò đùa. Nàng chỉ cam tâm, bản đường đường là thiên kim Thành chủ lưu lạc chốn sơn thôn, để đám dân đen hèn mọn hành hạ suốt mười mấy năm trời.

Nếu nhờ Thiên đạo đại nhân chỉ điểm, e là đến giờ nàng vẫn còn che mắt. Trong khi đó, Vân Hướng Vãn – kẻ mạo danh thể dùng phận của nàng ở phủ Thành chủ hưởng hết vinh hoa phú quý, nhận đủ yêu thương và ưu đãi. Vì , nàng Vân Hướng Vãn về Tần gia, nếm trải hết những đau khổ mà nàng chịu đựng suốt bấy lâu nay.

Không lâu khi Vân Hướng Vãn rời , Vân Diểu Diểu còn đặc biệt sai ngóng. Kẻ thuộc hạ bẩm báo rằng nàng Tần gia bán cho một lão góa phụ ở làng bên, kế của bốn đứa trẻ, sống một cuộc đời sống bằng c.h.ế.t. Nhờ , Vân Diểu Diểu mới nảy ý định g.i.ế.c ch.óc, để nàng sống sót đến tận bây giờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-62-lao-gia-nay-chac-chan-chang-tinh-toan-gi-tot-dep.html.]

Thế nhưng nàng vạn ngờ tới, khi gặp , Vân Hướng Vãn dù chỉ mặc một bộ tố y đơn giản nhưng vẫn che giấu ngũ quan minh diễm đại khí. Đặc biệt là đôi mắt đào hoa , lấp lánh phong thái khiến nàng cũng thấy tự ti vài phần. Đây là dáng vẻ của kẻ đày đọa, sống bằng c.h.ế.t? Ngược , Vân Hướng Vãn sống , thậm chí còn thuận lòng thuận ý hơn cả lúc ở phủ Thành chủ!

Sau khi nhận điều , nỗi hận thù chôn sâu trong lòng Vân Diểu Diểu thể kìm nén thêm nữa. Nàng siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m mới giữ thất thái ngay tại chỗ.

“Nữ nhân đó bệnh ?” Tiêu Ngạn Lăng nể nang gì mà buông lời chê bai.

bình thường cho lắm.” Tiêu Ngạn Thanh tỏ ý tán đồng.

“Nương , bọn họ là ch.ó điên, ch.ó điên phát khùng c.ắ.n bừa là chuyện thường, chúng chấp nhặt với bọn họ.” Tiêu Huyền Linh xoa cằm, nghiêm túc .

Ba đứa trẻ còn đồng loạt gật đầu, Vân Hướng Vãn xong suýt chút nữa thì phì . Không , mấy lão cáo già gian xảo đằng vẫn đang chú ý tới đây. Trẻ con , nhưng nàng còn là trẻ con nữa, những lời thể bừa. Ít nhất là thể miệng.

“Khụ khụ...” Vân Hướng Vãn hắng giọng, “Các con đừng bậy, chúng tập trung xem kịch... , xem đài. Chẳng bao lâu nữa là tới lượt chúng .” Bốn đứa trẻ lời, ngoan ngoãn gật đầu.

“Mạc trưởng lão, thế nào? Ngài manh mối gì ?” Trưởng lão Tiên Kiếm Tông thu hồi thần thức, hỏi Mạc trưởng lão của Quy Nguyên Tông bên cạnh.

“Tu vi của Lâu trưởng lão cả bản tọa, lời nên để bản tọa hỏi ?” Mạc Đạo Tiên ngoài nhưng trong hỏi ngược . Thế nhưng trong đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như mặt hồ cổ tràn đầy vẻ quyết tâm . Bốn đứa trẻ đó, Quy Nguyên Tông của ít nhất mang hai đứa!

“Mạc trưởng lão, xem chuyến của chúng hề uổng phí .” Lâu trưởng lão mỉa mai cũng giận, chỉ dùng một tay vuốt chòm râu dài trắng muốt, dáng vẻ càng thêm phần thâm sâu khó lường.

“Hừ!” Mạc Đạo Tiên lạnh lùng hừ một tiếng.

Lão già chắc chắn chẳng tính toán gì . Không , mau ch.óng kiểm tra nhẫn gian của , chọn lấy vài kiện pháp bảo cao cấp cho mấy đứa trẻ mới .

, tại hiện trường còn một vị T.ử Anh Tiên T.ử là tu sĩ Nguyên Anh kỳ nữa! Mạc Đạo Tiên nhịn mà len lén liếc T.ử Anh. Nữ t.ử đang ngả ngốn ghế, chốc chốc hớp một ngụm rượu, dường như chú ý đến mấy đứa nhỏ căn cốt thượng hạng xuất hiện đài.

“Làm gì?” T.ử Anh ôm bình rượu của , vẻ mặt đầy cảnh giác Mạc Đạo Tiên.

“Không, T.ử Anh Tiên T.ử cứ tiếp tục uống .” Mạc Đạo Tiên nặn một nụ , đối với nàng vô cùng khách sáo, chủ yếu là vì nàng đ.á.n.h cho ít .

Cuộc trò chuyện của hai khiến Vân Thành chủ mà mù mờ. Hiện tại ông mới chỉ đạt tu vi Trúc Cơ đại viên mãn, nửa bước Kết Đan, tự nhiên thấu . thần thức của tu sĩ Nguyên Anh thể thấu linh căn của đám trẻ, đương nhiên chúng đều là những kẻ bất phàm.

lúc , Vân Diểu Diểu bước tới.

“Nữ nhi bái kiến phụ .” Nàng đoan trang thùy mị hành lễ.

 

 

 

 

Loading...