Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 77: Kẻ thủ ác tàn phá dược điền hóa ra là...?

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:22:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Muội thực sự quyết định cứu vớt mảnh d.ư.ợ.c điền ?”

T.ử Anh vẫn cảm thấy trực tiếp đến Tàng Bảo Các lấy đồ cho nhanh gọn và thực tế hơn.

“Sư tỷ, tỷ cứ để thử xem , thành công thì chúng Tàng Bảo Các cũng muộn.” Vân Hướng Vãn nghĩ bụng, nước Linh Tuyền trong tay, nhất định thử một phen mới cam lòng.

“Được , tôn trọng quyết định của .” T.ử Anh xoay định rời , đột nhiên nhớ điều gì đó, đầu dặn dò: “Sư , đừng quên món nước ngọt của đấy nhé.”

Nghĩ đến hương vị , nàng vẫn còn thấy thèm thuồng khôn nguôi.

“Tỷ yên tâm, quên .” Vân Hướng Vãn xua xua tay, hiệu cho nàng cứ việc rời .

Nàng còn đang tính toán sẽ lén pha thêm chút nước Linh Tuyền đó để xoa dịu những thương tổn cũ trong sư tỷ đây.

“Chủ nhân, tình trạng của sư tỷ ngài tệ hơn vẻ bề ngoài nhiều lắm.”

Vừa hệ thống lệnh nàng, trong lúc hai nắm tay đặc biệt dò xét sâu tình trạng cơ thể của T.ử Anh. Nó phát hiện đan điền linh phủ của nàng đều vết rạn, ngay cả Nguyên Anh cũng định, thần quang ảm đạm, nguy cơ tan biến bất cứ lúc nào.

Nghe những thông tin , Vân Hướng Vãn liên tưởng đến nguyên tác, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩ: Vết thương của T.ử Anh, chẳng lẽ là vì Mạc Đạo Tiên ? Cho nên lão già đó mới mặt dày mày dạn ở lì bên cạnh nàng, đuổi thế nào cũng .

Cái lão tác giả c.h.ế.t tiệt, nhân vật phụ thì nhân quyền ? Sao tiền căn hậu quả chịu cho rõ ràng một chút chứ?

Vân Hướng Vãn thầm mắng một trận trong lòng, nhưng việc cần thì vẫn , thương thế của T.ử Anh nhất định chữa. Nghĩ đến đây, nàng tuần sát khắp mảnh d.ư.ợ.c điền một lượt, phịch xuống bờ ruộng, bần thần suy nghĩ. Linh khí nồng đậm, thổ nhưỡng cũng vấn đề gì, tại linh d.ư.ợ.c lớn nổi? Chẳng những lớn, mà cái điệu là sắp "hẹo" cả lũ !

“Là Thôn Vô.”

Trong đầu đột nhiên vang lên giọng của Tiêu Ký Bạch. Ngay đó, con hắc xà vốn luôn quấn quanh cổ tay nàng im lặng tiếng bấy lâu bỗng nhảy xuống đất, nhanh ch.óng bò về phía .

Thôn Vô? Tiêu Ký Bạch quả thật ẩn chứa hết bí mật đến bí mật khác, khiến tò mò mà.

Vân Hướng Vãn nghĩ đuổi theo bóng dáng , cuối cùng dừng ở một mảnh đất trống. Nơi vốn dĩ cũng trồng linh d.ư.ợ.c, nhưng c.h.ế.t sạch, đất đai trơ trọi và nén c.h.ặ.t như một miếng sắt tấm.

“Nhìn xem, đây chính là thở của Thôn Vô.”

Theo lời Tiêu Ký Bạch, Vân Hướng Vãn thấy từ lòng đất mặt , một khối màu đen như thạch Slime từ từ bò . Khối Slime đó khi lên mặt đất liền vươn xúc tu thăm dò bốn phía, khi xác định gốc linh d.ư.ợ.c gần nhất, nó "vèo" một cái bay tới, tốc độ cực nhanh!

Khi đến gần gốc linh d.ư.ợ.c, nó đột ngột bành trướng , biến thành một lớp màng mỏng như cánh ve bao trùm lấy bộ cây t.h.u.ố.c! Chỉ vài thở , nó mới buông gốc linh d.ư.ợ.c đó . Lúc , sinh cơ và d.ư.ợ.c lực của gốc linh d.ư.ợ.c hút quá nửa, trở nên héo rũ t.h.ả.m hại!

Hút xong gốc , nó bò sang gốc khác. Nó dường như linh trí, hút c.h.ế.t linh d.ư.ợ.c ngay một lúc, mà mỗi gốc rút một ít, khiến cả đám linh d.ư.ợ.c đều trở nên dở sống dở c.h.ế.t.

Vân Hướng Vãn lên tiếng nó kinh động, trái còn nhờ hệ thống giúp ẩn nấp khí tức. Nàng xem xem cái thứ Thôn Vô rốt cuộc là loại quái quỷ gì. Thế nhưng đợi đến khi nó ăn no nê, hình dáng của nó vẫn hề đổi.

Vân Hướng Vãn về phía Tiêu Ký Bạch đang nấp một gốc linh d.ư.ợ.c, truyền âm hỏi: “Có cách nào đối phó với nó ?” Nàng sợ thành tiếng sẽ con vật nhỏ kinh động chạy mất, khi đó sẽ khó bắt .

“Có.”

Dứt lời, Vân Hướng Vãn thấy Tiêu Ký Bạch như một mũi tên lao khỏi bụi cây, ngay lập tức áp sát khối Slime .

Trời ạ! Cái tên ngốc ! Làm nó sợ chạy mất thì tính ?

ngoài dự đoán của nàng, khối Slime khi cảm nhận khí tức của Tiêu Ký Bạch, giống như gặp thiên địch, run rẩy ngừng nhưng dám nhích bước nào. Nó chỉ sững tại chỗ chờ c.h.ế.t.

“Ta thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t nó, nên nó sợ .”

Nghe xong lời Tiêu Ký Bạch, Vân Hướng Vãn dứt khoát cuộn cả hai trong gian.

“Nói , ngươi thứ ?” Dưới tàng cây Thế Giới, Vân Hướng Vãn khoanh tay n.g.ự.c hỏi.

Tiêu Ký Bạch nghếch đầu giải thích: “Ta cũng rõ, chỉ là khi cảm nhận thở của nó, trong đầu tự động hiện hai chữ . Nó hẳn sinh vật của đại lục Thánh Lâm.”

“Vậy tại xuất hiện ở Thiên Huyền Tông?” Vân Hướng Vãn gãi đầu băn khoăn.

Tiêu Ký Bạch lắc đầu, tỏ ý bản cũng .

“Vậy ngươi cách nào khống chế nó lâu dài ?” Nàng cảm thấy giữa hai đứa tồn tại quan hệ tương khắc, nếu thì Thôn Vô chẳng sợ đến mức dám phản kháng như .

“Ta thể gieo trong nó một tia lực lượng Chung Yên của . Sau xa đến , đều thể thông qua tia lực lượng để điều khiển sinh t.ử của nó.” Tiêu Ký Bạch thành thật khai báo.

“Được đấy.” Vân Hướng Vãn gật đầu đồng ý.

Rất nhanh, Tiêu Ký Bạch đ.á.n.h một tia lực lượng Chung Yên cơ thể Thôn Vô. Xong xuôi, Vân Hướng Vãn đưa tay chọc chọc hình như thạch rau câu của nó. Lúc nó đang bẹp đất như cà tím sương muối, cảm giác sờ khá thú vị.

, năng lực cụ thể của Thôn Vô là gì? Không lẽ chỉ hút sinh cơ của linh d.ư.ợ.c thôi ?”

“Thôn Vô thể nuốt chửng sinh cơ của vạn vật thế gian. Tuy nhiên con hẳn mới là ấu thể, năng lực mạnh mẽ đến thế.” Tiêu Ký Bạch nỗ lực vắt óc tìm kiếm thông tin về Thôn Vô từ những mảnh ký ức vụn vỡ của .

“Nuốt chửng sinh cơ vạn vật ?” Đôi mắt Vân Hướng Vãn đảo liên tục, trong bụng bắt đầu nảy sinh ý đồ : “Tiêu Ký Bạch, ngươi thể điều khiển con Thôn Vô chứ?”

Tiêu Ký Bạch gật đầu, tìm đúng lúc cổ tay nàng cuộn tròn thành một vòng: “Ngươi là chủ nhân của , trong thở của , nó cũng sẽ lệnh ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-77-ke-thu-ac-tan-pha-duoc-dien-hoa-ra-la.html.]

Nghe đến đây, Vân Hướng Vãn hài lòng vô cùng.

“Vậy chúng nuôi nó thế nào?”

“Linh lực, sinh cơ, đều .”

“Vậy nước Linh Tuyền chắc là nhỉ?” Vân Hướng Vãn về phía dòng suối Linh Tuyền đang tuôn chảy xa.

“Được.”

“Vậy thì tiên cứ cho nó uống nước Linh Tuyền . Ba tháng , mới để nó mở rộng bụng mà hút sinh cơ của kẻ khác.” Vân Hướng Vãn nở nụ tà mị, trông chẳng khác nào một nhân vật phản diện.

“Chủ nhân, tiết chế chút , nếu các vị công t.ử tiểu thư sẽ một trở con đường trở thành phản diện mất thôi.” Hệ thống xoay vòng quanh nàng. Từ khi khối Slime xuất hiện, nó cảm thấy nếu thể hiện chút giá trị tồn tại thì sẽ chủ nhân lãng quên mất.

“Chát!”

Vân Hướng Vãn vỗ nhẹ lên đầu ch.ó của nó, đó dẫn một ít nước Linh Tuyền tới cho con Thôn Vô đang sắp chầu trời uống.

“Hệ thống, lôi đơn t.h.u.ố.c đây cho xem, thấy tích điểm vài ngày .”

“Tuân lệnh!” Hệ thống vui mừng khôn xiết, xem chủ nhân vẫn cần nó nhất!

“Chủ nhân, kết hợp tình hình của sư tỷ ngài và phẩm cấp đan d.ư.ợ.c ngài thể luyện, hãy đổi lấy đơn t.h.u.ố.c Càn Nguyên Tạo Hóa Đan ngũ phẩm .”

Vân Hướng Vãn định thần kỹ: Càn Nguyên Tạo Hóa Đan: Đan d.ư.ợ.c ngũ phẩm, kỳ hiệu tái tạo Nguyên Anh.

“Được, lấy đơn t.h.u.ố.c !”

“Chủ nhân, đổi đơn t.h.u.ố.c cần một nghìn năm trăm điểm, ngài tích ba ngày là đủ ạ.”

“Hiện tại luyện phẩm cấp cao nhất cũng mới chỉ là Trúc Cơ Đan tam phẩm, đột ngột luyện đan ngũ phẩm sợ là khó thành công. Xem chuẩn thêm vài phần d.ư.ợ.c liệu mới . May mà vẫn còn thời gian, d.ư.ợ.c điền và Tàng Bảo Các ở đây, gom đủ linh d.ư.ợ.c luyện Càn Nguyên Tạo Hóa Đan chắc cũng khó.”

Vân Hướng Vãn nhẩm tính một hồi thấy khả thi, lúc mới sang khối Slime ở bên cạnh.

“Oa~”

Nó cư nhiên phát một âm thanh vô cùng đáng yêu! Hơn nữa còn vươn xúc tu mềm mại , dường như đang lấy lòng Vân Hướng Vãn. Nàng thử đưa một ngón tay chạm nhẹ xúc tu đó. Xúc tu lập tức dài , nhẹ nhàng quấn lấy ngón tay nàng, đó nó ngáp một cái, thu thành một khối tròn. Xem tiến trạng thái ngủ đông?

“Nó đang tiến hóa.” Lời Tiêu Ký Bạch khiến Vân Hướng Vãn khỏi ngạc nhiên. Uống vài ngụm nước Linh Tuyền tiến hóa ? Vậy thì ba tháng , nàng nhất định sẽ tặng cho đám Lâu Nguyệt một “bất ngờ” thật lớn!

Quan sát Thôn Vô thêm một lát, thấy gì bất thường, nàng mới rời khỏi gian. Nàng chống nạnh quanh d.ư.ợ.c điền, dùng thần thức xác định ai xung quanh mới dẫn nước Linh Tuyền tưới cho linh d.ư.ợ.c.

Tưới xong bộ d.ư.ợ.c điền thì trời sập tối. Thấy linh d.ư.ợ.c khi hấp thụ nước Linh Tuyền khôi phục sức sống, nàng liền âm thầm nhổ mỗi loại một hai gốc mang gian để trồng. Hiện nay gian thăng lên cấp hai, tốc độ dòng chảy thời gian cao nhất nàng thể điều chỉnh là năm mươi . Nghĩa là bên ngoài một ngày, trong gian là năm mươi ngày. Như sẽ thúc đẩy d.ư.ợ.c tính của linh d.ư.ợ.c nhanh hơn.

Xong xuôi việc, Vân Hướng Vãn gọi thanh kiếm Thả Mạn , ngự kiếm bay về động phủ của .

Trong động phủ, ba đứa trẻ đang thấp thỏm ngóng trông, mãi mới thấy nương trở về.

“Nương, bên ngoài rốt cuộc xảy chuyện gì ? Đại ca ạ?”

Vân Hướng Vãn hề giấu giếm bọn trẻ, nàng kể bộ chuyện đám Lâu Nguyệt đến tận cửa ước chiến.

“Đại ca các con theo Mạc trưởng lão tu luyện .”

Lũ trẻ xong liền trân trối. Một hồi , Tiêu Yến Lăng : “Nương, con thể cùng tu luyện với Mạc trưởng lão ?”

Chúng tuy lúc nào ngừng tu luyện, nhưng kinh nghiệm thực chiến quá ít, thủ đoạn tấn công quá đơn điệu, đ.á.n.h chắc chắn sẽ chịu thiệt. Tiêu Yến Lăng tuy kiêu ngạo nhưng hề ngốc, ngược còn tự nhận thức bản rõ ràng. Đặc biệt là khi đại địch đang mắt, ai cũng góp một phần sức lực cho Thiên Huyền Tông. Dẫu , khắp đại lục Thánh Lâm cũng chỉ một Thiên Huyền Tông mà thôi.

Vân Hướng Vãn đồng ý ngay, chỉ bảo: “Ngày mai nương sẽ hỏi sư phụ của các con.”

Tiêu Yến Lăng lúc mới chợt nhớ : Ồ , giờ chúng đều là những sư phụ cả!

Hôm .

Vân Hướng Vãn sáng sớm mang theo sữa nấu từ nước Linh Tuyền tìm T.ử Anh, bên cạnh còn dẫn theo ba đứa trẻ. Vì lũ trẻ Trúc Cơ nên chỉ thể dùng phi chu. Lòng chảo mà Thiên Huyền Tông chiếm giữ rộng, từ Đông sang Tây chừng mười dặm, môi trường thanh tịnh. Chỉ là nhân thủ quá ít ỏi nên phần tĩnh mịch quá mức.

T.ử Anh sống ở điện chính quảng trường tông môn. Khi Vân Hướng Vãn dẫn ba đứa nhỏ đến nơi, vặn thấy Triệu Dực Thành cầm một cái khay bước từ bên trong.

“Tiểu sư thúc, các sư , đến tìm sư phụ ? Người đang ở trong phòng, ạ.”

Vân Hướng Vãn gật đầu. Lũ trẻ thì hành lễ với Triệu Dực Thành đồng thanh gọi: “Đại sư .”

Nụ mặt Triệu Dực Thành càng thêm ôn hòa, ấm áp: “Mau thôi.”

Vân Hướng Vãn dẫn bọn trẻ bước , liền thấy T.ử Anh đang ghế tròn bằng gỗ trắc, bát nước t.h.u.ố.c đen ngòm đặc quánh còn bốc nghi ngút đặt bàn với vẻ mặt khổ sở khôn cùng.

 

 

 

Loading...