Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 9: Phúc lợi phải tự mình giành lấy

Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:20:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ăn quỵt?”

Ông chủ quán vốn tính tình đôn hậu, thì giật kinh hái. khi đầu , bắt gặp nụ rạng rỡ của Vân Hướng Vãn và ánh mắt trong veo của hai đứa trẻ, ông thấy yên tâm hẳn.

“Chắc là .”

“Sao ? Sáng nay bọn họ xe ngựa tiêu sạch sành sanh bạc !”

Cái giọng loa phường của Vương đại nương lập tức thu hút sự chú ý của những xung quanh. Trương thẩm cũng bên cạnh hùa theo: “ đó ông chủ, nhất ông nên thu tiền . Nếu bọn họ , bây giờ báo quan vẫn còn kịp đấy.”

Vân Hướng Vãn nhướn mày, ba mụ rõ ràng là cố tình nhắm nàng đây mà.

“Khụ khụ...”

lúc , Tiêu Ngạn Thanh vốn nãy giờ im lặng tiếng đột nhiên hắng giọng. Cậu mặc kệ những ánh mắt soi mói của đám đông, giơ tay xoa xoa đầu Tiểu Vy, dịu dàng : “Muội , bộ váy mặc thật xinh , mắt của nương quả nhiên .”

“Đó chẳng là y phục của Cẩm Y Hiên ?”

! Nghe một bộ đồ ở đó rẻ nhất cũng một lượng bạc đấy!”

“Người thể bỏ một lượng bạc để mua quần áo, lẽ nào trả nổi mấy đồng xu cho một bát hoành thánh? Mấy bà cô cũng thật nực quá .”

...

Cái gì? Đồ của Cẩm Y Hiên?

Ba mụ Vương đại nương giật nảy , vội vàng kỹ Tiêu Dư Vy. Chỉ thấy con bé b.úi tóc khéo, đầu còn cài trâm cài tinh xảo. Cộng thêm bộ váy hồng phấn pha trắng , ở đó chẳng khác nào một tiểu thư khuê các. Đây cũng chính là lý do khiến đám Vương đại nương lúc đầu nhận con bé là Tiêu Dư Vy.

Nhìn sang Tiêu Ngạn Thanh ở bên cạnh, khi cởi bỏ bộ đồ thô rách, khí chất cao quý của thiếu niên cách nào che giấu . Dù chỉ lặng lẽ đó, vẫn mang đến cho một cảm giác xa cách, thể mạo phạm.

Làm thể như ?!

Cả ba bà mụ sững sờ, mắt trợn tròn kinh ngạc. Vân Hướng Vãn cũng ngờ Tiêu Ngạn Thanh chủ động lên tiếng giải vây cho .

【 Chúc mừng chủ nhân, độ gắn kết của ngài với tiểu thư tăng lên 45, với đại thiếu gia tăng lên 20. 】

Gì cơ? Đã lên 20 ? Độ gắn kết tăng cũng khá nhanh đấy chứ.

Vân Hướng Vãn lập tức thấy tâm trạng vui vẻ hẳn, nàng cũng rảnh mà đôi co với ba mụ nữa, trực tiếp lấy một mẩu bạc vụn đặt lên bàn: “Ông chủ, đây là tiền cơm của chúng .”

“Dạ , tiểu thư chờ một lát, tìm tiền lẻ trả cho ngay.” Ông chủ quán lập tức hớn hở. Ông mà, ba trông giống kẻ ăn quỵt chút nào.

Vương đại nương đảo mắt, nghĩ thầm chuyện chỉ một khả năng: Vân Hướng Vãn dày mặt về Thành chủ phủ xin tiền! Thành chủ phủ chắc chắn sẽ keo kiệt, nếu nàng lấy nhiều tiền mua đồ cho hai đứa nhóc tì như .

“Tiêu gia nương t.ử , cô xem, bọn cũng đói , ăn bát hoành thánh...” Vương đại nương xoa xoa bụng, hiệu cho hai theo, cùng tiến gần ba Vân Hướng Vãn.

Vân Hướng Vãn liếc mắt là thấu ngay ý đồ của mụ . Đối với độ dày da mặt của hạng , nàng quả thực thấy bội phục sát đất.

“Vương đại nương đói ? Vậy bà tự mua bát hoành thánh mà ăn . Hạng như bà, chắc là ăn quỵt nhỉ? Chắc bà bao Trương thẩm và Lý đại tẩu mỗi một bát cũng thành vấn đề .”

Vân Hướng Vãn dậy: “Tiểu bao t.ử, Ngạn Thanh, chúng thôi.”

“Vâng thưa nương.” Tiêu Dư Vy dậy, tự nhiên nắm lấy tay Vân Hướng Vãn.

“Ê! Tiêu nương t.ử, ý đó, cô !” Vương đại nương cuống quýt. Bà tiền mà ăn hoành thánh, chi đến việc bao hai mụ .

Vân Hướng Vãn sải bước thật nhanh, hề ngoảnh đầu , coi như thấy lời mụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-9-phuc-loi-phai-tu-minh-gianh-lay.html.]

“Vương tẩu, chị bao bọn em ăn hoành thánh ? Vậy em xin đa tạ nhé.” Trương thẩm cũng hạng , đoạn liền kéo Lý đại tẩu định xuống. Ông chủ quán hoành thánh cũng hì hì tiến gần. Chuyện dọa Vương đại nương một vố nhẹ, mụ gượng lùi bước: “Cái đó... hai cứ ăn , nhà còn ông chồng đang bán thịt lợn ở chợ, qua giúp một tay.”

...

Ở phía bên , ba Vân Hướng Vãn đến chợ rau của Bạch Ngọc Thành. Tại đây, nàng mua cho một cái gùi mới tinh, bắt đầu cuộc càn quét mua sắm. Thịt thà, rau củ, kẹo bánh, thêm cả hoa quả, chất đầy một gùi nặng trĩu.

“Nương, để con cõng cho.” Tiêu Ngạn Thanh lên tiếng đúng lúc.

Vân Hướng Vãn phẩy tay: “Không cần, lo .”

Nàng cộng cả hai kiếp cũng hơn ba mươi tuổi đầu , chút sức nặng vẫn thể chịu . Chỉ tiếc là nàng còn mua thêm nữa nhưng cái gùi còn chỗ chứa.

“Hệ thống...” Vân Hướng Vãn nghĩ bụng, phúc lợi cũng do tự giành lấy, giống như cái gói quà tân thủ .

Hệ thống thấy tiếng gọi của nàng, lập tức phản hồi: 【 Chủ nhân, chuyện gì ? 】

“Hệ thống của khác đều gian kèm, ?” Vân Hướng Vãn uất ức thầm với hệ thống.

【 Chủ nhân, chứ, cũng gian. vì chủ nhân hiện tại vẫn khai mở thức hải, gian vẫn còn ở trạng thái nguyên thủy, diện tích lớn nên đó với . 】

Trạng thái nguyên thủy ? Trái tim nóng hổi của nàng bỗng lạnh dần : “Không lớn là bao nhiêu?”

【 Một cây vuông ạ. 】

“Cái... bao nhiêu cơ?” Thấy chủ nhân hỏi , hệ thống cũng trở nên ngập ngừng: 【 Dạ, một cây vuông ạ? 】

Vân Hướng Vãn hít sâu một , nàng thấy cần cho hệ thống một sự thật: “Một cây vuông thực sự hề nhỏ .”

Ngày lễ cập kê của nguyên chủ, khi thiên kim thật xuất hiện, Thành chủ phu nhân vì đau lòng nên lập tức tặng bảo vật gia truyền – chính là một chiếc nhẫn gian cho thiên kim thật. Chiếc nhẫn đó trị giá hàng triệu linh thạch hạ phẩm, là bảo vật thể đong đếm bằng bạc. theo nguyên chủ , chiếc nhẫn đó cũng chỉ rộng năm trăm mét vuông mà thôi.

【 Chủ nhân, ngài chê là . Đợi đến khi ngài chính thức bước chân con đường tu tiên, khai mở thức hải, gian sẽ còn nhiều công dụng kỳ diệu hơn nữa. 】

Nghe thì thấy tương lai tươi sáng thật đấy, nhưng Vân Hướng Vãn quên mang phế mạch, là thể chất thể tu luyện.

“Nương, mệt ? Nếu mệt thì chúng về nhà thôi.” Tiêu Dư Vy đang nắm tay nàng, thấy nàng đột nhiên ngẩn tại chỗ liền ngước đầu .

Vân Hướng Vãn sực tỉnh: “Không mệt, chúng dạo tiếp, lát nữa hãy về.”

Thế là, Vân Hướng Vãn dẫn bọn trẻ mua giày, hoa cài tóc và một món đồ lặt vặt khác. Nàng hiện tại mở thức hải nên việc cất đồ gian vẫn cần hệ thống hỗ trợ. Nàng bảo hệ thống âm thầm thu hết những thứ nặng trong gùi gian, nhờ bước chân nàng ngày càng nhẹ nhàng, chẳng thấy chút mệt mỏi nào.

Mua sắm đủ những thứ cần, nàng bóng mặt trời dần ngả về tây, liền với hai đứa trẻ: “Chúng về nhà thôi.”

Khi cả ba đến dịch trạm ngoài thành, Vương đại nương sẵn xe bò. Vừa thấy mặt Vân Hướng Vãn, cơn giận của mụ bốc lên hầm hập: “Tiêu nương t.ử đúng là oai phong quá nhỉ, bắt bao nhiêu chúng đợi một cô.”

Vân Hướng Vãn vốn là một "kẻ thuê" ở Trái Đất, sáng tối về quanh năm tăng ca, oán khí tích tụ đủ để nuôi sống mười cái Tà Kiếm Tiên. Trước đây vì miếng cơm manh áo mà nhẫn nhịn, còn bây giờ...

“Vương đại nương đùa , chẳng vẫn đến giờ xe về thôn ? Hơn nữa, xe ngựa, chẳng liên quan gì đến bà cả.”

“Bà... cô!”

Vương đại nương tức đến nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt Vân Hướng Vãn. Khốn khiếp, ả gả cho tên rừng Tiêu Ký Bạch vẫn còn hống hách như ! Không , bà sớm tay thôi, nếu mớ đồ chắc chắn sẽ lũ nhóc con khốn khiếp nhà đó phá hoại hết mất.

 

 

 

 

Loading...