Xuyên Thành Mẹ Kế Độc Ác, Dựa Vào Nuôi Con Để Làm Mưa Làm Gió Trong Giới Tu Tiên - Chương 96: Không thể nói là vô dụng, chỉ có thể nói là chẳng chút động tĩnh
Cập nhật lúc: 2025-12-31 18:22:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Oa oa oa...”
Thôn Vô dùng hai cái xúc tu ngắn ngủn mập mạp bưng lấy đoạn xúc tu cắt đứt của , đến mức nước mắt chảy dài như suối.
“Được , lát nữa sẽ cho ngươi nếm một ngụm.”
Vân Hướng Vãn liếc xéo nó một cái, tiếp tục công cuộc đặt "ống dẫn dày" cho Mạnh Cảnh Tùy. Phải là thần thức thật sự hữu dụng, còn rõ ràng hơn cả máy siêu âm nữa.
“Dạ, cảm tạ chủ nhân!” Thôn Vô lập tức nín bặt, gào nữa.
Nước Linh Tuyền quả thực là bảo vật, chỉ chứa đựng sinh cơ dồi dào mà còn thể cải thiện thể chất từ trong ngoài. Nó mới uống vài mà tiến hóa thành công từ ma chủng cấp thấp thành ma tộc trung cấp. Khổ nỗi chủ nhân trông coi con suối quá kỹ, nếu nó dám tự ý uống trộm, e là cái mạng nhỏ cũng chẳng còn.
Sau khi đặt xong ống dẫn, Vân Hướng Vãn bắt đầu rót nước Linh Tuyền . Cứ như thế, nước thẳng dày, lo rò rỉ ngoài. Nàng cho Mạnh Cảnh Tùy uống chừng hai bát nước Linh Tuyền mới dừng tay, đó rút "ống dẫn" để dành cho sử dụng.
“Chủ nhân...” Lúc , Thôn Vô nhảy nhót bước tới bên cạnh Vân Hướng Vãn, mặt mày đầy vẻ khao khát.
Vân Hướng Vãn tiện tay biến một cái bát đưa cho nó. Thấy trong bát đầy ắp nước Linh Tuyền, Thôn Vô mừng rỡ dùng hai cái xúc tu đón lấy, chạy một góc vui vẻ thưởng thức.
Còn Vân Hướng Vãn thì quan sát kỹ lưỡng những biến chuyển trong cơ thể Mạnh Cảnh Tùy. Chỉ thấy nước Linh Tuyền khi cơ thể liền nhanh ch.óng tìm đến luồng sinh cơ mong manh như ngọn nến gió , dung hợp và nó lớn mạnh thêm.
Cỏ nội dù thiêu cháy sạch, gió xuân thổi tới hồi sinh.
Sinh cơ nhờ nước Linh Tuyền trợ lực, giống như mầm non đ.â.m chồi nảy lộc, trưởng thành mạnh mẽ, nhanh ch.óng mọc những nhánh vững chãi. Độc tố vốn đang bức bách từng bước bỗng cảm nhận nguy hiểm, bắt đầu rút lui. Luồng sinh cơ cuồn cuộn ập đến, trong nháy mắt nuốt chửng ít hắc khí độc hại.
vài hiệp giằng co, sinh cơ dấu hiệu yếu . Vân Hướng Vãn thấy liền bồi thêm ít nước Linh Tuyền. Bên tăng thì bên giảm, lúc tuyệt đối thể để cho hắc khí bất kỳ cơ hội thở dốc nào.
Dù sự trợ giúp đắc lực của Vân Hướng Vãn, cũng mất tới năm ngày trời, độc tố trong Mạnh Cảnh Tùy mới trừ sạch. Từ các lỗ chân lông của thoát ít chất lỏng đen kịt dính nhớp, độc tính kịch liệt đến mức nhuộm đen cả chiếc giường ấm ngọc vô giá. Vân Hướng Vãn mà xót xa thôi, vội vàng niệm một cái Tịnh Trần Quyết, quét sạch vết bẩn cùng mùi hôi khỏi phòng.
Độc tố thanh, việc tiếp theo là tu bổ những kinh mạch vốn bào mòn mục nát như bã đậu suốt bao năm qua. Còn về những Nguyên Anh đang nứt toác , đợi tỉnh mới cách xử lý. Trong thời gian , nàng cần luyện chế thêm một viên Càn Nguyên Tạo Hóa Đan nữa. May mà rễ Càn Nguyên vẫn còn thừa hơn nửa khúc, nếu cái gì cũng tìm thì phiền phức vô cùng.
Hôm đó, T.ử Anh vội vã chạy đến.
“Cái gì? Tiểu sư , mà diệt sạch hắc khí trong sư phụ ?” Sau khi thăm dò tình trạng của Mạnh Cảnh Tùy, tỷ kinh ngạc hỏi.
Phải rằng đây tỷ dùng đủ cách mà vẫn thể xua tan luồng hắc khí đó. Vậy mà mới chỉ vài ngày ngắn ngủi, thứ hắc khí đau đầu biến mất dấu vết. Nhìn kỹ hơn, thể thấy sinh cơ trong cơ thể sư phụ mạnh hơn nhiều. Sau khi diệt trừ kẻ xâm lấn, luồng sinh cơ bắt đầu tự sửa chữa kinh mạch. Sắc mặt sư phụ thậm chí hồng hào trở đôi phần.
Đây quả thực là thần tích! Cứ đà , sư phụ khả năng sẽ sớm tỉnh .
“Tiểu sư , loại đan d.ư.ợ.c đưa còn ? Hoặc ở , cho . Dù thế nào nữa, cũng tìm vài viên về cho sư phụ.” T.ử Anh nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng.
“Đó là do tự luyện chế mà.” Vân Hướng Vãn vẻ mặt vô tội đáp.
“Cái gì? Đó là đan d.ư.ợ.c ngũ phẩm đấy!” T.ử Anh sững sờ.
“Vâng.” Vân Hướng Vãn gật đầu nữa, đoan chắc chuyện là thật.
“Tiểu sư , đúng là... hai chữ thiên tài cũng đủ để hình dung về nữa .”
Đến cả danh phận luyện d.ư.ợ.c sư chính thức cũng , mà thể luyện đan d.ư.ợ.c ngũ phẩm. Chuyện ai mà tin nổi? nghĩ , chắc hẳn sư bỏ bao tâm huyết.
“Sư tỷ quá khen, linh d.ư.ợ.c chỗ vẫn đủ để luyện thêm ba viên Càn Nguyên Tạo Hóa Đan. Nguyên Anh của sư phụ nhiều như thế, ba viên e là đủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-me-ke-doc-ac-dua-vao-nuoi-con-de-lam-mua-lam-gio-trong-gioi-tu-tien/chuong-96-khong-the-noi-la-vo-dung-chi-co-the-noi-la-chang-chut-dong-tinh.html.]
“Tiểu sư , cần linh d.ư.ợ.c gì cứ việc , nhất định sẽ tìm về cho . , chỗ còn một ít, đưa hết cho .” Dứt lời, T.ử Anh từ nhẫn gian của lấy một đống lớn linh d.ư.ợ.c, cứ thế nhồi lòng Vân Hướng Vãn.
“Sư tỷ, cần , thật sự cần mà...” Vân Hướng Vãn lấy vạt áo hứng lấy. T.ử Anh vốn tính tình ngay thẳng, nào nhận vẻ "khẩu thị tâm phi" của nàng.
“Tiểu sư , còn khách sáo với gì? Sau linh d.ư.ợ.c của sư tỷ đều là của hết!” Suốt gần ngàn năm qua, bao giờ tỷ vui sướng như ngày hôm nay.
Ánh mắt Vân Hướng Vãn lướt qua đống linh d.ư.ợ.c, trời đất ơi, loại ba ngàn năm, năm ngàn năm, thậm chí cả vạn năm đều đủ! Nàng nén tâm tình kích động, thu hết gian để hệ thống và Thôn Vô đem gieo trồng. Sau đó, nàng dang rộng vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy T.ử Anh một cái.
“Sư tỷ, tỷ thật là quá. Có mớ linh d.ư.ợ.c của tỷ, thuật luyện d.ư.ợ.c của thể thăng tiến một bậc lớn .”
T.ử Anh vỗ vỗ lưng nàng: “Đây là phúc phận của Thiên Huyền Tông .”
Vân Hướng Vãn trầm tư gật đầu: “Cũng đúng ạ.” Bởi nàng vốn là giúp đỡ , sẽ khoanh tay đồng môn thương mà chẳng màng.
“Sư tỷ, đại hội tông môn tỷ chuẩn đến ?”
“Đài thi đấu dựng xong ở quảng trường, và Mạc Đạo Tiên dùng mấy cột đồng để dựng một kết giới. Bảo đảm khi giao chiến, dư chấn sẽ hư hại một ngọn cỏ nhành cây nào của tông môn.” T.ử Anh liệt kê từng việc chuẩn cho nàng . “Trong tông cũng sửa sang đôi chút, dù đây cũng coi như trận chiến đầu tiên lập uy của Thiên Huyền Tông mấy trăm năm, tự nhiên giữ chút thể diện.”
“Thảo nào bọn trẻ cứ nhắn qua ngọc giản với rằng tông môn đổi khác .” Vân Hướng Vãn mỉm .
“Còn chín ngày cuối cùng nữa thôi.” T.ử Anh nheo mắt, sát ý thoáng hiện.
“Được sư tỷ, tỷ cứ bận việc . Ở đây cứ giao cho , sẽ theo dõi sát thêm hai ngày nữa. Nếu gì bất thường sẽ ngoài, phần còn dựa chính sư phụ thôi.”
Nghe Vân Hướng Vãn , T.ử Anh Mạnh Cảnh Tùy thêm một cái rời .
Hai ngày .
Vân Hướng Vãn một tay chống cằm, giường ấm ngọc. “Kinh mạch cũng hồi phục hòm hòm , vẫn tỉnh nhỉ?” Thật là hợp lẽ thường chút nào.
Hệ thống: Chủ nhân, ngủ say quá lâu thường phân biệt mộng cảnh và thực tại. Có thoát dựa chính ông .
Dựa chính ? Vân Hướng Vãn nghiêng đầu, liền đưa hai tay lên miệng loa hét lớn: “Sư phụ, tỉnh ! Sư phụ ơi, sư phụ ——”
Hét cả buổi trời vẫn chẳng thấy động tĩnh. Nàng bắt đầu suy ngẫm, là do hét đủ to, đủ "chấn động"? Không , nghĩ cách khác. , Nhiếp Hồn Bí Thuật!
Thế là, Vân Hướng Vãn thi triển bí thuật, để thần niệm của len lỏi thức hải của Mạnh Cảnh Tùy. Mẹ ơi! Thức hải của tu sĩ Hóa Thần rộng lớn ? Giống như một đại dương tĩnh lặng gợn sóng, thấy bến bờ. Trông thì vẻ nguy hiểm, nhưng chỉ cần một chút sóng gió nổi lên cũng đủ sức hủy thiên diệt địa.
Vân Hướng Vãn lúc vạn dám đắc tội, nàng chỉ dám từ xa hét mấy câu: “Sư phụ, mau tỉnh !” “Sư phụ, mà tỉnh là Thiên Huyền Tông sắp tiêu đời đó!” “Sư phụ, thấy ? Lão bất t.ử Lâu Nhạc liên kết với các tông môn khác kéo đến tận cửa kìa!” ... Không thể là vô dụng, chỉ thể là chẳng chút động tĩnh.
Vân Hướng Vãn lủi thủi rút lui khỏi thức hải của Mạnh Cảnh Tùy, rời khỏi phòng tu luyện. Hiện giờ sinh cơ trong ông đủ mạnh mẽ, nàng ở đây cũng chẳng giải quyết gì.
nàng hề rằng, ngay khi nàng rời , ngón tay thon dài của đang giường ấm ngọc khẽ cử động một chút.