"Mày!" Bà nội tô chỉ tay Tô Kiến Quốc, run lên vì tức giận, bà dậm chân xuống đất mà , "Sao cái của khổ thế , cháu trai của bắt kẻ bề xin kẻ bề , còn mặt mũi nào để sống nữa, c.h.ế.t quách cho xong!"
Tô Kiến Quốc còn ngại thêm phiền, đó hét lên: "Nội, nếu như nội thấy cháu phiền phức, hãy tách nhà chúng cháu ."
Tiếng kêu của bà nội Tô ngừng hẳn, tức giận đỏ bừng cả mặt, cởi giày ném thẳng qua: "Chỉ cần tao còn sống, nghĩ cũng đừng nghĩ!" Liếc Tô Cần: "Thằng hai, cũng suy nghĩ ?"
Bà nội Tô trừng mắt, cho rằng đứa con trai thứ hai sẽ vẻ tức giận và lóc la lối của bà cho thỏa hiệp, song để bà thất vọng , đợi mãi bà vẫn nhận lời xin đến từ con trai.
"Mẹ, con..." Tô Cần chút sợ sệt, khuôn mặt giận dữ của bà nội Tô, vẻ mặt đầy sự mong đợi của con trai, còn ánh mắt mong chờ của bà xã, tim đột nhiên đau thắt . Mới nãy thôi, còn đ.á.n.h c.h.ế.t vợ của , mắng c.h.ử.i con trai là "quỷ xử b.ắ.n", c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ánh mắt bỗng kiên định , "Mẹ, con tách hộ....."
, tách hộ! Mang vợ con rời xa cái gia đình , họ chỉ cần sống những ngày tháng bình yên, vợ con chịu khổ nữa.
"Mày đừng mơ!" Bà nội Tô đợi xong, tàn nhẫn mắng: "Mày cứ thử tách hộ xem, tao cực khổ chăm sóc mày từ lúc nhỏ tới lúc lớn, mày tưởng nuôi lớn mày dễ dàng lắm ? Giờ mày kết hôn sinh con, tách hộ ở riêng? Mày để tao sống nữa hả? Nếu như tách hộ thì hãy dứt khoát gạt cái bụng của tao !"
Nói xong, bà bệt xuống đất, vỗ đùi mà gào : " sống nữa, con cái bất hiếu, sinh nó một cách vô nghĩa a, cưới vợ là quên mất !"
Tô Cần ỳ chỗ đó, nhúc nhích, một cách kiên định: "Mẹ, con tách hộ!"
Giọng điệu kiên quyết khiến bà nội Tô òa lên: "Hu hu"
Tô Đại Lực dùng chân đạp thẳng Tô Cần: "Đồ vô liêm sỉ, ai bảo mày chọc tức giận? Còn mau qua xin ngay! Cả Kiến Quốc nữa, mau qua đây!"
Tô Kiến Quốc cũng ỳ một chỗ động đậy, con mắt gắt gao lườm bà nội Tô và Tô Đại Lực.
Tô Cần chấp nhận, lúc mà quyết định, cũng là lúc hạ quyết tâm, lúc tách hộ, ai khuyên cũng đều tác dụng, bây giờ tách hộ là chắc chắn là tách hộ.
Tô Đại Lực qua đỡ bà nội Tô: "Mẹ, đừng như , là con cái bất hiếu với ."
Trên trán Tô Cần nổi gân xanh, chỉ mấy thứ thôi. Trên mặt Lục Tư Hoa cũng đổ mồ hôi lạnh, cô chịu đủ đựng thủ đoạn chồng nhiều năm, sớm tách hộ từ lâu.
ba chồng đồng ý, sống c.h.ế.t cũng đồng ý. Lý do khi đó là chú em còn nhỏ, thể tách hộ, bây giờ chú em sắp nghiệp trung học phổ thông, chuẩn lên thành phố thành phố, lúc thể tách hộ chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-13.html.]
giờ đây nhắc đề tài tách hộ , vẫn như cũ nhận sự đồng ý của bà nội Tô. Cô chuyện ở riêng vẫn sẽ bỏ qua.
Sự hỗn loạn ngược khiến cho chuyện trộm trứng gà chuyển hướng, còn ai nhớ tới chuyện nữa.
Chỉ Tô Kiến Hoành trộm vui vẻ trong lòng.
lúc ông nội Tô bước cửa viện, hôm nay ăn cơm tối xong ông liền ngoài dạo một lúc, lúc thì cúi mặt xuống đất, mới bước liền thấy một vật thể bay về phía , ông dùng tay chụp lấy, đó là một chiếc giày.
Chiếc giày , là của bà nội Tô.
"Đủ !" Mặt ông tối sầm, banh mặt: "Ồn ào cái gì? Ồn ào mãi còn đủ ?"
Ông ngoài một lúc, trong nhà loạn thành thế , dồn ép tới nỗi thằng hai ở riêng?
Bà nội Tô thấy khuôn mặt âm trầm của ông nội Tô, vốn mắng tiếp nhưng nuốt ngược trong. Mặc dù thường ngày bà ngang ngược, nhưng một khi ông nội Tô thật sự tức giận, ngay cả bà cũng sợ.
Bình thường ông nội Tô luôn luôn nhường nhịn bà, chỉ cần bà việc gì quá đáng quá.
"Ông nó, con trai ông tách hộ ở riêng đó." Bà nội Tô gạt nước mắt.
Ông nội Tô hỏi Tô Cần: "Thằng hai, con tách hộ?" Mặt ông nội Tô vui cũng tức giận, cứ như chằm chằm Tô Cần.
"Con...." Quả thật lúc đầu Tô Cần cũng luống cuống, nhưng ở riêng, cái suy nghĩ con mắt chăm chú của ông nội Tô, càng trở nên mãnh liệt, cuối cùng cũng gật mạnh đầu.
Tô Vãn Vãn ông nội Tô một cách tò mò. Đây là ông nội luôn tỏ thái độ trung lập trong nguyên tác, cô bé ít nhiều cũng chút hiếu kì. Bà nội Tô trọng nam khinh nữ, ông nội tiện nghi ít nhiều cũng tính trọng nam khinh nữ, nhưng ông xem như là trung lập chứ thể hiện rõ như bà nội Tô.
Sự thiên vị của bà nội Tô quả thật lộ quá rõ. Thậm chí lúc cô bé mới sinh , bà nội Tô còn bóp c.h.ế.t cô bé, hận cô bé đến dường nào mới thể cái chuyện , bà còn cảm thấy, mạng sống của cô bé đáng giá tiền? Bà cô bé sống thì cô bé sống, mà cô bé c.h.ế.t thì thể lập tức bóp c.h.ế.t cô bé?
Vào thời điểm đó, Vãn Vãn ghét bà nội Tô, sự chán ghét từ trong sinh lý.