Tô Kiến Binh lầm bầm: "Em từng gặp vẻ ngoài xinh , chẳng em gái của Tiêu Hải Thư đời trắng nõn nà ?"
Lúc em gái của Tiêu Hải Thư đời, bé và trai đều qua đó xem, lúc da cô bé trắng nõn đến mức thể tưởng nổi, bé cho rằng con gái mới sinh đều dáng vẻ như thế. Khi thấy dáng vẻ của em gái lúc mới đời khác gì so với em trai, bé bĩu môi cảm thán một câu, cũng ghét bỏ, chỉ là phản ứng tự nhiên mà thôi.
Cho dù em gái thì cũng là em gái của bé, đều là bé bảo vệ. Cậu bé tiếp tục lẩm bẩm: "Dù xí một chút cũng , về em sẽ cố gắng tích thêm đồ cưới cho em gái, chắc chắn sẽ lấy em ." Cậu bé giống như đang thề, tự dặn lòng .
Vốn Tô Vãn Vãn đang buồn ngủ, tiếng thầm của Tô Kiến Binh, cô bé chọc . Anh hai ngốc của cô bé còn sợ tương lai cô bé đến mức gả ? Cho nên thề tích lũy đồ cưới cho cô bé? Tô Kiến Binh trong sách cũng như thế , bên ngoài thì độc mồm độc miệng, nhưng thể liều mạng vì nguyên , đây chính là tình .
Tựa như ba trai kiếp của cô bé, rõ sức khỏe của cô bé , sống bao lâu nhưng vẫn cưng chiều cô bé đến tận xương tủy, cô bé gì thì họ mua cho cái đó, mặc cho cô bé trời, e rằng các trai cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho cô bé.
Bây giờ cô bé xuyên , tuy trong nhà nghèo một chút nhưng tấm lòng của các trai dành cho cô bé, cô bé ? Thật lòng giả dối, liếc qua thấy ngay. Mặc dù ngoài miệng trai ghét bỏ vẻ ngoài cô bé , nhưng sự yêu thương trong mắt giả.
Lục Tư Hoa : "Hầu như đứa bé nào mới sinh cũng đều hết, thỉnh thoảng sẽ một hai bé xinh xắn, nhưng ít. Đợi đến khi da đỏ tróc hết, chậm rãi nảy nở, thì sẽ trở nên ưa hơn, đến lúc đó chắc chắn em gái của con sẽ là đứa trẻ xinh nhất."
"Nói cho em , Tảo nha đầu sát vách còn xí hơn." Kiến Quốc ở bên cạnh .
Ánh mắt Tô Kiến Bình sáng lên: "Mẹ, thật ?" Cậu bé chuẩn chấp nhận sự thật là em gái xí, cho bé một hy vọng, em gái xí mà là nảy nở.
"Mấy ngày nữa Vãn Vãn sẽ trắng nõn . Nhất định còn hơn Tiêu Lan."
Tiêu Lan là em gái của Tiêu Hải Thư, điều khiến Tô Kiến Binh yên tâm hẳn, thấy trai ôm em gái mãi chịu buông tay, bé : "Anh, để em ôm một lát."
Tô Kiến Quốc buông tay: "Em ôm ? Tay chân của em vụng về, lỡ như em gái thương thì bây giờ?" Đồng thời trong lòng nhóc cũng đang vui mừng, lúc Kiến Dân đời, bé khá lớn, vặn sức để ôm, ba dạy cho nhóc cách ôm trẻ con như thế nào.
Em gái nhỏ mềm mại như , Kiến Binh từng ôm trẻ con, nhỡ thương em thì xử lý thế nào? Cậu nhóc tuyệt đối đồng ý cho Kiến Binh ôm em gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-16.html.]
Nhìn mấy em thích Vãn Vãn như , trong lòng Lục Tư Hoa cũng vui mừng, những cái khổ chịu ở chỗ bà nội Tô lập tức như chữa lành. Có ba trai giúp đỡ che chở con gái, cô còn gì sợ, nước đến đất ngăn, binh đến tướng chặn, nhà bọn họ nhất định sẽ khá hơn.
Lục Tư Hoa mềm lòng, cô : "Bà nội các con thích Vãn Vãn, các con thương em gái."
Bà nội Tô trọng nam khinh nữ thích Tô Vãn Vãn, đây là việc rõ rành rành, ba em Tô Kiến Quốc cũng , ngay cả Kiến Dân nhỏ nhất cũng . Tuy còn nhỏ, nhưng ngốc mà còn thông minh. Lúc bà nội Tô đến nhà loạn, cho ăn trứng gà còn mắng em gái, thề trong lòng là bảo vệ và em gái.
Tô Kiến Quốc : "Mẹ yên tâm, chỉ cần con ở đây thì con sẽ để cho ức h.i.ế.p em gái, ai ức h.i.ế.p em gái con thì con sẽ ức h.i.ế.p ."
Tô Kiến Binh cũng ưỡn n.g.ự.c, vỗ n.g.ự.c bảo đảm, bọn họ bảo vệ em gái. Ngay cả Kiến Dân nhỏ nhất cũng cam đoan từng tiếng một.
Lục Tư Hoa , ông bà nội yêu thương thì , con gái của cô ba thương, các trai che chở, là đủ . Chắc chắn con gái của cô sẽ là cô bé hạnh phúc nhất thế giới , là báu vật của nhà bọn họ.
Tô Vãn Vãn , cũng cảm động đến mức rơi lệ, cô bé cũng yên lặng thầm trong lòng: Chờ con lớn lên, con sẽ cho sống cuộc sống lành, tin tưởng con.
"Chắc là ba của các con sẽ mắng ít." Lục Tư Hoa bên ngoài, nhịn thở dài.
Tô Vãn Vãn cũng nghĩ đến điều , khi bà nội Tô ngã, chỉ sợ bà sẽ càng khó chịu, nhất định sẽ trút giận lên ba. Nếu như thể tách hộ thì , đáng tiếc ý tứ của bà nội Tô, xem chừng đó là chuyện thể nào.
Nói thế, còn chẳng bằng bà ngã thương, chí ít bà sẽ trút giận lên ba Tô.
Quả nhiên Lục Tư Hoa và Tô Vãn Vãn đoán đúng, lúc Tô Cần qua, chịu ít lời mắng mỏ của bà nội Tô, tiếng mắng cách mấy gian phòng cũng thấy .
"Quả nhiên ba bà mắng." Tô Kiến Quốc xong, lông mày nhíu c.h.ặ.t , đặt em gái trong lòng Lục Tư Hoa: "Mẹ, con qua xem một chút."