Một tiếng pháo trúc vang lên, lễ tắm ba ngày chính thức bắt đầu.
Lễ tắm ba ngày yêu cầu sự mặt của trưởng bối, bên phía nhà Tô Cần ông ngoại Lục và bà ngoại Lục, dù cho bà nội Tô tham gia cũng , vấn đề gì cả. Bên phía nhà con trai Cả cũng bên thông gia tới, cả ông ngoại Lưu và bà ngoại Lưu đều mặt, theo là mấy con trai nhà .
Hai nhà chung một chỗ, nhà họ Lục là con gái, nhà họ Lưu là con trai, về mặt khí thế thì đúng là thấp hơn một đoạn.
Tất nhiên là bà nội Tô về phía nhà con trai Cả, bà đang ôm tay cô cháu gái bảo bối Tô Vũ Đình, ngay cả buông cũng luyến tiếc.
Ông nội Tô và ông ngoại Lục chung một chỗ, hai đang chuyện phiếm với . Lễ tắm ba ngày cần đàn ông các ông can thiệp, chỉ cần đàn bà con gái tay là , các ông thì sang một bên quan sát.
Tuy rằng sớm bà nội Tô thiên vị cho nhà bác cả, nhưng bây giờ thấy bà ôm Tô Vũ Đình rời tay, trong lòng Lục Tư Hoa vẫn cảm thấy thoải mái.
Cũng may cô đang ở cữ trong phòng, cần quan sát liên tục, chỉ cần bà ôm Tô Vũ Đình tới cửa, cô sẽ nhắm mắt ngơ.
Bên , ông ngoại Lưu với ông nội Tô: "Tảo Tảo nhà chúng a, sinh mang phúc lớn, mưa một tháng ngừng ."
Ông ngoại Lưu là thô lỗ, nổi một chữ, giống ông ngoại Lục đến trường học mấy năm, là bí thư chi bộ của thôn, kiến thức của hai sự khác biệt lớn. Mặc kệ là giải phóng giải phóng, ông Lưu đều là dân chúng bình thường, cũng chẳng là nông dân trồng hoa màu giỏi giang gì. ông thích khoác lác, tuy con gái nhà ông chỉ sinh con gái, nhưng ông cứ thích tranh phần , khen con ông thành một đóa hoa.
Ông nội Tô gật đầu, hai cô cháu gái đều phúc.
Ông ngoại Lục chỉ nhàn nhạt ông một cái: "Nói tới phúc, hai đứa nhỏ sinh cùng lúc, ai phúc hơn, chính xác cho ?" Ông cũng vội khen cháu ngoại gái của , như thế thì vẻ trình độ giống như ông Lưu, nhưng ông chỉ thoáng qua như cũng đủ để cho ông Lưu áp lực lớn.
Dù ông ngoại Lục cũng bí thư chi bộ của thôn nhiều năm , ngay cả ở trong công xã ông cũng danh tiếng, thường mở họp, vô hình tạo nên áp lực cho ông Lưu, cho ông cảm giác như thở nổi.
Ông ưỡn thẳng lưng, vẻ khí thế của cũng thấp hơn ba phần so với nhà họ Lục, ông : "Tất nhiên là Tảo Tảo nhà chúng phúc hơn." Ông hiểu nhiều về chuyện đoán mệnh, ông ngoại thương cháu ngoại gái, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, mặc cho kết quả thế nào, ông cũng thể mất mặt nhà họ Tô.
Ông còn : "Cháu ngoại gái của sinh sớm hơn một phút, là vì con bé đến thế giới sớm hơn để hưởng phúc."
Con gái nhà họ Lục gả nhà họ Tô, liên tục sinh ba đứa con trai. Người nông thôn quan niệm sinh nhiều con trai ắt sẽ nhiều phúc, sinh ba đứa con trai, chắc chắn là phúc lớn. Ngược , con gái ông chỉ sinh mỗi con trai, những đứa khác là con gái, nếu ông cố cứu vớt chút ưu thế lúc , thế thì về sẽ thường xuyên nhà họ Lục đè đầu cưỡi cổ. Sau , con gái nhà ông cũng thua kém con gái nhà họ Lục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-menh-cam-ly-trong-truyen-thap-nien/chuong-23.html.]
Làm ba mà kéo khí thế cho con gái thì mà ?
Đây là vấn đề mặt mũi, thể mất .
Ông ngoại Lục : "Có phúc chỉ miệng thôi là , ai phúc hơn, đến cuối cùng sẽ ." Ông liếc mắt ông Lưu: "Bác gái cả sinh non, chín tháng sinh , kêu là vội hưởng phúc, thật sự là tới hưởng phúc , chỉ miệng thôi là ."
Ông Lưu tức giận đến mức co rút khóe miệng, tên Lục Tập đáng ghét như thế? Miệng cứ rầm rì, những lời khiến ông khó chịu. Theo như tính cách của ông , nếu hôm nay là lễ tắm ba ngày, là một ngày quan trọng, thì e là ông sớm cãi với Lục Tập .
Ông dùng sức trừng mắt ông ngoại Lục, ghi hận trong lòng. Ông ngoại Lục ông , ngay cả nửa cái ánh mắt thôi cũng thèm bố thí, ông cháu ngoại gái của hấp dẫn sự chú ý.
Lúc lễ tắm ba ngày bắt đầu .
Hai đứa nhỏ ôm khỏi phòng, dù mùa xuân vẫn lạnh, lễ tắm ba ngày của trẻ c** q**n áo, nhỡ chúng cảm lạnh thì bây giờ?
Bà ngoại Lục chuẩn xong thứ, trong phòng đủ các dụng cụ dùng cho lễ tắm ba ngày, đứa nhỏ c** q**n áo sẵn.
Tô Vãn Vãn chút ngượng ngùng, nhưng dù ngượng ngùng thì lễ tắm ba ngày vẫn tiến hành. Lễ tắm ba ngày là phong tục lớn, trong lễ sẽ nhận sự chúc phúc của các trưởng bối, trong lúc tắm, từng sẽ câu chúc phúc của .
Dì út bên cạnh cũng qua giúp đỡ, bà ngoại Lục ở đó để chúc phúc.
Càng về Tô Vãn Vãn càng ngại nữa, ngược mở to đôi mắt bà ngoại và các dì.
"Xem Vãn Vãn của chúng ngoan kìa, , con bé ." Dì út Lục Vận Du ngạc nhiên hô lên.
Lục Tư Hoa : "Ngày đầu tiên Vãn Vãn của chúng sinh mở mắt, còn nữa."
Lục Vận Du : "Vãn Vãn nhà thông minh quá, đợi khi lớn lên nhất định sẽ cán bộ."