XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 163: Đêm Trò Chuyện
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:51:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trình Khanh Khanh lời , khóe môi nở một nụ cay đắng.
Bùi Mạch Trần tiếp tục : “Khanh Khanh, kể cho nàng chuyện đầu chúng gặp .”
Chẳng là chuyện nàng hạ t.h.u.ố.c , Trình Khanh Khanh thản nhiên đáp: “Ừm.”
Hắn nghiêng mắt nàng: “Ta bí mật trở về phủ Quốc công từ biên quan, ngay cả Quốc công phủ cũng . Lúc đó, tính toán sẽ về kịp một đêm sinh thần của Tổ mẫu. Một hành trình kín kẽ như , mà khi gần đến Kinh đô gặp ám sát. Chúng g.i.ế.c sạch thích khách, xử lý xong hiện trường mới thành, nên trễ mất một ngày, là đêm yến tiệc sinh thần của Tổ mẫu.”
“Khi về tới Quy Thương Viện, thể tiếng ồn ào náo nhiệt của yến tiệc hậu viện phủ Quốc công. Lúc đang giường quân tình chiến báo thì một nhũ mẫu , là của viện Tổ mẫu, về nên đặc biệt mang chút rượu thịt từ yến tiệc sang.”
“Đồ ăn Tổ mẫu gửi tới, đương nhiên nghi ngờ gì, uống hai chén rượu thì phát hiện điều bất thường. lúc đó, ám vệ bố trí ngoài viện báo , nha và nhũ mẫu đang đỡ một nữ t.ử về phía Quy Thương Viện.”
Nói đến đây, Bùi Mạch Trần bật : “Ta lúc đó nghĩ rượu Tổ mẫu gửi vấn đề, chẳng lẽ phủ Quốc công tay với , nên bảo ám vệ án binh bất động, xem rốt cuộc là ai hãm hại . Và nàng đưa đến giường của .”
Trình Khanh Khanh ký ức về đoạn đó: “Khi đưa , lẽ cứ đó mở mắt ?”
Bùi Mạch Trần lớn: “Ta giường giả vờ ngủ say, gì. Hai nha và nhũ mẫu đỡ nàng lên giường ngoài. Sau đó nàng trở , ôm chầm lấy , thậm chí còn trèo lên , giật cả y phục của .”
Nói đến đây, Trình Khanh Khanh liền hiểu , nàng xuyên đúng thời điểm đó. Nàng hổ đến mức vội vàng bịt miệng : “Huynh đừng nữa.”
Bùi Mạch Trần đang , l.ồ.ng n.g.ự.c thỉnh thoảng rung lên, đau vết thương, gạt tay Trình Khanh Khanh : “Khanh Khanh, đau vết thương .”
Trình Khanh Khanh liếc một cái, khẽ : “Đáng đời.”
Bùi Mạch Trần ôm lấy chỗ thương: “Khanh Khanh, đau quá mất.”
“Huynh đừng cử động lung tung, xem chạm đến vết thương .”
Trình Khanh Khanh sợ hãi bật dậy quỳ giường, dời tay , định kiểm tra vết thương của .
Cánh tay Bùi Mạch Trần vòng qua eo nàng, dùng sức, Trình Khanh Khanh buộc gọn trong khuỷu tay : “Khanh Khanh, kể tiếp phần cho nàng .”
Trình Khanh Khanh ngước đầu : “Phần đều nhớ hết , cần kể.”
Bùi Mạch Trần nâng cằm nàng lên, đôi môi mỏng khẽ chạm đó một cái: “Phần nàng hôn mê , chắc chắn .”
Trình Khanh Khanh ngẫm nghĩ, hình như ngất thật: “Ta hôn mê , thể xảy chuyện gì chứ?”
Ngón tay Bùi Mạch Trần xoa nhẹ gò má nàng: “Lúc đó cứ tưởng nàng là ám vệ do ai đó bồi dưỡng, nên cởi y phục của nàng .”
Sáng hôm Trình Khanh Khanh tỉnh vẫn mặc y phục, nên nàng hề : “Huynh cởi y phục của ? Cởi sạch ư? Huynh thật hạ tiện!”
Bùi Mạch Trần khan: “Cởi sạch, chỉ còn một lớp y phục mỏng. Lúc đó nàng trọn vẹn , từ thời điểm đó trở nàng chỉ thể gả cho thôi. Đương nhiên, cởi y phục của nàng vì háo sắc, mà là để lục soát, đồng thời qua việc kiểm tra làn da của nàng để khẳng định nàng võ công.”
Trình Khanh Khanh trọn vẹn, mà vẫn thản nhiên đối phó với , nghĩ đến đây nàng cảm thấy vô cùng hổ: “Huynh võ công nên mới tha cho ?”
Bùi Mạch Trần cọ cọ má nàng: “Ta cho điều tra chuyện hạ d.ư.ợ.c, rõ t.h.u.ố.c là do nàng hạ, chỉ là Tiết biểu cô nương nhà họ Tiết tráo đổi với .”
Trình Khanh Khanh tức giận: “Huynh Tiết Nhã Trúc hãm hại hạ d.ư.ợ.c ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co/chuong-163-dem-tro-chuyen.html.]
Bùi Mạch Trần đáp: “Lúc đó từng nghĩ sẽ ở bên cạnh nàng, đó là chuyện vặt, lười quản. Sau phát hiện thích nàng, với nàng là vì sự an của nàng. Chuyện của Tiết Nhã Trúc liên quan quá nhiều, ngay cả lúc đó cũng thể động ả, sợ tính khí nóng nảy của nàng sốt ruột báo thù, kết quả tự hại .”
“Ta phái Mạt Ảnh bí mật bảo vệ nàng. Tiết Nhã Trúc liên thủ với Tứ Hoàng t.ử đối phó với nàng, mấy đều là ám vệ của hóa giải giúp nàng.”
Trình Khanh Khanh hiểu rõ, bí mật phái bảo vệ nàng, những điều cho nàng, nàng đều , nhưng hai bọn họ…
Nghĩ đến đây, lòng Trình Khanh Khanh nặng trĩu, vô cùng rối rắm.
Thấy Trình Khanh Khanh im lặng hồi lâu, Bùi Mạch Trần hỏi: “Khanh Khanh, nàng buồn ngủ ?”
“Ưm, phu quân cũng ngủ .”
Bùi Mạch Trần cũng thu vẻ đùa mặt, nghiêm túc : “Khanh Khanh, chuyện hòa ly hề lừa dối nàng.”
Trình Khanh Khanh vì quá đỗi vui mừng, giọng cũng trở nên trong trẻo: “Huynh thật sự đồng ý ?”
Lông mày Bùi Mạch Trần cau : “Khanh Khanh, nàng loạn là vì sợ bên cạnh nữ nhân khác. Ta vốn dĩ từng nghĩ đến nữ nhân khác, cho nên lý do hòa ly là hợp lý.”
Trình Khanh Khanh khó chịu trở , để cho một cái lưng: “Chuyện khó thực hiện, là bất đắc dĩ, cần cân bằng thế lực các phe trong triều.”
Bùi Mạch Trần vòng tay ôm lấy nàng: “Sẽ . Mặc dù để nữ t.ử thế gia nhập cung là một thủ đoạn cân bằng thế lực, nhưng là thủ đoạn duy nhất. Hơn nữa thủ đoạn đó lợi bất cập hại. Nàng xem Phụ hoàng hiện tại là , buộc lớn lên bên ngoài cung điện, hài t.ử của chúng cũng trở thành bộ dạng đó.”
Trình Khanh Khanh im lặng lên tiếng, bởi vì lời hứa của quá mức khó tin.
Gà Mái Leo Núi
Bùi Mạch Trần nàng tin: “Khanh Khanh, chuyện hòa ly hứa, sẽ thất hứa. một tiền đề, đó là nếu một ngày lời hứa, chúng thể hòa ly bất cứ lúc nào.”
Đây gọi là đồng ý hòa ly ?
Trình Khanh Khanh cảm thấy cứ như đang cố giảng đạo lý với một vị tướng quân, quên , thông.
nàng thương cảm cho vết thương lúc , chuyện của Tứ Hoàng t.ử và nhà họ Thường trong cung cũng đang chờ xử lý, nàng nỡ ép những ngày , đành nhắm mắt thèm để ý.
Trời hửng sáng, Nguyệt Quế Viện bắt đầu bận rộn. Trình Khanh Khanh đang giúp Bùi Mạch Trần y phục. Vết thương của vẫn lành, khiêng thượng triều xử lý chuyện nhà họ Thường.
“Khanh Khanh, dây lưng thắt c.h.ặ.t .”
“Ồ, phu quân, tháo cho , dịch cái đầu khóa ngọc về phía một chút.”
Trình Khanh Khanh quỳ xuống hài cho . Trước đây những chuyện như thế Trình Khanh Khanh từng bao giờ, nên chút luống cuống tay chân.
Trước đây, chuyện y phục Bùi Mạch Trần từng để hầu hầu hạ, đều tự . Hiện tại thương, cho nha gần, đành để Trình Khanh Khanh chăm sóc.
Khó khăn lắm mới thu dọn xong xuôi cho , đỡ về phía cửa, Bùi Mạch Trần dặn dò: “Khanh Khanh, khi chuyện nhà họ Thường giải quyết xong, nàng đừng ngoài dạo phố. Nàng cứ ở trong phủ chờ , xử lý xong chuyện sẽ về ngay. Nếu nàng thấy buồn chán, thể thêu cho một chiếc khăn tay. Biểu tỷ nhà họ Tiết cũng thêu cho Lư Cảnh Hoài một chiếc đấy, gã đó còn khoe khoang với mấy hôm .”
“Được, ngoài, chậm thôi.”
Hắn vẫn còn khó khăn, Triệu Hải liền sai khiêng kiệu mềm dừng mái hiên. Trình Khanh Khanh đỡ lên kiệu mềm, bóng lưng khiêng khỏi phủ, trong lòng chút xót xa. Vết thương nặng như mà mới nghỉ ngơi hai ngày khiêng thượng triều .