XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ NÃO TÀN CÓ TÂM CƠ - Chương 96: Hoa Chúc
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:50:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đầu óc bé nhỏ của nàng vẫn còn suy nghĩ lung tung, cầm một chiếc kéo vàng nhỏ tới, giật một lọn tóc b.úi tóc nàng cắt xuống, cắt một lọn tóc đầu , dùng dây đỏ buộc , bỏ một chiếc hộp gỗ nhỏ sơn đỏ.
Hắn dịu dàng : “Khanh Khanh, từ nay về chúng chính là phu thê kết phát.”
Hắn sát Trình Khanh Khanh, nghiêng đầu vương miện đầu nàng: “Nặng lắm, giúp nàng tháo xuống.”
Giọng Trình Khanh Khanh chút nũng nịu: “Nặng thật.”
Quả thực là nặng, đè đau cổ nàng, tháo vương miện xuống, Trình Khanh Khanh xoa xoa cổ .
Bùi Mạch Trần kéo nàng dựa vai : “Phượng quan thật sự còn nặng hơn cái nhiều.”
Gà Mái Leo Núi
Trình Khanh Khanh vì nhắc đến Phượng Quan, nàng rũ mắt, đáp lời, mà hỏi : “Đại biểu ca, nghi thức đều tất a?”
Hắn buông nàng : “Ta sẽ cho hầu hạ nàng tắm gội y phục, nàng thể ăn chút gì đó , đợi ở đây, còn tiền sảnh chiêu đãi khách khứa.”
Sau khi Bùi Mạch Trần , Hương Thảo và T.ử Tô bước .
Hương Thảo thưa: “Phu nhân, các nha bên chuẩn xong nước tắm ạ, nô tỳ hầu hạ tắm gội nhé.”
Trình Khanh Khanh thầm suy tính. Nàng đây hầu bên cạnh Bùi Mạch Trần đều là nam t.ử, giờ nha , là nha mới mua về, là của Đại phòng sắp xếp tới?
Tắm gội xong xuôi, Trình Khanh Khanh một bộ Hỉ y màu đỏ chuyên dùng cho việc thành hôn.
Hương Thảo giúp nàng b.úi tóc, cài thêm trâm cài.
Hai tiểu nha bưng thức ăn , mấy món sơn hào hải vị bày bàn thấp bên giường: “Phu nhân, đây là lang quân dặn dò chuẩn cho .”
Các món ăn chuẩn đều là những món nàng thích, khóe môi Trình Khanh Khanh nhếch lên, Bùi Mạch Trần quả thực chu đáo, còn nghĩ đến việc nàng đang đói bụng.
Dùng cơm xong, nha dọn chén đĩa , Trình Khanh Khanh ngay ngắn giường màn bốn góc, ban đầu nàng vẫn giữ lễ nghi đợi .
Ngồi một lúc lâu, cứng đờ, Trình Khanh Khanh ngẩng đầu ngoài cửa sổ.
Hương Thảo hiểu ý chủ t.ử, nàng thấy nhàm chán, bèn khẽ : “Lang quân còn chiêu đãi bên ngoài một lúc, đợi đến khi yến tiệc gần tàn, tiễn những vị khách quan trọng mới thể trở về.”
Trình Khanh Khanh cử động gân cốt một chút: “Hương Thảo, vai đau quá, ngươi xoa bóp giúp .”
Hương Thảo bước tới, xoa bóp vai gáy cho nàng.
Từ lúc mặc Hỉ y, cả ngày hôm nay Trình Khanh Khanh đều giữ hình thẳng thắn, duy trì tư thế nhất, cơ bắp gồng cứng quá lâu nên đau nhức.
Hương Thảo xoa bóp một lát, Trình Khanh Khanh giơ tay hiệu cho nàng dừng .
Trình Khanh Khanh bắt đầu nhúc nhích, mãi đến khi bên ngoài trời tối sầm.
Thật sự quá buồn chán, nàng chợt nhớ đến cuốn sách mà Tam Phu Nhân Bùi thị đưa cho, chi bằng nhân lúc rảnh rỗi xem sách.
Trình Khanh Khanh kinh nghiệm thực tế về phương diện đó, ngay cả hôn môi cũng từng: “Hương Thảo, trong chiếc hộp gỗ cô mẫu đưa một cuốn sách, ngươi lấy cho .”
Hương Thảo mở chiếc hộp gỗ, lật sách xem, bìa vẽ hai hình nhân nam nữ nhỏ bé, phía đề chữ 《 Ngọc Phòng Bí Quyết 》. Hương Thảo lập tức hiểu đây là loại sách gì, mặt đỏ bừng chạy tới đưa cho Trình Khanh Khanh.
Trình Khanh Khanh thấy bộ dạng của nàng thì bật khanh khách: “Nhìn bộ dạng của ngươi kìa, ngươi cũng gả thôi a.”
Hương Thảo ngượng nghịu : “Tiểu thư, xem cuốn sách mắc cỡ c.h.ế.t mất.”
Trình Khanh Khanh cầm sách nghiêng đầu: “Hương Thảo, tuy hiểu, nhưng đây cứ nghĩ chuyện đơn giản. hôm nay nghĩ nữa, học hỏi một chút, miễn lát nữa thiệt thòi.”
Hương Thảo thưa: “Tiểu thư, chuyện nô tỳ từng Vương gia bà t.ử ở đại phòng bếp kể qua, chỉ cần nhắm mắt đó, nhịn một chút là sẽ qua thôi.”
Trình Khanh Khanh nàng chọc cho ngặt nghẽo: “Ha ha ha… Thôi , thôi , giờ cho ngươi cũng hiểu rõ, ngươi ngoài , học xong sẽ kể cho ngươi khi ngươi gả .”
Sau khi Hương Thảo ngoài, Trình Khanh Khanh mở sách . Ấn tượng đầu tiên là sách vẽ quá trực quan, chỉ là nam t.ử và nữ t.ử trong sách đều vẽ xí. Mấy trang đầu là nội dung thể chấp nhận , nhưng lật đến phía , cảnh hai đang ở một chiếc xích đu, tư thế của nữ t.ử vô cùng khó khăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-nu-phu-nao-tan-co-tam-co/chuong-96-hoa-chuc.html.]
Trình Khanh Khanh đến trố mắt, với mức độ như , cơ thể nữ t.ử cần độ dẻo dai , e rằng luyện múa từ nhỏ mới .
“Khanh Khanh đợi lâu chứ a?” Một giọng nam ôn hòa vang lên.
Trình Khanh Khanh ngẩng đầu lên, thấy hóa thành phu quân đang thẳng tắp trong phòng, khóe môi mang theo ý nhạt nàng.
Nàng luống cuống giấu cuốn sách xuống tấm đệm gấm hình Uyên Ương hí Thủy màu đỏ thẫm, thẳng lưng : “Đại, Đại biểu ca, về .”
Hài cưới phát tiếng *pa *, bước tới mặt Trình Khanh Khanh, chắp tay lưng, đôi mắt phượng nàng từ cao xuống.
Trình Khanh Khanh theo bản năng ngước mắt lên, ánh mắt chạm với , thấy trong đôi mắt sâu thẳm của ánh nóng rực.
Hắn cúi , cánh tay đưa tấm đệm gấm Uyên Ương hí Thủy.
Trình Khanh Khanh ấn c.h.ặ.t lấy tấm đệm: “Đừng lấy .”
Tấm đệm trượt , cuốn sách cầm tay, ánh mắt lướt qua bìa sách.
Trình Khanh Khanh khẽ giải thích: “Cái, cái nha, cô nương nào kết hôn cũng đều , đều xem.”
Nàng giải thích rằng háo sắc.
Bùi Mạch Trần khẽ thành tiếng, cuộn cuốn sách , dùng sách nâng cằm Trình Khanh Khanh lên: “Đã Khanh Khanh hiếu học như , chi bằng phu quân cùng nàng nghiên cứu trong thực tiễn.”
Trình Khanh Khanh há hốc miệng, gì.
Nghe một tiếng khẽ, đưa tay, lượt gỡ từng món trâm, khóa cài đầu Trình Khanh Khanh xuống. Mái tóc đen nhánh như thác nước đổ xuống, phủ lên bộ Hỉ y màu đỏ.
Bàn tay đặt lên vai nàng khẽ đẩy, Trình Khanh Khanh ngã vật xuống giường, cũng theo đè lên, ngay lúc Trình Khanh Khanh còn đang mơ màng, nắm giữ đôi môi mềm mại mà hằng mong nếm thử.
Đầu ngón tay lớp chai sần lướt qua, bóp nhẹ lấy vòng eo thon thả.
Đôi môi mỏng dán cổ nàng, bàn tay to lớn dịch chuyển đến vạt áo, dây thắt lưng giật mạnh, nút thắt bung , áo ngoài lỏng lẻo rũ xuống, để lộ tiểu y thêu hoa sen song sinh màu đỏ, cùng một mảng phong quang mê ly như ngọc trắng.
Đôi mắt phượng xuống, chăm chú cảnh tượng mê ly , thở dần nặng nề, những ngón tay thon dài khẽ run rẩy, luồn trong tiểu y, vuốt ve khối tuyết mềm mại.
Bàn tay nam t.ử thô ráp, lớp chai sần lướt qua làn da mịn màng, mang theo chút đau nhẹ, tê dại.
Mí mắt Trình Khanh Khanh run lên vài cái, thấy d.ụ.c vọng hề che giấu trong mắt .
Nàng thấy thẹn, chút luống cuống, kìm thốt một câu: “Đại… biểu… ca…”
“Gọi phu quân.”
Đôi mắt phượng chằm chằm nữ t.ử bên , đôi mắt hạnh sinh xuân thủy, long lanh ướt át, kiều diễm quyến rũ. Bùi Mạch Trần nhếch khóe môi, ngón tay dài khẽ đùa giỡn, tiểu y x.é to.ạc ném xuống đất.
Thân thể đột nhiên mát lạnh, Trình Khanh Khanh chút bối rối: “Đại, phu…”
Lời chặn .
Trình Khanh Khanh cảm thấy như thiếu dưỡng khí, mơ màng đưa tay đặt lên n.g.ự.c phản kháng, nhưng lực đạo mềm mại căn bản gây bất kỳ ảnh hưởng nào lên Bùi Mạch Trần.
Đôi môi mỏng trượt xuống cổ nàng.
Phía l.ồ.ng n.g.ự.c…
Cảm giác xa lạ khiến Trình Khanh Khanh kìm c.ắ.n nhẹ môi , ngửa đầu lên.
Bàn tay to lớn giữ lấy tay nàng, ngón tay đan c.h.ặ.t ngón tay nàng, hai tay nắm c.h.ặ.t, khống chế nàng thật c.h.ặ.t, nhấc lên cao.
“Ôi…”
Một cơn đau nhói, Trình Khanh Khanh khẽ co .
Mái tóc ướt nhẹp dính làn da trắng như tuyết.