Từ vườn ngoài, đúng giờ trưa, thế là họ đến t.ửu lầu nổi danh bậc nhất Vinh Thành dùng bữa.
Đãi ngộ của đốc quân đại nhân dĩ nhiên tầm thường — danh trù tự tay xuống bếp, chưởng quầy tự bưng rót nước, ngay cả tiếng tiểu nhị bưng món cũng vang dội, lanh lảnh hơn thường ngày.
Du Hoan bên ăn ít điểm tâm, lúc thật sự còn ăn bao nhiêu. Cô ăn hai miếng liền đặt đũa xuống, dựa bên cửa sổ cúi đầu ngoài.
Dưới phố qua kẻ tấp nập, mặc sườn xám, mặc âu phục. Phu kéo xe cổ quấn khăn tay ướt sũng mồ hôi, xuyên qua đường phố, cũng mệt mỏi xổm bóng râm ven đường, bưng bát uống cho đỡ khát.
Bên đường là ngân hàng, khách sạn các loại, bảng hiệu cái nào cũng cao lớn bắt mắt.
Nhìn xuống thấp hơn, là mấy tiệm cắt tóc, quán nhỏ, treo bảng “Lợi mỏng bán chạy, ăn hưng thịnh”, mang theo vài phần thở nhân tình thế thái.
Trăm dạng nhân sinh, thu hết đáy mắt.
Cô đang xuống , phía cũng đang nàng.
Tóc đen mắt đen, trẻ trung minh diễm, động lòng , quần áo quý phái, lười biếng tựa bên cửa sổ cúi đầu, cánh tay đặt khung cửa sổ thon trắng mềm mại.
Ánh sáng chiếu lên , đến mức ch.ói mắt. Người bên ngẩng cổ thật cao, mới thể rõ thần thái của cô.
Nam t.ử mặc trường bào màu xanh lơ, còn mang mấy phần khí chất thư sinh, si ngốc một lúc lâu, tim đau như d.a.o cắt — đó vốn là thái thái của .
Hắn bỗng nhiên chạy thẳng lên lầu.
Chỉ là Thịnh Minh Phú ngoài mang theo ít , tới gần ghế lô, lập tức đè xuống.
Bên ngoài dường như chút động tĩnh. Du Hoan ngẩng đầu lên, phó quan đẩy cửa bước , ghé sát tai Thịnh Minh Phú nhỏ vài câu.
“Xử lý cho .” Thịnh Minh Phú mặt đổi sắc, nhàn nhạt một câu.
Phó quan đáp lời lui ngoài.
“Có chuyện gì ?” Du Hoan thấy tò mò, nghiêng gần hỏi.
Vẫn là bộ dạng vô tư vô lo. Thịnh Minh Phú vị “tổ tông” nhà — cô còn chuyện là do cô mà .
Hắn dùng khăn trắng lau khô các ngón tay, chỉ : “Vừa xông tới.”
Du Hoan chớp chớp mắt, gương mặt nhỏ dần dần nghiêm .
“Có là đám đối đầu với ? Bọn họ gây chuyện với đúng ! Này… xem bọn họ gài b.o.m xe của ……”
Gần như ngay lập tức, cô nhớ tới tình tiết trong nguyên tác — thời điểm cô bắt , tim cũng theo đó treo lên, trong đầu bắt đầu suy đoán lung tung.
Thịnh Minh Phú cô miên man suy nghĩ, nhịn bật .
Cô bên đang nghĩ cái gì, tựa hồ vĩnh viễn cũng đoán .
Trên xe b.o.m — ít nhất từ lúc rời t.ửu lầu, chạy tới cửa tiệm đồ cổ, vẫn xảy nổ mạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-thanh-nu-xung-nhung-la-van-nhan-me/chuong-101-ban-gai-cu-trong-van-dan-quoc-8.html.]
Tiệm đồ cổ mở ở cuối con hẻm yên tĩnh, trong ngõ nhỏ gần như qua , chỉ mấy ở cửa, lúc bọn họ xuống xe thì liếc thêm vài .
Du Hoan thấp thỏm bất an, nắm c.h.ặ.t góc áo Thịnh Minh Phú, sát bên từng bước một.
Trong lòng thầm nghĩ, nếu thật sự đột nhiên xông trói cô, cô liều mạng bám lấy Thịnh Minh Phú, lẽ còn thể giảm bớt khả năng mang .
Còn kịp cửa, cô đảo mắt quanh, suy đoán khung cửa sổ nào sẽ tay s.ú.n.g b.ắ.n tỉa, ánh mắt lạnh lẽo khóa c.h.ặ.t lấy cô, lúc nào sẽ nổ s.ú.n.g……
Cô lén lút động đậy ngừng, Thịnh Minh Phú dứt khoát nắm tay cô, kéo thẳng trong.
Trong tiệm bày biện thanh nhã, dường như để tạo khí cổ xưa, còn đốt huân hương khiến thả lỏng tinh thần.
Dọc theo tường là tủ gỗ, bày đầy bình lọ các loại. Trên sạp ở giữa chất đầy chén đĩa, ấm kiểu cũ, còn đá gỗ chạm khắc tượng thần, Du Hoan cũng phân biệt niên đại.
Một vật quý giá dễ vỡ thì đặt quầy cao lưng chưởng quầy — nào là ngọc , ngọc bài, vòng tay, chuỗi ngọc, nhẫn đồng các loại.
Du Hoan chỉ vì tò mò nên mới ghé xem.
Thịnh Minh Phú dẫn cô chọn lựa, cô liền chọn mấy chiếc nhẫn màu sắc trông khá .
Khó ngoài một chuyến, Thịnh Minh Phú liền bảo chưởng quầy gói luôn mấy món cô lâu một chút, tính tiền chung.
Một con mèo đen nhỏ nhảy tới cửa tiệm, bộ lông mềm mịn tinh tế khác thường, hình chỉ bé bằng nắm tay, trông như mới sinh bao lâu. Không dẫm nước ở , vài bước liền in mấy dấu chân hoa mai đất.
Cảnh giác trong lòng Du Hoan lúc tan ít.
Thịnh Minh Phú vẫn đang ở quầy, xe đỗ ngay ngoài cửa cách đó xa, qua an .
Du Hoan ngoài, nhẹ tay nhẹ chân tới gần con mèo nhỏ.
Mèo con gan cũng nhỏ, yên tại chỗ, đợi nàng tới gần, chỉ kêu khẽ một tiếng “meo”.
Du Hoan đưa tay , cái mũi nhạy bén của nó dường như ngửi mùi điểm tâm còn sót , còn tiến thêm hai bước về phía tay cô.
Bỗng nhiên hoảng hốt xuất hiện, sững sờ Du Hoan, gọi một tiếng:
“Hoan Hoan.”
Không khí yên tĩnh kẻ lạ phá vỡ, mèo c.o.n c.uộn đuôi chạy mất.
Du Hoan ngẩng đầu, thẳng , phát hiện tới chính là Trương Thư Ngọc — vị tân lang từng cùng cô đến cuối đường.
Trong tiệm, phó quan theo Thịnh Minh Phú thấy Trương Thư Ngọc xuất hiện mặt Du Hoan, trong lòng lập tức trầm xuống.
Bởi vì kịp gây chuyện gì lớn, ở t.ửu lầu cũng chỉ đuổi , tay nặng. Ai ngờ một đường bám theo, còn chạy tới mặt phu nhân……
Phó quan lập tức tiến lên. Thịnh Minh Phú giơ tay, một tiếng “Không cần”.
Hắn tự gặp kẻ trời cao đất dày . Muốn giành với — đúng là si mộng.
Bên ngoài nổi gió, lá cây cành lay động, xào xạc vang lên. Thịnh Minh Phú gọi lấy áo khoác, bước ngoài.