trớ trêu , bọn họ vô cùng tích cực, cứ thế tranh phát biểu, chiếm hết thời gian của khác.
Đợi đến khi bọn họ thao thao bất tuyệt xong, mới đến lượt hai lên tiếng.
Hai trông vẻ nghiêm túc đến xem mắt, đều là một cha dẫn theo một con trai.
Thần sắc họ trông vui vẻ gì, thậm chí còn vẻ trầm buồn, nhưng chân thật.
Mèo Dịch Truyện
Dù nữa, ở thời cổ đại, việc rể nuôi trong nhà khác là một chuyện mất mặt. Những hộ khẩu cũng lòng tự trọng.
Sắp rể nuôi nhà , còn gì đáng để vui mừng chứ!
Mẹ nó mất sớm, nhà chỉ một đứa con trai . già , chẳng sống mấy năm nữa. Chuyện nên nghĩ cũng nghĩ thông suốt . Giữ nó ở nhà để nối dõi tông đường cũng chẳng ý nghĩa gì, con cái sinh vẫn là hắc hộ, cho nên mới quyết định đưa nó đến đây, ít nhất cũng thể hộ tịch.
Chế độ hộ tịch thời đại là như , nếu cha đều là Hoàng tịch, con cái sinh đương nhiên là Hoàng tịch.
Con cái do cha Bạch tịch sinh thể đăng ký Hoàng tịch ở địa phương.
Còn con cái của hắc hộ thì vẫn là hắc hộ, đời đời truyền , đây là sự trừng phạt dành cho những kẻ tự ý chạy trốn.
Trừ phi gặp dịp đại xá thiên hạ, những kẻ phạm tội nhẹ thả, tiện tịch xóa, thì hắc hộ mới thể đăng ký Bạch tịch.
Hạ Mạt đầu một cái, bên cạnh Đại thúc đang chuyện chính là con trai ông , chỉ là dáng vẻ của , cũng còn trẻ nữa .
Lúc Lâm Thông cũng lên tiếng hỏi, Không con trai nhà năm nay bao nhiêu tuổi ?
Hai mươi tám .
Gì cơ? Hai mươi tám tuổi á?
Ban đầu xong còn chút động lòng, nhưng hai mươi tám tuổi thì thôi, đành chịu .
Trong khi Lâm Thúy Nhi nhà mới mười bốn tuổi, còn thiếu một tháng nữa.
Ăn , đừng khách sáo, mau ăn . Lâm Thông vội gắp thức ăn, gắp thịt cho họ để chuyển chủ đề.
Không vị tiểu chất thì ?
Một vị đại thúc khác liền đáp, Nó , là cháu trai của . Cha nó mất sớm, là do nuôi lớn. Mấy đứa con trai nhà cưới vợ còn khó, nên cách nào cưới vợ cho nó. Đưa nó rể ở rể, cũng xem như tìm cho nó một nơi nương tựa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phan-dien-ta-lai-nuoi-beo-bao-quan/chuong-195-dieu-kien-cua-ba-nha.html.]
Không cha , lai lịch đơn giản, như cũng coi là .
Chỉ là, Hạ Mạt đứa trẻ , lớn lên cũng tệ, nhưng thấp hơn Hạ Tri Hạc nửa cái đầu, dáng vẻ thì suy dinh dưỡng.
Nhìn thế rõ ràng vẫn là một đứa trẻ, e rằng còn nhỏ tuổi hơn cả Lâm Thúy Nhi.
Nếu chọn , thì chẳng khác nào rước chồng nuôi (đồng dưỡng phu) về nhà.
Hạ Mạt mất hết hứng thú, cảm thấy xem công cốc , chẳng chọn ai cả.
Đứa trẻ bao nhiêu tuổi ? Lâm Thông hỏi.
Mười bốn tuổi .
Nó mười bốn tuổi ư? Lâm Thông kinh ngạc, Đủ tuổi ?
E là chỉ tính tuổi mụ.
Đủ , đủ , đủ từ hai tháng .
Đủ từ hai tháng , chẳng là gần bằng tuổi Tiêu Kính Uyên ?
Hạ Mạt ngang dọc đều thấy giống. Cô thầm nghĩ, lẽ là để dễ bề rao bán đứa trẻ mà sửa cả tuổi cho nó chăng?
Người khẳng định chắc chắn mười bốn tuổi, họ cũng tiện gì thêm.
Lâm Thông hỏi thêm gì, chỉ sang thì thầm với Lâm Bác vài câu.
Lâm Bác gật đầu, đó gọi Vương thị gian nhà để chuyện riêng.
Bà thím kì quái liền đắc ý, khi ăn uống no say, bà ợ một cái, mặt đầy vẻ tươi gắp thức ăn cho Lâm Thúy Nhi.
là cọng rau, hoặc món mặn nhiều xương ít thịt.
Bởi vì những món ngon mâm một bà chén sạch .
Đứa trẻ mà mười bốn , thấy chỉ tầm mười hai là cùng. Lâm cô nương, đây, ăn nhiều . Con gái đầy đặn một chút mới dễ sinh nở.
Có lẽ trong mắt bà , phần thắng trong tay .