Nó xuyên qua lòng bàn tay, sâu cơ thể nàng.
Lúc , trong đầu Hạ Mạt tràn ngập những âm thanh và hình ảnh kỳ lạ.
DNA ghi nhận thành công.
Cái gì thế ?
Ngay giây tiếp theo, nàng phát hiện bản ở trong Tiện lợi Điếm.
Mạt Nhi...
Đại sư, ngài gì nàng ?
Hạ Mạt ngẩng đầu lên vẫn thể thấy cảnh tượng bên ngoài, nhưng khác hẳn so với .
Trước đây thứ nàng thấy đều yên, nhưng giờ đây thời gian bên ngoài cũng trôi bình thường như bên trong Tiện lợi Điếm.
Nàng thấy bản đang ngã trong vòng tay Tiêu Kính Uyên. Chàng một tay ôm nàng, tay còn túm cổ áo vị hòa thượng già, ý định đ.á.n.h ông.
Ngay khi nàng chuẩn bước , một cảnh tượng kỳ diệu xảy .
Nàng thấy cánh cửa của Tiện lợi Điếm.
Cánh cửa đó ngay vị trí mà đầu tiên nàng tiến Tiện lợi Điếm.
đây khi nàng , ở đây vốn dĩ hề cửa mà là một bức tường chắn. Sao bây giờ cánh cửa xuất hiện?
Hạ Mạt vội vàng chạy đến cánh cửa, đặt tay lên nắm đ.ấ.m, mở nó .
Bên ngoài cánh cửa chính là khu chung cư tầng nhà nàng, nơi thể vật lý của nàng đang .
Chỉ cần bước khỏi đây, chẳng nàng thể trở về nhà ?
Hạ Mạt cảm thấy vô cùng kích động.
Mạt Nhi, tỉnh , nàng mau trở về đây.
Mèo Dịch Truyện
Giọng lo lắng đó vang lên ngay đầu nàng.
Hạ Mạt nhắm mắt , về phía ở trong chùa, cuối cùng vẫn đành rút tay khỏi tay nắm cửa.
Vừa ý nghĩ về, nàng trở ngôi chùa, tỉnh dậy trong vòng tay .
Mạt Nhi, nàng tỉnh ?
Hạ Mạt thẳng dậy, về phía Đại sư.
Ta hiểu , đa tạ Đại sư giải đáp thắc mắc.
Đại sư mỉm gật đầu, đó chậm rãi nhắm mắt .
Tiêu Kính Uyên ở bên cạnh căng thẳng hỏi: Nàng ? Sao gọi mãi tỉnh, nàng đến nơi mà nàng từng kể ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-phan-dien-ta-lai-nuoi-beo-bao-quan/chuong-255-nang-co-the-ve-nha-roi.html.]
Hạ Mạt gật đầu: , miếng ngọc ...
Ơ, miếng ngọc biến mất khỏi lòng bàn tay nàng ? Sao giờ treo cổ ?
Cả hai chằm chằm miếng ngọc bội, đều kinh ngạc thôi.
Tiêu Kính Uyên cau c.h.ặ.t mày, vội vàng gỡ miếng ngọc bội khỏi cổ nàng.
Miếng ngọc bội điều kỳ lạ, nàng thể đeo nó nữa.
Hắn linh cảm mạnh mẽ rằng, miếng ngọc bội sẽ mang nàng mất.
Hạ Mạt nhận lấy, bởi vì nàng linh cảm rằng sẽ giữ miếng ngọc bội , nó nhất định sẽ trở .
Đi thôi, chúng về nhà.
Chờ một chút, còn xin Đại sư một thứ.
Đại sư, Đại sư?
Tiêu Kính Uyên gọi hai nhưng Đại sư hề tỉnh giấc.
Chàng linh cảm , đưa tay thăm dò thở của Đại sư, kinh hãi tột độ.
Sao ?
Tiêu Kính Uyên chậm rãi đầu , : Đại sư viên tịch .
Hả?
Hạ Mạt vội vàng tiến lên kiểm tra thể của Đại sư.
Tim và mạch đập đều ngừng.
Quả thật là... viên tịch .
Đại sư bao nhiêu tuổi ?
Tiêu Kính Uyên lắc đầu, Từ lúc còn nhỏ, trông ông già như .
Không ngờ Đại sư viên tịch đột ngột như thế.
Các hòa thượng lớn nhỏ của Đại Quốc Tự lâu đều đến thiền phòng, quỳ xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết.
Sau đó mới , Đại sư thọ một trăm mười tám tuổi, là một vị cao tăng trường thọ, chân chính của Đại Quốc.
Khi họ rời , một tiểu hòa thượng đuổi theo, đưa cho họ một phong thư.
Thí chủ, Sư phụ dặn tiểu tăng đưa cho ngài.
Tiêu Kính Uyên nhận lấy thư, khi xong, cung kính hướng về ngôi chùa lưng bái một bái.
Xe ngựa dừng cổng nhà Hạ, Tiêu Kính Uyên đỡ Hạ Mạt xuống xe và : Chuyện của chúng sẽ sớm kết quả, nàng hãy chờ .