Xuyên Thành Thê Tử Bỏ Trốn Của Nhiếp Chính Vương - Chương 82
Cập nhật lúc: 2026-02-06 13:11:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời tiết chuyển sang thu, từng chiếc lá vàng rơi đầy mặt đất vó ngựa chậm rãi giẫm nát.
Một đoàn xe ngựa dừng cổng thành, thiếu niên đầu đội nón lá, lưng đeo giá vẽ, cổ tay trắng trẻo mảnh mai khi nhấc nón lên, vành nón là đôi mắt trong trẻo sạch sẽ và khôi ngô.
Trên tường thành, Chúc Đông cợt: “Huynh về ?”
Người cưỡi ngựa ai khác chính là Mạnh Hoan.
Cậu hì hì, nhảy xuống ngựa: “Về .”
“Đi thôi?” Chúc Đông nhướng đầu, khoanh tay: “Ăn mừng ngươi ngoài học nghệ bình an trở về, đến hí lâu ăn uống hát nào. Mấy ngày vẽ bản đồ vất vả nhỉ?”
“Cũng tàm tạm.”
Từ khi Lệnh Bạc Chu lên đường đến Cẩm Châu nửa tháng, mấy ngày gần đây, Mạnh Hoan theo các quan viên của bộ công sửa bản đồ.
Bản đồ quân sự mà doanh trại Đại Tông đang dùng là Võ Công Đồ do hoàng đế khai quốc lệnh vẽ và lưu giữ, hơn hai trăm năm trôi qua, nhiều địa hình còn giống thực tế, độ chính xác còn cao.
Để nâng cao tính chính xác, khi nhận lệnh của Lệnh Bạc Chu, phó lang họ Lý dẫn theo Mạnh Hoan và của khảo sát thực địa, chỉnh sửa bản đồ cho phù hợp với tình hình thực tế nhất.
Năm ngày qua, họ rong ruổi hơn trăm dặm, Mạnh Hoan mệt như ch.ó.
(Dịch tới đây ear với tác giả :-))
Cậu ném bộ giá vẽ nặng trịch cho Chúc Đông, hí hửng định rời , chợt nhớ điều gì đó, sang mời đàn ông phía : “Phó lang đại nhân, uống chén rượu thư giãn ?”
Người đàn ông trung niên bên cạnh , vẻ mặt đạm bạc, lắc đầu: “Không, hẹn dịp khác .”
“Vậy cũng .” Mạnh Hoan dứt lời.
Lý phó lang mặt nghiêm nghị : “Phải , mấy ngày nay những núi sông hồ đầm, thành trì thấy đường khớp với bản đồ, tiểu Trần nhanh ch.óng chỉnh sửa , đó giao cho bản quan.”
“…”
Tưởng rủ uống rượu, ai dè sắp thêm một đống việc.
Mạnh Hoan mím môi: “Được.”
Bóng khuất dần, Mạnh Hoan lộ vẻ hoang mang, bóng lưng ông một lúc.
“Cứ cảm giác Lý đại nhân thích , mặt lúc nào cũng như c.h.ế.t, mấy ngày ngoài một .”
Cậu chút phiền muộn.
Sau khi Lệnh Bạc Chu trận, Mạnh Hoan tự kiếm cho việc vẽ bản đồ, nghĩ mà xem, cấp trực tiếp là mặt mày u ám như xác sống, mỗi ngày còn tâm trạng gì ?
Chúc Đông thì thấy khó hiểu như : “Không ghét mới lạ? Ông là học trò của Thôi các lão đấy.”
“…”
Mạnh Hoan khựng .
Ánh mắt chuyển sang Chúc Đông.
Từ khi cả nhà họ Thôi bắt giam, ba chữ “Thôi các lão” với Mạnh Hoan phần xa lạ, nhưng giờ Chúc Đông nhắc đến, trong lòng nổi lên nỗi lo lắng mơ hồ, sợ rằng sẽ ngáng chân Lệnh Bạc Chu lưng.
“Haiz, ngươi còn hiểu.” Chúc Đông lắc đầu: “Triều đình nhiều phe phái thông gia quá , học trò của Thôi các lão đầy rẫy, g.i.ế.c hết. Vị phó lang tự thấy cùng phe với vương phủ nên dù việc chung cũng giữ cách thôi.”
Đảng phái chính là như , dù cùng một việc, vẫn tồn tại lực ly tâm mạnh mẽ, ảnh hưởng đến đoàn kết. Đó cũng là nguyên nhân khiến đảng phái dễ gây họa.
“Thì là .”
Mạnh Hoan cảm thán, như nắm một tin sốt dẻo.
Chúc Đông nhếch môi cợt: “Đi nào, hát thôi.”
“Ừ!”
Mạnh Hoan tít mắt: ^v^
Con mà, càng thì càng thèm.
Trước đây sống trong vương phủ thiếu thứ gì, chẳng hứng thú với ca kịch gì cả. giờ sống như dân thuê, một ngày lao động mệt nhoài, thứ mong nhất chính là đến t.ửu lâu ca hát, uống chút rượu. Dù hiểu gì cũng thấy thư thái.
Tửu lâu trong một con hẻm kín đáo gần cửa thành, bên ngoài bình thường, nhưng bên trong là một gian sảnh rộng lớn, bày đầy bàn ghế. Trong đám đông còn vài gương mặt quen thuộc từ phủ Tổng binh, chắc cũng đến uống rượu giải khuây giờ .
Chúc Đông đặt một bàn gần cửa sổ: “Bàn đắt đấy, tốn hẳn ba lượng bạc. Haiz, chiến tranh giá cả tăng ch.óng mặt!”
Tiểu nhị bưng lên là sơn hào hải vị, mắt Mạnh Hoan sáng rực, cổ họng khô khốc.
Cậu ngoài năm ngày, đêm thì ngủ lều, ngày thì cưỡi ngựa, vẽ bản đồ tới tận khuya, ăn lương khô với rau dại. Cậu nhịn vỗ vai Chúc Đông: “Huynh !”
“Chứ nữa, nào, uống một chén.” Chúc Đông rót rượu cho .
Rượu thiêu đao.
Mạnh Hoan vốn uống, nhưng thời gian rơi môi trường uống rượu, cũng tập uống nửa chén .
Rượu , đầu óc lâng lâng, cảm giác mơ hồ như cách một tầng sương.
Ánh mắt lơ đãng về phía đài hát, đào kép đang ca giọng uyển chuyển, dáng điệu duyên dáng.
Bên mấy câu tục tĩu, lập tức chủ quán trừng mắt: “Tửu lâu đàng hoàng, ai chuyện bẩn thỉu thì cút!”
Khán giả ồ lên.
Không khí bắt đầu trở nên mờ ám.
Trong bầu khí phóng túng như , ai nấy đều lơi lỏng, nghiêm túc. Mạnh Hoan chống cằm, chợt thấy giống như đang lén xem livestream gái xinh lưng Lệnh Bạc Chu .
Nghĩ đến đây, vội đầu , chút chột hỏi Chúc Đông: “Vương gia bao giờ về?”
“Không rõ,” Chúc Đông đang c.ắ.n hạt dưa, “Giữ Cẩm Châu , trong thành nhẹ nhõm hơn nhiều, chắc vương gia cũng sắp về thôi.”
“Ồ.”
Mạnh Hoan đếm ngón tay, hôm nay thấy tin gì, thêm trời cũng tối, chắc chắn Lệnh Bạc Chu hôm nay thể về.
Nghĩ , tâm trạng uống rượu hát của khá lên một chút.
…Dù cũng chỉ hát thôi mà, gì đắn.
Dù thành , đôi khi cũng nên ngoài hưởng thụ một chút chứ.
Mạnh Hoan nghĩ , gục đầu lên lan can, thở phảng phất mùi rượu, điệu hát dịu dàng vang lên, mắt lim dim vì buồn ngủ, đôi môi ửng đỏ mím nhẹ.
Một lát , mơ màng dụi đầu, vài sợi tóc dựng ngược lên, trông y như một chú mèo con buồn ngủ.
Trong t.ửu lâu, âm thanh êm ái, khí lãng mạn mơ hồ.
Còn bên ngoài cổng thành, một đội kỵ binh giáp đen phóng nhanh theo màn đêm, vó ngựa giẫm lên lớp bùn trắng sương, từ đỉnh đồi cao lao xuống đồng bằng, tựa như một cơn cuồng phong quét qua, cuối cùng dừng cổng thành.
Có xuống ngựa báo tin: “Mở cổng thành, vương gia trở về!”
Giữa đàn ngựa là Lệnh Bạc Chu phủ đầy bụi khói, mắt khép hờ, sống mũi cao thẳng lấp loáng ánh trăng, đường nét khuôn mặt gió cát mài giũa thêm phần sắc lạnh, khí chất cả lạnh lẽo trầm tĩnh hơn xưa. Hắn siết dây cương bằng một tay, mắt nheo bộ toà thành lâu.
Trận chiến ở Cẩm Châu là chiến thắng đầu tiên của Đại Tông từ khi Chu Lý Chân xâm lấn. Triều đình hân hoan ăn mừng, nhưng binh sĩ nơi tiền tuyến chịu muôn phần gian khổ. Trải qua chiến trường tàn khốc tận mắt, tính khí của Lệnh Bạc Chu cũng đổi rõ rệt, toát sát khí nồng nặc.
Cầu thang hạ xuống, đoàn ngựa thành.
Dưới màn đêm, Lệnh Bạc Chu cưỡi ngựa trở về phủ Tổng binh.
Đã báo , Trần An vội vàng kéo áo chạy khỏi ngạch cửa, thấy Lệnh Bạc Chu đầy bụi đất và sát khí, vành mắt lập tức đỏ lên: “Vương gia…”
Chiến trường là nơi lột da róc xương, chỉ với c.h.ế.t, mà cả sống cũng buông tha.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-the-tu-bo-tron-cua-nhiep-chinh-vuong/chuong-82.html.]
Lệnh Bạc Chu ném roi ngựa xuống, giọng điềm tĩnh: “Mang chén đến.”
Trần An lập tức rót , giọng nghẹn ngào.
“Dạo chiến sự gấp rút, vương gia vất vả .”
Lệnh Bạc Chu trả lời.
Hắn uống cạn nước trong chén, ghế gỗ lê hoa, dường như tranh thủ nghỉ ngơi. Mắt nhắm hờ, yết hầu khẽ chuyển động, nơi hõm xương quai xanh phủ một lớp bóng tối dày đặc, cả như ngâm trong biển lạnh.
Một lúc , khi hồi chút sức, mới hỏi: “Dạo trong thành thế nào?”
Tửu Lâu Của Dạ
“Trường thành quanh đây đều xây xong, ngoài núi Giác Sơn thì vẫn đang thi công, nhưng cũng giao phó rõ ràng, khẩn trương đẩy nhanh tiến độ, ai lười biếng c.h.é.m đầu đó. Quân đội đóng trại vẫn luyện tập đều đặn mỗi ngày, hề lơi lỏng. Lương thảo và quân nhu đều đặt ở hậu phương, thứ thỏa sai sót.”
Lệnh Bạc Chu : “Ngươi cũng vất vả .”
Trần An khổ: “Ta thì gì mà vất vả, tất cả đều theo chỉ thị của vương gia. Vương gia mới là cực nhọc, ai cũng chiến trường là nơi sống c.h.ế.t chỉ trong gang tấc.”
Lệnh Bạc Chu nhịn : “Được , đừng khiêm tốn nữa, hậu phương cũng quan trọng kém tiền tuyến.”
Trần An thở dài một tiếng bất đắc dĩ.
Ông là bạn của Lận Lang, theo vai vế thì Lệnh Bạc Chu nên gọi ông là thúc, từ nhỏ chút tình cảm thích nên thương yêu lo lắng cho như con ruột thịt.
Trần An hỏi: “Vương gia dùng bữa tối ?”
Lệnh Bạc Chu: “Vội vã trở về, vẫn ăn.”
“Vậy để sai bếp nhóm lửa, nấu vài món cho vương gia.” Trần An : “Vương gia nên rửa mặt nghỉ ngơi một chút.”
Lệnh Bạc Chu dậy, dáng cao lớn, một lát nghiêng đầu hỏi: “Vương phi ?”
Trần An cũng đang định hỏi điều : “Có cần gọi vương phi đến ?”
Lệnh Bạc Chu mệt tới mức nhiều, khẽ ừ: “Nói với vương phi bản vương về.”
Mạnh Hoan chắc chắn sẽ vui mừng chạy đến gặp .
“Vâng.”
Trần An lui .
Lệnh Bạc Chu xuống ghế, lưng tựa gỗ cứng, cảm giác thực tại dâng tràn trong lòng. Không giống những ngày căng như dây đàn nơi chiến tuyến, Chu Lý Chân cướp Hán và v.ũ k.h.í công thành từ đô ty, ngày đêm ngớt tấn công, luôn trong tình trạng căng thẳng cao độ, gần như đêm nào ngủ ngon.
Từ chiến trường khói lửa trở hậu phương yên bình, tâm trạng đột nhiên buông lỏng, cuối cùng cũng cảm thấy yên trở .
Ánh nến chiếu lên sống mũi sắc lạnh, trong mắt ánh lên tia sắc bén như đao kiếm, lười biếng chống mặt, chờ tiếng Mạnh Hoan vui mừng reo gọi ngoài cửa, cứ tưởng tượng xem sẽ hạnh phúc thế nào.
Chờ mãi, gia nhân bước : “Vương gia.”
“Hửm?”
“Biểu thiếu gia ở trong phủ, cùng bằng hữu t.ửu lâu ăn cơm hát ạ.”
“…"
Sắc mặt Lệnh Bạc Chu thoáng phức tạp, đầu lưỡi nhẹ ấn răng, ánh mắt trầm xuống: “Đi bao lâu ?”
“Đã một canh giờ .” Gia nhân hỏi: “Có cần gọi biểu thiếu gia về ạ?”
Suy nghĩ một lúc, trả lời ngay.
“Không cần, cứ để y chơi .”
Lệnh Bạc Chu chống tay lên tay vịn dậy: “Chuẩn nước tắm.”
Nước ấm róc rách chảy thùng, làn nước trong vắt cuốn trôi bụi bặm và mỏi mệt khắp . Gia nhân giúp cài cúc áo, chỉnh tay áo, Lệnh Bạc Chu bình tĩnh nhắm hờ mắt, liếc qua mâm thức ăn bày bàn.
Hắn xuống, cầm đũa ngà gắp vài miếng, đưa lên miệng nhai mà vô vị, chẳng khác nào nhai sáp.
Không tiếng Mạnh Hoan bên cạnh, quá yên tĩnh. Hắn gấp rút vượt cả trăm dặm về, chẳng là vì gặp trong lòng ? Vậy mà giờ, ở đây.
Lệnh Bạc Chu đặt đũa xuống, vang lên tiếng "cạch" giòn tan: “Ở t.ửu lâu nào?”
Gia nhân: “Vương gia hỏi…”
“Biểu thiếu gia nhà họ Trần.” Lệnh Bạc Chu dậy, bóng phủ xuống, mí mắt rủ thấp: “Ở t.ửu lâu nào?”
Đêm tối như mực, trăng treo cao bầu trời.
Trong thành náo nhiệt, vài ngọn đèn l.ồ.ng le lói sáng, thỉnh thoảng qua .
Một chiếc đèn cung đình tinh xảo tỏa ánh sáng mờ, chiếu lên đôi giày sạch sẽ, bước nhanh về phía t.ửu lâu nơi ngõ tối.
Cuối cùng, đám dừng cửa lót đá xanh.
Bên trong mơ hồ vọng tiếng ồn ào, Lệnh Bạc Chu giơ tay hiệu cho gia nhân chờ bên ngoài, đẩy cửa bước .
“Khách quan, dùng gì ạ? Có rượu thịt, bên trong còn chỗ .” Tiểu nhị vội vàng chạy đón, nhưng thấy mặt liền sững .
Người mặc áo cực kỳ sang trọng, chất vải đắt tiền, bàn tay lộ từ tay áo khớp xương rõ ràng, ném cho một thỏi bạc vụn, giọng trầm thấp: “Có bằng hữu ở đây.”
Tiểu nhị cúi đầu ngay: “Đại gia, mời ngài !”
Tửu lâu náo nhiệt vô cùng, khách khứa xiêu vẹo khắp nơi, bàn đầy chai rượu và vỏ lạc, vỏ dưa, mùi rượu nồng nặc. Mọi ánh mắt đều tập trung cô đào đang hát đài cao. Nữ nhân tay ngọc thon dài, giọng ngân vang thê lương, đang cất tiếng hát khúc:
“Nước mắt chinh phu”.
Có lẽ vì ai nấy đều đồng cảm, ai cũng uống rượu ồn ào, náo nhiệt vô cùng.
Lệnh Bạc Chu thu ánh mắt, đảo một vòng khắp t.ửu lâu. Trên lầu, một cái đầu đang gục xuống bàn. Ánh mắt vốn lơ đãng, nhưng lúc dừng , ngược .
Cái đầu cứ thế gục xuống, say đến mơ màng, cô đào đài, bỗng đập bàn với Chúc Đông: “A, trận thật khổ quá !”
“…"
Cảnh tượng như năm đó, khi Lệnh Bạc Chu từng kéo Mạnh Hoan từ t.ửu lâu về. Khóe môi khẽ nhếch lên, giày dẫm lên cầu thang gỗ cũ kêu cọt kẹt, bước về phía bàn của Mạnh Hoan.
Mạnh Hoan lưng cầu thang, vẫn tiếng gào hùng hồn: “Ai lời thế ?! Ngược quá trời, khắc hoạ nỗi đau của vợ chờ chồng ngoài chiến trường, thưởng, nên thưởng!”
“Ừm, quả thật !” Chúc Đông trầm ngâm: “Trần , lúc cũng nghĩ một bài thất luật, tên là Xuất Quan, ý cảnh thê lương, cho ngươi .”
Cậu sang, định rót đầy chén rượu.
rót, một cái bóng lớn phủ xuống, che khuất ánh đèn dầu, khiến cả bàn chìm bóng tối.
“Ai ?” Chúc Đông khó chịu ngẩng đầu.
Y lập tức nghẹn họng.
Bên cạnh, Mạnh Hoan đỏ mặt vì rượu, mắt long lanh như nước mùa xuân, lông mày còn vương phấn, đang định móc bạc thưởng cho cô đào, nhưng mò mãi thấy tiền , đành sang hỏi Chúc Đông: “…Thơ ? Đọc chứ.”
Chúc Đông trợn tròn mắt, há miệng, lập tức lắp bắp.
Mạnh Hoan nhận ánh kỳ lạ của , cảm thấy lưng .
“…"
Một dự cảm lạ lùng trào dâng, Mạnh Hoan chậm rãi đầu , mắt là bào xanh nhã nhặn, tóc đen rủ bên tai và cổ, yết hầu nam nhân khẽ động, đường viền hàm sắc nét, cuối cùng là gương mặt mà ngày nhớ đêm mong.
“Phu…”
Mạnh Hoan kịp gọi.
Cậu che miệng, khẽ nấc một tiếng nấc rượu nhỏ xíu, mềm oặt.