Xuyên Thành Tiểu Phu Lang, Bị Thôn Bá Thợ Săn Khiêng Về Nhà - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-04-01 20:52:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 48: Dở dở
Chỉ vì một câu của Thạch Bạch Ngư mà nảy sinh nỗi lo về nhan sắc, Tống Ký - một kẻ vốn chẳng bao giờ yên - đầu tiên ngủ một giấc quên trời đất, còn tỉnh muộn hơn cả Hồng Ca Nhi.
Đến khi dậy, Thạch Bạch Ngư chỉ xin sữa dê về bồi bổ cho Mao Cầu, mà ngay cả sáp nến cũng bắt đầu nấu xong . Hồng Ca Nhi đang bếp lửa canh củi.
Một lớn một nhỏ đều tập trung, ai phát hiện Tống Ký đang ở cửa bếp. Hết cách, Tống Ký đành tự để tìm kiếm sự chú ý, ghé nồi: "Đây là cái gì?"
"Đây là dầu nến nấu từ quả sơn." Thạch Bạch Ngư thấy Tống Ký ngủ một giấc xong tinh thần hơn hẳn, liền khách khí mà sai bảo: "Anh dậy đúng lúc lắm, đây canh nồi , thỉnh thoảng khuấy một chút, cần quá thường xuyên . Em xe chỉ cotton cho khuôn, thử một mẻ xem ."
Vì lượng dầu nến nhiều, mẻ Thạch Bạch Ngư chỉ xe hai mươi sợi chỉ, đặt một đầu ống trúc đục rỗng và bào nhẵn, đó dựng khuôn khe rãnh để cố định.
Bên chuẩn xong thì dầu nến cũng vặn đạt đến độ chín.
"Được , Hồng Ca Nhi, cần đốt lửa nữa." Thạch Bạch Ngư gần kiểm tra, định tự tay múc dầu nến thì cánh tay Tống Ký ngăn .
"Để ." Tống Ký trực tiếp tiếp nhận công việc đổ dầu: "Đổ cái ống trúc ?"
" ." Thạch Bạch Ngư lùi : "Thao tác nhanh một chút, nguội là nó đóng bánh đấy."
Nghe , Tống Ký lập tức đặt gáo xuống, lấy hai miếng xơ mướp lót tai nồi, bưng cả nồi lên đổ trực tiếp. Đơn giản thô bạo nhưng đúng là nhanh hơn dùng gáo nhiều, chẳng mấy chốc đổ đầy hai mươi ống trúc khuôn.
Tiếp theo cần động nữa, đợi nguội tạo hình là xong.
Dù Tống Ký nhanh nhưng vẫn còn dư một lớp mỡ, nhanh ch.óng đông thành khối sáp dính đáy nồi, hai lãng phí mà cạo sạch . Bỏ đĩa dầu, thêm sợi chỉ là vẫn dùng , chỉ là mắt như nến thành phẩm thôi.
"Nếu thành công, sản xuất lượng lớn thì dùng máy nến mới ." Thạch Bạch Ngư xổm những chiếc khuôn: "Cái đó phức tạp, nhưng thể dựa theo nguyên lý để tìm thợ mộc đặt một cái đơn giản."
Hồi nhỏ, gia đình Thạch Bạch Ngư phất lên nhờ nghề nến. Lúc đó sáu cái máy vận hành cùng lúc, một cái một thể cắt mấy chục cây nến. Chỉ là nến dần mờ nhạt thị trường nên nhà mới chuyển sang gia công vật liệu xây dựng.
Dù thời gian lâu, trí nhớ mờ nhạt nhưng ấn tượng đại khái vẫn còn, dựa theo nguyên lý để cải tiến chắc là . Có điều nhớ khay nến bằng sắt, mà cổ đại quản lý sắt khá nghiêm ngặt nên khó . Chuyện thể qua tiệm rèn hỏi thử, thì xem dùng gỗ .
Nến tạo hình thực nhanh, chiều đổ thì buổi tối bổ khuôn là cơ bản thành hình, chỉ là mềm, phơi gió cho khô. Hai mươi cây nến xếp đều mẹt, đặt trực tiếp lên giá phơi rau khô là .
"Dùng ống trúc khuôn đổ vẫn đủ nhẵn bóng và mắt, nhưng nhà bình thường dùng thì cứ thực tế là , chắc cũng cầu kỳ thế ." Thạch Bạch Ngư vân trúc cây nến: " kỹ thì vân trúc cũng khá đặc biệt."
"Ừm." Tống Ký cũng thấy khá , nhưng so với bản cây nến, kinh ngạc hơn là việc thực sự thành công: "Tiếp theo em dự định gì?"
"Ngày mai lên trấn xem xét mới tính tiếp." Thạch Bạch Ngư thiên về hướng mở cửa hàng, nhưng thuế thương nghiệp ở cổ đại cao, họ xuất là dân bùn đất gốc rễ, chia một chén canh trong ngành e là dễ dàng.
Còn một điểm nữa, họ tiền mở cửa hàng. Dù Tống Ký giỏi kiếm tiền nhưng tiền dư nhiều, đủ sống thì chứ mở tiệm chắc chắn thiếu.
Đang mải suy tính thì đột nhiên Tống Ký vác bổng lên vai.
Thạch Bạch Ngư: "?"
"Đến giờ ngủ ." Tống Ký vác sải bước về phía phòng ngủ.
Thạch Bạch Ngư nhanh mắt liếc thấy Hồng Ca Nhi vốn về phòng nghỉ ngơi hé cửa , đó vì hoảng sợ mà đóng sầm cửa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-tieu-phu-lang-bi-thon-ba-tho-san-khieng-ve-nha/chuong-48.html.]
Thạch Bạch Ngư: "..." Cậu bực đ.ấ.m lưng Tống Ký một cái: "Hồng Ca Nhi còn đang ở đây, chú ý ảnh hưởng chút ."
Tống Ký dùng chân đá đóng cửa phòng, đặt Thạch Bạch Ngư lên giường, trực tiếp đè xuống: "Được."
Thế cũng chẳng thấy nể nang gì, vẫn cứ xoay Thạch Bạch Ngư qua mà "nhào nặn".
Thạch Bạch Ngư cũng giữ kẽ, nhưng ngặt nỗi Tống Ký chẳng . Bên tai là tiếng chuông kêu đầy hổ, "đê đập" xả lũ phong tỏa c.h.ặ.t chẽ ngay cửa thoát nước, khiến nghẹn đến mức suýt nhịn mà trợn trắng mắt, cảm giác như giây tiếp theo sẽ bay lên trời thành tiên luôn .
Trước mắt từng đợt ánh sáng trắng lóe qua, đại não trống rỗng, giác quan đều đàn ông mạnh mẽ đó chi phối . Đến khi cuối cùng cũng rơi từ cao xuống để lấy ý thức, Thạch Bạch Ngư c.ắ.n c.h.ặ.t môi , vẫn thể ức chế phản ứng bản năng của cơ thể, chảy nước mắt co giật một hồi lâu mới bình tĩnh .
"Anh Tống..." Thạch Bạch Ngư sức cùng lực kiệt, mở miệng giọng mang theo tiếng .
"Hửm?" Tống Ký ôm lòng, cảm nhận trong lòng ngừng run rẩy nhẹ, ánh mắt tối vài phần, bàn tay đặt bên hông bắt đầu an phận.
Thạch Bạch Ngư vội nắm c.h.ặ.t t.a.y Tống Ký, ngẩng đầu đầy vẻ đáng thương: "Không, thể tiếp... sẽ c.h.ế.t mất."
Lời ánh mắt Tống Ký lập tức thanh tỉnh, bất lực thở dài, ôm lấy vỗ về: "Ngủ ."
"Không ngủ ." Thạch Bạch Ngư nước mắt ngắn nước mắt dài: "Lần ... thể đừng trói nữa , mạng nhỏ của em sắp mất , em thực sự chịu nổi."
Tống Ký nghĩ ngợi một chút: "Một tháng, thể cho phép một trói."
Thạch Bạch Ngư: "..." Một thì một , chân muỗi dù nhỏ cũng là thịt.
Đang lầm bầm thì Tống Ký bỗng khẽ một tiếng. Thạch Bạch Ngư cảnh giác ngẩng đầu.
"Chỉ sợ em quen kiểu , đến lúc đó thấy hăng hái thôi." Tống Ký .
Thạch Bạch Ngư tin cái "tà thuyết" : "Hay là thử trói xem?"
Tống Ký , ánh mắt lập tức biến đổi: "Em chắc chứ?"
Thạch Bạch Ngư yếu ớt gật đầu.
"Được, chiều em." Tống Ký cúi đầu hôn lấy .
Lần quả nhiên đeo "vòng kim cô" cho "cái chân thứ ba" của nữa, nhưng Thạch Bạch Ngư bi kịch phát hiện , đúng như lời Tống Ký , trải nghiệm kém nhiều. Không thể là , nhưng cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó khoái lạc đến tận cùng.
Thạch Bạch Ngư dở dở phát hiện , cư nhiên... c.h.ế.t tiệt... thích Tống Ký chơi trò hoa hòe hoa sói đó.
Thạch Bạch Ngư , là cho sự trong sáng mất của . Khóc mệt , việc còn xong mất.
Tống Ký: "..."
Dù kích thích như , nhưng cũng đến mức nhạt nhẽo như nước ốc đến độ ngủ quên mất chứ?
Nghĩ đến việc cư nhiên chỉ thể dựa "đồ hỗ trợ" mới khiến phu lang nhà đạt khoái cảm, Tống Ký cảm thấy đả kích nặng nề, thế là cả đêm ngủ .
Dù , sáng sớm vẫn dậy, thắng xe bò dẫn Thạch Bạch Ngư và Hồng Ca Nhi lên trấn. Suốt dọc đường, Tống Ký im lặng ít , trong lòng thầm quyết định, lát nữa lên trấn sẽ bí mật tìm thầy lang khám xem .