Luận vị hội tuyên bố, triều đình lập tức chia ba tầng.
Tầng thứ nhất là những kẻ bề ngoài trung lập, miệng “chờ Hoàng thượng định đoạt”, nhưng trong lòng sớm đặt cược.
Tầng thứ hai là phe Tam hoàng t.ử, giấu giếm dã tâm, chỉ chờ cơ hội hợp pháp hóa vị trí Đông Cung.
Tầng cuối cùng, ít ỏi nhất, chính là những âm thầm quan sát Trưởng công chúa.
Không ủng hộ.
Không phản đối.
Chỉ chờ nàng… tự chứng minh.
Ba tháng, thì dài, nhưng đối với tranh đoạt hoàng quyền, chẳng khác nào một nhịp thở.
Ngay ngày đầu tiên của Luận vị hội, Hoàng đế ném đề bài.
Không văn luận.
Không lễ pháp.
Mà là một tấu chương lạnh lùng.
“Nam Lĩnh loạn.”
Chỉ bốn chữ.
Nam Lĩnh là vùng biên phức tạp nhất Đại Hạ, thế lực địa phương cát cứ, quan cấu kết thương hộ, binh lệnh triều đình.
Mười năm nay, ba đời Tuần phủ thất bại.
Hoàng đế xuống điện.
“Ai nhận?”
Trong khoảnh khắc , triều đình im phăng phắc.
Tam hoàng t.ử bước .
Hắn hiểu rõ, đây là một hố sâu. Nếu xử lý , những điểm, mà còn gắn mác vô năng.
Hoàng hậu khẽ nhíu mày.
Bà cũng con trai mở màn Luận vị bằng một ván thua.
Ngay lúc đó, Thẩm Chiêu Dương bước .
Nàng quỳ xuống, lưng thẳng.
“Thần nữ xin .”
Tiếng xì xào nổi lên khắp điện.
Một công chúa, từng nhậm chức chính thức, trấn áp Nam Lĩnh.
Điên .
Hoàng đế nàng lâu.
“Con ,” ông hỏi, “nếu thất bại, sẽ là gì ?”
“Biết,” nàng đáp.
“Danh chính ngôn thuận rút lui.”
Hoàng đế nhạt.
“Con sợ?”
“Thần nữ sợ,” nàng thật, “nhưng nếu , thì ngay từ đầu thua.”
Câu khiến cả điện lặng .
Cuối cùng, Hoàng đế phất tay.
“Chuẩn.”
Tin Trưởng công chúa Nam Lĩnh truyền , dân gian lập tức dậy sóng.
Có nhạo.
Có thương hại.
Cũng âm thầm chờ đợi.
Trong phủ Tam hoàng t.ử, chén vỡ nát đất.
“Nàng dùng Nam Lĩnh để lập uy,” Tam hoàng t.ử lạnh, “ngây thơ.”
“Điện hạ,” mưu sĩ thấp giọng, “Nam Lĩnh chỉ loạn.”
“Là bẫy.”
Tam hoàng t.ử gật đầu.
“Vậy thì,” nheo mắt, “đẩy nàng sâu hơn.”
Đoàn xe của Trưởng công chúa rời kinh thành lúc trời sáng.
Không nghi trượng phô trương.
Không quân đội đông đảo.
Chỉ mang theo năm mươi cấm vệ tinh nhuệ và một phong thư Hoàng đế ngự b.út.
Cố Hoài cưỡi ngựa bên cạnh nàng.
“Điện hạ,” nhỏ, “ , nhiều c.h.ế.t ở Nam Lĩnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-truong-cong-chua-ta-truc-tiep-tranh-ngoi/chuong-14.html.]
Thẩm Chiêu Dương về phía .
“Ta .”
“,” nàng khẽ cong môi, “cũng nhiều sống.”
Nam Lĩnh chào đón họ bằng mưa.
Mưa dai dẳng, bùn lầy ngập đường, dân chúng ánh mắt lạnh lùng.
Tuần phủ Nam Lĩnh nghênh tiếp, đầy khách sáo.
“Điện hạ đường xa vất vả.”
“Không vất vả,” Thẩm Chiêu Dương đáp, “chỉ , loạn ở ?”
Tuần phủ khựng .
Chỉ ba ngày, nàng hiểu.
Nam Lĩnh loạn vì dân.
Mà loạn vì quan.
Thuế gấp ba, sổ sách giả, quân đội rút lương, buộc tự kiếm sống bằng cách thu tiền bảo kê.
Dân nổi loạn là chuyện tất nhiên.
Đêm thứ tư, Thẩm Chiêu Dương triệu tập bộ quan Nam Lĩnh.
Không tra hỏi.
Không mắng mỏ.
Nàng chỉ đặt sổ sách lên bàn.
Từng cuốn.
Từng cuốn một.
“Ba ngày,” nàng , “ cho các vị ba ngày.”
“Tự thú,” nàng thẳng, “hoặc các vị .”
Có quỳ xuống ngay trong đêm.
Có cố chống.
Đến ngày thứ hai, một kho lương cháy.
Ngày thứ ba, thích khách xuất hiện.
Máu đổ trong mưa.
Thanh Trúc thương ở tay.
Cố Hoài suýt mất mạng.
đến sáng ngày thứ tư, cổng phủ Tuần phủ mở toang.
Quan chủ chốt trói quỳ đầy sân.
Dân chúng tụ tập ngoài phủ, đầu tiên thấy cảnh .
Thẩm Chiêu Dương bước .
Không mặc giáp.
Chỉ một áo lụa trắng.
“Nam Lĩnh,” nàng lớn, “ cần loạn.”
“Chỉ cần công bằng.”
Nàng tuyên bố giảm thuế, phát lương quân, mở kho lương, và điều quan mới từ kinh thành xuống.
Mọi quyết định đều dấu ngự b.út.
Hợp pháp.
Hợp lý.
Không ai thể bắt .
Tin chiến thắng truyền về kinh thành nhanh hơn dự đoán.
Triều đình chấn động.
Ba mươi năm, ai xử lý Nam Lĩnh gọn gàng như .
Trong điện, Hoàng hậu đầu tiên im lặng lâu.
Tam hoàng t.ử siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Nàng ,” khẽ, “đang lấy dân tâm.”
Hoàng đế xong tấu chương, khẽ gật đầu.
“Chiêu Dương,” ông lẩm bẩm, “con thật sự lên ngôi ?”
Ở Nam Lĩnh, Thẩm Chiêu Dương tường thành mưa tạnh.
Nàng rõ.
Ván cờ , nàng thắng hiệp đầu.
từ giờ trở , mỗi bước sẽ khó gấp mười .
Bởi vì bây giờ, nàng còn là công chúa bên lề.
Mà là thật sự tư cách tranh đoạt hoàng vị.