Xuyên Thành Vợ Cả Kiều Diễm Của Tháo Hán Trong Đêm Động Phòng - Chương 70: Chu Thịnh Trổ Tài Nấu Nướng, Hứa Tĩnh Ghen Tị
Cập nhật lúc: 2026-03-13 19:01:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cố Ninh vội nhờ Hứa Tĩnh giúp mời giáo viên bổ túc, cô mượn Cố Hữu những cuốn sách lớp bảy, lớp tám mà tạm thời dùng đến, định tự xem qua một lượt .
Dù ở hiện thực cô là sinh viên năm hai của một trường , kiến thức lớp bảy, lớp tám, cho dù đổi so với trong truyện vì thời đại khác , cô cũng tự tin thể dễ dàng nắm vững.
Bây giờ chỉ cần nhờ Hứa Tĩnh giúp cô giải quyết chuyện học bạ và thể trường học, còn cô thì định khi nắm vững kiến thức lớp bảy, lớp tám sẽ đến trường để các giáo viên các môn kiểm tra.
Dù ở tuổi , kết hôn, vẫn thể hiện một chút thực lực kết hợp với mặt mũi của Hứa Tĩnh, như mới sức thuyết phục hơn.
Bữa trưa hai ở nhà bác cả ăn, dù họ ngoài việc mua cá, mua thịt, mua rượu , còn là đầu tiên đến nhà, về tình về lý Hứa Tĩnh và Cố Thiên Hải đều thể để họ bụng đói về.
Cố Ninh thương ở chân, Chu Thịnh liền xắn tay áo bếp phụ Hứa Tĩnh, khi thấy tài nấu nướng của Chu Thịnh, Hứa Tĩnh thậm chí còn chút ghen tị, một đàn ông như , thể là con rể của bà chứ!
Haiz, là, Ninh Ninh thật , bác cả và bác gái như họ đành, còn gả cho một đàn ông như !
Còn Cố Ninh thì nghiêm túc trò chuyện với bác cả về dự định tương lai, về cuộc sống ở nhà họ Chu, phản ứng của nhà chồng, ví dụ như chồng, về việc học, đó Cố Hữu dìu phòng sách.
Toán, Văn, Anh lớp bảy, lớp tám, và Vật lý mới bắt đầu học từ lớp tám, Cố Hữu tạm thời chỉ sắp xếp cho cô mấy môn chính , còn những môn như Chính trị, Lịch sử cần học thuộc lòng, tạm thời đưa cho Cố Ninh.
“Chị hai, chị xem , gì hiểu thì nhân lúc hỏi em.” Cố Hữu là vui mừng cho Cố Ninh nhất ngoài Cố Thiên Hải, thậm chí còn mong Cố Ninh thật sự thể học thành tài, thi đỗ đại học!
“Được.” Cố Ninh đáp, cúi đầu chìm thế giới sách vở.
Vì trong lòng mục tiêu, cô trông vô cùng nghiêm túc, Cố Hữu ở bên cạnh thấy cô hề phân tâm một chút nào, động tác nhanh lật xong sách Toán và Tiếng Anh lớp bảy, lớp tám, đang chuẩn lật sách Vật lý thì bên ngoài vang lên tiếng gọi ăn cơm.
Cố Ninh lúc mới dời tầm mắt khỏi sách, lên tiếng đáp: “Vâng ạ!”
“Chị hai.” Cố Hữu kéo tay áo Cố Ninh.
Cố Ninh đầu : “Ừm?”
Cố Hữu nghi ngờ cô từ xuống một lúc mới : “Chị hai, tại em cảm giác kiến thức lớp bảy, lớp tám hình như khó chị?”
theo lý thì nên, đến việc chị hai mấy năm đụng đến sách vở, cho dù là năm đó đang học cấp hai, chị cũng nên thông minh như chứ?
Thành tích của chị hai năm đó, cũng lờ mờ !
Cố Hữu đoán đúng , kiến thức lớp bảy, lớp tám thời đại quả thực khó Cố Ninh, thậm chí còn đơn giản hơn so với lúc Cố Ninh học cấp hai!
sự thật chắc chắn thể , cô : “Sao thể, chị chỉ lướt qua một lượt thôi, cái cái , chị xem tỷ lệ giữa hai cái thôi.”
Nói cô dậy đưa tay cho Cố Hữu: “Đi, ăn cơm thôi.”
Cố Hữu dìu cô, ngoài hỏi: “Vậy chị lật xong sách Toán và Tiếng Anh lớp bảy, lớp tám , tỷ lệ và bao nhiêu?”
Đứa trẻ , hỏi đến cùng ?
Cố Ninh suy nghĩ một chút mới : “Biết chắc một đến hai phần, tám phần.”
Thế còn tạm !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-thanh-vo-ca-kieu-diem-cua-thao-han-trong-dem-dong-phong/chuong-70-chu-thinh-tro-tai-nau-nuong-hua-tinh-ghen-ti.html.]
Cố Hữu xua tan nghi ngờ trong lòng, : “Vậy thì còn kém khá nhiều, nhưng nếu chị vội, thì học từ lớp bảy cũng .”
Được cái gì mà , còn cùng tham gia kỳ thi trung cấp nữa đấy!
Cố Ninh thuận miệng đáp: “Ừm, chị xem thêm .”
Bữa trưa ở nhà bác cả, khí thể là tệ, nhưng vì Cố Kiều nổi giận chịu xuống ăn, nên dù cũng tự nhiên cho lắm.
Vì ăn xong, Cố Ninh và Chu Thịnh cáo từ.
Họ , Hứa Tĩnh vội mang cơm canh đang giữ ấm trong nồi cho Cố Kiều, mà tiên đ.á.n.h nhẹ một cái vai Cố Thiên Hải: “Ông , mở miệng là hứa hẹn bảy năm học phí, ông mở ngân hàng , tiền nhiều chỗ tiêu ?”
Cố Thiên Hải tâm trạng , hơn nữa chuyện bàn bạc với Hứa Tĩnh mà ông nhanh miệng quả thực , vì cũng tức giận, chỉ hì hì : “Bà xem bà , bà cũng gì mà, tính sổ lưng thế?”
Hứa Tĩnh đ.á.n.h ông: “ tính sổ lưng ông cái quỷ gì? Ông như , thể gì? Nói đồng ý là mất mặt ông ? Ninh Ninh và Chu Thịnh đầu tiên đến nhà , còn tặng nhiều quà như , trưởng bối mặt mũi nào mà thế?”
Cố Thiên Hải liền với Cố Hữu: “Xem , xem con , đây mới gọi là vợ ! Hữu, con lớn lên lấy vợ, tìm tính tình như con, thế mới…”
Hứa Tĩnh trực tiếp chọc , mắng: “Cố Thiên Hải, ông thần kinh ?!”
Cố Thiên Hải hì hì một lúc, mới nghiêm túc : “Bảy năm học phí trông thì nhiều, nhưng mỗi năm đưa một ít thì cũng . Hơn nữa Ninh Ninh con bé bà cũng thấy , là một đứa , ủng hộ nó học xong đại học, nó tự nhiên sẽ nhớ đến tình nghĩa , Hữu và Kiều Kiều của chúng nếu khó khăn gì, nó chắc chắn sẽ giúp đỡ.”
Hứa Tĩnh nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hữu và Kiều Kiều nhà là chị em, gì khó khăn gì cần nó giúp đỡ.”
Cố Thiên Hải giả vờ thấy, tiếp tục : “Hai vợ chồng chú hai đều là bùn nhão trát tường, vì học mà chú hai học nên trong lòng ông oán hận cả đời. Sấm thấy cũng , Ninh Ninh chí tiến thủ, bằng ủng hộ nó.”
“Sau nó học thành tài năng lực, nhà chú hai việc cũng thể tìm con gái ruột, đến mức lúc nào cũng tìm , bà ?”
Hứa Tĩnh đối với Cố Thiên Hà thực cũng , nhưng Tần Mỹ Hương chị em dâu đó, bà thật sự thích. Nhân phẩm , luôn moi móc đồ từ tay họ, cũng chỉ vì thấy bà đối xử với Hữu và Kiều Kiều nhà bà tệ, nể mặt, nên bà mới để ý đến bà .
Sau nếu Cố Ninh thật sự thành đạt, Tần Mỹ Hương quả thực đến mức lúc nào cũng nhòm ngó họ.
“ như Ninh Ninh quá đáng thương ?” Hứa Tĩnh nhíu mày : “Nó học là đến nhà chồng mới học, dựa mà thành đạt còn chăm sóc nhà đẻ quá nhiều, chỉ sợ đến lúc đó Chu Thịnh cũng sẽ ý kiến!”
Cố Thiên Hải: “Cho nên mới sẽ lo học phí. Chu Thịnh chỉ lo chi phí sinh hoạt, cũng dám ý kiến gì lớn!”
“ bên Ninh Ninh, chúng quả thực với nó, bên bố nó nếu thật sự khó khăn thể giúp đỡ một chút, nhưng thể giúp đỡ đáy, Sấm kết hôn, sinh con, giúp hết !”
Thấy Cố Thiên Hải cũng nghĩ đến điều , Hứa Tĩnh bĩu môi, : “Nói một nghìn một vạn, ông , chính là thích Ninh Ninh đứa cháu gái , nên mới cam tâm tình nguyện lấy tiền của cho nó tiêu!”
Cố Hữu cuối cùng cũng cơ hội xen : “Vậy thì chị hai của con quả thực !”
Cố Thiên Hải: “ , con bé còn coi bà như ruột, bà cũng đồng ý còn gì!”
Hứa Tĩnh lượt lườm qua hai cha con, hừ lạnh : “Một hai cái miệng của hai , thôi, Hứa Tĩnh nợ nhà họ Cố các !”
Nói bà bước ngoài: “Còn một bà cô nổi giận chịu ăn cơm nữa, cũng nợ cô , mang cơm cho cô đây!”