Quyền lực là gì?
Là khi thể che giấu một cái c.h.ế.t suốt mười mấy năm.
Là khi thể biến tội thành “ định đại cục”.
Là khi tin rằng —
chỉ cần đủ cao, sự thật sẽ bao giờ chạm tới .
Tần Quốc Minh quên một điều.
Kẻ leo lên cao bằng m.á.u —
sẽ ngày chính m.á.u đó kéo xuống.
Sau đêm mưa hôm , Tần Vãn Ý rời khỏi Tần gia.
Không mang theo hành lý.
Không mang theo cảm xúc.
Cô chuyển hẳn sang căn hộ riêng.
Cắt đứt tiếp xúc cần thiết.
Ba ngày , trong giới tài chính lan truyền một tin nhỏ nhưng đủ khiến tinh ý dựng tóc gáy:
Một nhóm cổ đông ẩn danh bắt đầu gom cổ phiếu Tần thị.
Giá mua thấp.
Không gấp.
Rải rác.
Như một con d.a.o mỏng, chậm rãi áp sát cổ.
Tần Quốc Minh nhận quá muộn.
Khi ông họp khẩn ban điều hành, tỷ lệ cổ phần đổi.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy .
Ngoại trừ —
Tần Vãn Ý.
Cô trong văn phòng Hứa Trình.
Màn hình mặt hiển thị bản đồ cổ phần chi tiết.
Từng mảnh nhỏ —
ghép thành một thế lực đủ để phủ quyết quyết sách.
“Em định lật bàn thật ?”
Hứa Trình hỏi.
“Không.”
Cô lắc đầu.
“Em chỉ sửa bàn cờ.”
Anh cô.
Trong ánh mắt còn là sự tò mò.
Mà là sự cảnh giác với một ngang hàng.
“Em một khi —”
“Em sẽ còn đường lui.”
Tần Vãn Ý dựa lưng ghế.
“Em từ mười mấy năm .”
Song song với cuộc chiến cổ phần —
Một thứ khác khởi động.
Hồ sơ vụ t.a.i n.ạ.n năm đó gửi ẩn danh đến Ủy ban Kỷ luật.
Không công bố ngay.
Chỉ là một viên đá ném xuống mặt nước yên tĩnh.
Lan từng vòng.
Ba ngày —
Một lãnh đạo cũ của cục giao thông gọi “hỗ trợ điều tra”.
Một tuần —
Một bài báo nhỏ xuất hiện mục pháp luật, nêu tên gia tộc, chỉ về những vụ t.a.i n.ạ.n giao thông che giấu vì quyền lực tài chính.
Không nhắc Tần gia.
ai cũng hiểu.
Tần Quốc Minh mất ngủ.
Lần đầu tiên trong đời, ông cảm thấy sợ.
Không sợ mất tiền.
Mà là sợ —
Con d.a.o ông từng nắm trong tay, giờ đang ngược .
Ông gọi cho Tần Vãn Ý.
Cuộc gọi bắt máy.
Ông gửi tin nhắn.
“Con gì?”
Rất lâu , cô trả lời:
“Sự thật.”
“Và cái giá đúng với nó.”
Ngày Ủy ban điều tra chính thức cuộc —
Tần gia chìm trong im lặng.
Không còn ai dám về phía Tần Quốc Minh công khai.
Những từng hưởng lợi —
bắt đầu giữ cách.
Những từng im lặng —
bắt đầu lo lắng.
Tần Tuyết Nhi tìm đến Tần Vãn Ý.
Lần , cô còn dáng vẻ khiêu khích.
Chỉ còn hoảng loạn.
“Chị điên !”
Cô gào lên.
“Chị kéo tất cả xuống cùng ?!”
Tần Vãn Ý cô .
Ánh mắt hận.
Chỉ xa lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-co-gai-ngoc-nghech-toi-quyet-tranh-quyen-tra-thu/chuong-15.html.]
“Em nghĩ vì chị động đến em?”
Cô hỏi.
Tần Tuyết Nhi sững .
“Vì em đủ tư cách.”
“Từ đầu đến cuối, em chỉ là con cờ.”
Câu đó —
Đánh gục cô .
Tần Tuyết Nhi bệt xuống.
Khóc.
Lần đầu tiên vì nhận —
Mình từng là đối thủ.
Một tháng .
Tần Quốc Minh chính thức đình chỉ chức vụ để điều tra.
Không bắt giam.
Không còng tay.
Chỉ là một tờ thông báo.
với ông —
đó là bản án nặng nhất.
Ngày ký giấy bàn giao quyền điều hành tạm thời —
Ông gặp Tần Vãn Ý.
Trong phòng việc cũ.
Không thư ký.
Không ngoài.
“Con thắng .”
Ông .
“Không.”
Cô đáp.
“Con chỉ thua nữa.”
Ông cô.
Già nua.
Mệt mỏi.
“Con từng nghĩ —”
“Nếu con còn sống, bà sẽ con ?”
Tần Vãn Ý im lặng.
Rồi chậm rãi:
“Nếu còn sống—”
“Bà sẽ để con nuốt chửng.”
Ông thêm.
Chỉ ký tên.
Bút rời giấy —
Một kỷ nguyên kết thúc.
Một kỷ nguyên khác bắt đầu.
Ba tháng .
Tần thị công bố ban lãnh đạo mới.
Không Tần Vãn Ý Chủ tịch.
Mà là cô lựa chọn.
Cô phía .
Kiểm soát thứ.
Không danh.
thực quyền.
Hứa Trình ban công, thành phố.
“Em hạnh phúc.”
Anh .
Tần Vãn Ý bên cạnh.
“Anh cũng .”
Hai .
Không ai yêu.
Không ai hứa hẹn.
Giữa họ chỉ còn —
Sự hiểu của hai kẻ quá xa.
“Em hối hận ?”
Anh hỏi.
Cô lắc đầu.
“Em chỉ tiếc —”
“Giang Ngôn Tâm và cô gái ngốc nghếch …”
“…đều còn đường .”
Gió thổi mạnh.
Ánh đèn thành phố rực rỡ.
Tần Vãn Ý lưng, bước .
Ở cao.
Rất cao.
Không ai thấy cô cô độc.
Cũng ai —
Cô trả giá bằng tất cả những gì từng là con .
cô quỳ.
Không xin tha.
Không hối hận.
Bởi vì —
Kẻ ở cao, phép quỳ.
Hết ạ