Xuyên Về Cổ Đại Làm Bà Chủ Nhỏ - Chương 85

Cập nhật lúc: 2025-04-22 22:54:29
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSDbmDgYF

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Tu Thệ nói: “Nghe nói hiện giờ thân thể Bắc Tề Vương năm nay không bằng năm ngoái, trước mắt là thời kỳ mấu chốt giữa Tứ Vương tử và Lục Vương tử tranh ngôi vương vị, Tứ Vương tử là do Sủng phi Bắc Tề Vương sinh ra, lại được lòng dân, tất nhiên càng được sủng ái một chút. Hắn đã luôn luôn hy vọng tìm hiểu kỹ thuật nông nghiệp của ta và phương pháp quản trị quốc gia, vì vậy hắn có xu hướng hợp tác với chúng ta… Như vậy xem ra, nghị hòa cũng có thể là do hắn thúc đẩy.”

Tần Tu Dật đồng ý nói: “Nếu thật sự là như vậy, đối với dân chúng hai nước ngược lại là một may mắn lớn.”

Trấn Quốc Công nói: “Cho dù chuyện nghị hòa là thật thì vì sao phải đi qua địa giới Bắc Tề tiếp nhận quốc thư cùng Tả tướng?”

Tướng quân tiến vào địa giới của các quốc gia khác sẽ dễ dàng bị coi là khiêu khích, dưới tình huống như vậy, đối phương xuất binh đả kích thì đó chính là xuất binh có danh nghĩa.

Lần này văn thần võ tướng cùng nhau đến biên cảnh chính là kế hoạch Tả tướng cùng sứ giả đi nghị hòa, nếu nghị hòa bất thành thì lại ứng chiến.

Cho nên sau khi Tả tướng đi Bắc Tề Vương nghị hoà, Trấn Quốc Công liền ở phía sau điểm binh, chờ truyền đến kết quả nghị hòa rồi lại quyết định có nên khai chiến hay không.

Từ nội dung thư từ hiện tại, xem ra tám phần sẽ thuận lợi nghị hòa, bọn họ chỉ cần dựa theo trong thư nói, đến Vô Nhân Cốc tiếp nhận quốc thư cùng Tả tướng là được.

Tần Tu Thệ nói: “Người Bắc Tề này rõ ràng thô lỗ lại không nói quy củ, vì sao đối với nghi thức tiếp nhận quốc thư lại quan trọng như vậy? Còn yêu cầu phụ thân tự mình đi đón, tỏ vẻ coi trọng… Chẳng lẽ là muốn lừa gạt sao?”

Trấn Quốc Công nhíu mày không nói.

Tần Tu Dật nói: “Đệ cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Như vậy đi, ngày mai đệ mang theo một đội quân, đi trước dò đường, đến lúc đó lại sai người bẩm báo cho phụ thân cùng đại ca, nếu xác định không có vấn đề gì thì mọi ngươi lại dẫn người vào Cốc.”

Trấn Quốc Công gật gật đầu, nói: “Như thế cũng tốt, nếu có mai phục thì con hãy lập tức trở về, không thể ham chiến!”

Vô Nhân Cốc núi non trùng điệp, địa hình phức tạp, địa hình được che chắn, lại có sương mù tràn ngập.

Người ngoài cốc căn bản không thể thấy rõ trong cốc đã xảy ra chuyện gì…

Tuy nhiên, ngày hôm sau, mọi thứ đã phát triển vượt xa suy đoán của bọn họ.

Phụ thân và huynh trưởng c.h.ế.t thảm, Tần Tu Dật cũng gần như mất đi nửa cái mạng… Hắn từ từ bò ra khỏi đám người chết, hơi thở thoi thóp.

Tuyết bay đầy trời, phủ lên thân thể đầy m.á.u tươi của hắn, hắn bi thương ngẩng đầu, âm thầm thề, nhất định phải báo thù cho phụ thân và huynh trưởng!

“Công tử?” Tần Túc nhẹ giọng nhắc nhở.

Suy nghĩ của Tần Tu Dật trở về, hắn ngẩn ngơ ngồi xuống.

Phụ thân và huynh trưởng cùng những huynh đệ kia c.h.ế.t oan dưới âm mưu hoàng quyền, vô tội đến nhường nào?

Nội tâm Tần Tu Dật như gương sáng, kiếp này đã là một phế nhân, hắn còn sống chính là vì báo thù!

Nhưng việc này không phải là chuyện nhỏ, nếu như thất bại, chỉ sợ phải trả một cái giá thật đắt… Hắn không thể để Tam đệ cũng bị cuốn vào trong đó.

Tần Tu Dật trầm giọng mở miệng: “Ngươi vừa nói Vương Nhiên đuổi g.i.ế.c A Viễn sao? Nhưng đệ ấy có bị thương không?”

Hắn bỗng dưng nhớ tới lúc vừa mới ra cửa gặp phải Đường Nguyễn Nguyễn, nàng thoạt nhìn bình yên vô sự, chắc hẳn Tam đệ cũng không có việc gì lớn?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-lam-ba-chu-nho/chuong-85.html.]

Vương Điền nói: “Tần tướng quân ôm phu nhân từ bên vách núi nhảy xuống, trong lúc giận dữ Vương Nhiên lại b.ắ.n mấy mũi tên về phía dưới, không biết có làm tướng quân bị thương hay không… Sau đó thuộc hạ canh giữ ở chân núi, phát hiện trời chưa sáng đã có người đi tiếp ứng đến chi viện cho tướng quân, nghĩ đến chắc hẳn không có việc gì.”

Tần Tu Dật rốt cuộc cũng yên tâm.

Vương Điền lại nói: “Vương Nhiên lục soát một đêm không tìm được tướng quân, trời còn chưa sáng đã chạy… Sau đó thuộc hạ trở về phủ đệ của hắn kiểm tra thì phát hiện phu nhân hắn cũng không thấy đâu.”

Tần Tu Dật híp mắt phượng, biểu tình cùng Tần Tu Viễn vô cùng giống nhau, hắn nói: “Chỉ sợ người đã bị A Viễn đưa đi… Nhất định là đệ ấy muốn câu được con cá lớn Vương Nhiên này.”

Tần Túc cũng nói: “Thuộc hạ cũng cảm thấy rất có thể là như vậy… Chỉ là không biết chuyện này… Hiện tại tướng quân đã biết được bao…”

Tần Tu Dật suy nghĩ rồi nói: “A Viễn hẳn là còn chưa biết Vương Nhiên chính là nhân chứng năm đó đi đưa tin, nếu đệ ấy biết thì ở thành Ích Châu đã bắt người lại, không có khả năng để cho hắn có cơ hội chạy trốn.”

Vương Điền nói: “Lúc đó, sau khi từ Bắc Tề trở về thì những thân binh hộ tống Tả tướng đều c.h.ế.t hết, còn lại mấy người vào Cụ Phong Doanh… Vương Nhiên có thể đã dùng chút biện pháp nên được điều đến Ích Châu, lúc này mới bò lên được vị trí hiện tại, chẳng qua lần này hắn bỏ trốn, cũng không biết Tần tướng quân sẽ báo cáo lại như thế nào lên Hoàng thượng?”

Tần Tu Dật nói: “Yên tâm đi, A Viễn sẽ không đánh mà không nắm chắc, tám phần đệ ấy sẽ không nói cho Hoàng Đế về chuyện Vương Nhiên thông đồng với Bắc Tề.”

Có một điểm mà hắn và Tần Tu Viễn rất giống nhau…

Không bao giờ đánh rắn động cỏ, nhất định phải đánh trúng một kích luôn.

Tần Túc nói: “Công tử, người vốn không muốn tướng quân tham dự vào việc này… Nhưng bây giờ ngài ấy đã đi sâu vào, nếu không chúng ta hãy nói cho ngài ấy biết mình cũng đang điều tra việc này?”

Tần Tu Dật lắc đầu, nói: “Chưa thể nói được… Để ta lo mọi chuyện. Đệ ấy còn có tiền đồ tốt đẹp, tình cảm mỹ mãn, tuyệt đối không thể gấp gáp lo mấy chuyện này.”

Chuyện báo thù, lỡ như bại lộ thì chính là họa sát thân.

Hắn là người trèo lên từ địa ngục, cứ để hắn đưa tất cả những kẻ c.h.ế.t tiệt kia vào địa ngục đi!

…..

TBC

Ngoại ô Đế Đô, Cụ Phong Doanh.

”Tướng quân đã trở về?” Tần Dũng lộ ra vẻ mặt phấn khởi đi tới doanh trướng của tướng quân, Tần Tu Viễn đang ngồi ở trước thư án phê duyệt biên quan tấu báo.

Tần Tu Viễn ngước mắt lên, hắn cười đùa: “Tần hiệu úy, nghe nói gần đây phong sinh thủy khởi*?”

Tần Dũng gãi đầu, nói: “Tướng quân đừng trêu chọc thuộc hạ! Thuộc hạ chỉ cùng những tân binh kia gần gũi một chút, lúc này mới phát hiện, kỳ thật bọn họ có vài người cũng rất tốt. ”

Tần Tu Viễn thuận miệng hỏi: “Ai?”

Tần Dũng nghiêm túc nói: “Văn Kiên trước kia, từ sau khi khỏi chấn thương, hắn đã an phận rất nhiều, còn chủ động đến tạ lỗi với thuộc hạ…”

Tần Trung ở một bên khẽ cười ra tiếng, hắn nói: “Không phải là bị ngươi đánh cho sợ chứ?”

Tần Dũng nói: “Đừng nói đến chuyện này… Lại nói đến đã hoảng hốt…”

Chính hắn là hiệu úy, lúc trước lại động thủ với tân binh, kết quả còn bị phạt, hiện giờ nghĩ đến cũng cảm thấy không có mặt mũi.

Loading...