"Lý Cương, với Hàn Vệ Đông, chuyện là thế nào ?"
Lý Minh Châu đại diện cho các nữ tri thức hỏi sự nghi ngờ trong lòng, họ còn đang định chút đồ ngon để tẩm bổ cho Hàn Vệ Đông. Hàn Vệ Đông trai như , mấy cô gái thể thực sự giữ lòng bình lặng chứ!
"Cũng gì thể , trai Hàn Vệ Đông và con rể nhà Đại đội trưởng Lâm là bạn bè, nên đặc biệt nhờ gia đình Đại đội trưởng Lâm giúp đỡ chăm sóc để tịnh dưỡng cánh tay."
Lý Cương theo những gì Hàn Vệ Đông dặn, còn chịu trách nhiệm. Chao ôi, Hàn sướng thật, bỏ bọn họ để một hưởng phúc. Hôm nay may mắn ăn một bữa cơm nhà Đại đội trưởng Lâm, ngon tuyệt cú mèo!
Nhóm Lý Cương cũng chẳng còn tâm trạng gì nữa, thôi thì về phòng , khó khăn lắm mới nghỉ mấy ngày, ăn Tết xong bận rộn , dưỡng sức mới là việc chính.
Hàn Vệ Đông chiếc giường sưởi ấm áp, căn phòng là của con trai nhà họ Lâm — Lâm Đào, đang lính ở Bắc Kinh.
Trong phòng đồ đạc nhiều nhưng ấm cúng. Có nhiều món đồ nhỏ, chắc là do Lâm Đào tích góp từ bé: s.ú.n.g gỗ, s.ú.n.g cao su, đại đao gỗ, truyện tranh, bi ve... Nhìn những thứ là một tuổi thơ hạnh phúc.
Hàn Vệ Đông nghĩ về mối quan hệ phức tạp của gia đình , ôi, thật là, tranh giành gì chứ, bản lĩnh thì tự dựa !
Ăn no uống say, cơn buồn ngủ kéo đến, Hàn Vệ Đông cảm thấy an tâm, chẳng mấy chốc chìm giấc ngủ.
"Bà ngoại ơi con đến đây, bà nhớ con ạ?"
Lục Cửu thấy mà tiếng truyền .
"Bạn nhỏ Lục Cửu ơi, con nhớ chú nào?"
"A, chú Hàn, chú ở nhà bà ngoại cháu thế?"
Lục Cửu ngờ thấy chú Hàn ở đây, đúng là niềm vui bất ngờ!
"Chú đến đây dưỡng thương, còn con?"
"Con đến ăn đồ ngon bà cố , bảo ăn đồ ạ."
Bảo Ni bế Tam Thất , thấy Lục Cửu và Hàn Vệ Đông đang chuyện rôm rả, cô thực sự gì nữa, trẻ con tí tuổi đầu mà mê trai thế , cứ thích trai thôi.
"Mẹ, bà nội, Tam Thất nhờ trông một lát, con bắt ít hải sâm với bào ngư, mai là giao thừa , sẵn tiện thêm món ăn."
Hàn Vệ Đông thấy gì , bắt hải sâm và bào ngư, chẳng chúng ở đáy biển ?
Bảo Ni chào hỏi Hàn Vệ Đông qua loa một câu khoác giỏ luôn.
Lục Cửu cùng Đại Bảo, Nhị Bảo cùng trông Tam Thất, Tam Thất lẫy nhanh, dễ ngã xuống đất nên trông chừng.
Bà cố và bà ngoại đang đồ ngon trong bếp, Lục Cửu ngửi thấy mùi thơm .
Hàn Vệ Đông việc gì , cùng Lục Cửu và mấy đứa nhỏ trông trẻ.
Chao ôi, ai mà ngờ ngày — Hàn Vệ Đông — giúp Cố Dã trông con, chắc chẳng ai tin.
Trong mắt ở đại viện, Hàn Vệ Đông chỉ là một tên công t.ử bột chẳng gì, nếu nhờ ông già nhà thì ai thèm đếm xỉa đến.
Còn Cố Dã là một sự tồn tại đặc biệt trong đại viện, năng lực bản mạnh nhưng tính tình , lúc nào cũng trưng bộ mặt lạnh lùng, chẳng nể mặt ai.
Không ngờ Cố Dã khi kết hôn sinh con trở nên mềm mỏng hơn, còn lạnh lùng cứng nhắc như , thêm một phần ràng buộc.
"Ư... ư..."
"Sao thế, thằng bé gì ?"
Hàn Vệ Đông hiểu Tam Thất đang chơi tự nhiên phát tiếng động, sắp chăng? Anh nên gì đây, nên bế lên ?
Hàn Vệ Đông đưa tay , nhưng bế đứa trẻ nhỏ thế như thế nào, đặt tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-133.html.]
"Chú Hàn đừng động , Tam Thất đang ị đấy ạ."
Lời Lục Cửu dứt, một mùi chua nồng bay , Hàn Vệ Đông hóa đá tại chỗ, chỉ thiếu chút nữa thôi là bế thằng bé lên .
"Bà ngoại ơi, Tam Thất ị ."
Lục Cửu chạy cửa gọi bà ngoại trong bếp, tay bịt mũi, Tam Thất ị thối quá.
Mẹ Bảo Ni bưng một chậu nước ấm từ bếp , biểu cảm của mấy trong phòng, thật là, ai lúc nhỏ mà chẳng ị cơ chứ.
Mẹ Bảo Ni thoăn thoắt rửa m.ô.n.g cho Tam Thất, tã sạch, bưng chậu nước .
Giặt xong tã cho Tam Thất, dùng xà phòng rửa tay sạch sẽ, Bảo Ni tiếp tục bận rộn trong bếp.
Lục Cửu ngửi mùi hôi trong phòng, nhờ Đại Bảo ở trong phòng trông Tam Thất, còn dẫn Nhị Bảo và chú Hàn sân hít thở khí.
Lâm Ba bước đúng lúc , mặc bộ quân phục màu xám, xách một chiếc túi hành lý lớn.
"Anh là ai thế?"
Lục Cửu thấy lạ nhà, liền lên tiếng hỏi .
"Cháu là Lục Cửu ?"
Lâm Ba thấy hai đứa trẻ trong sân, chắc là Nhị Bảo nhà cả và Lục Cửu nhà chị gái, tuổi tác đều khớp. Lúc , Lục Cửu và Nhị Bảo còn nữa. Còn trai trẻ đeo băng treo tay thì là ai, khớp với ai cả.
"Bà ngoại ơi, một con mà con đến ."
Giọng Lục Cửu lớn, lập tức gọi bà ngoại ngoài.
"Biết với cái gì, Lục Cửu, con gì thế?"
Nghe thấy tiếng gọi của Lục Cửu nhưng rõ cô bé gì, Bảo Ni bước nhanh ngoài.
"Mẹ!"
"Lâm Ba đấy ? Cái thằng nhãi , còn đường về nhà cơ đấy, một mạch rõ lâu, còn tưởng con quên mất cửa nhà ở chứ."
Mẹ Bảo Ni con trai út cao thêm một đoạn, đ.ấ.m lưng .
"Mẹ, con chẳng về ."
"Ăn cơm , đói ? Sao gầy thế ? Ở bộ đội ăn no ..."
Thấy con trai út, Bảo Ni nên hỏi từ , trong lòng cả rổ lời .
Nghe thấy tiếng động, bà nội Lâm cũng , thấy Lâm Ba thì xúc động.
"Bà nội, con về ."
"Về là , mau nhà nghỉ ngơi , bà lấy đồ ngon cho con ăn."
Lâm Ba vây quanh đưa nhà, thấy Đại Bảo đang trông em giường sưởi.
"Đại Bảo, chú út về đây, còn nhớ chú út nào."
"Nhớ ạ, chú út."
Đại Bảo nhớ chú út, toét miệng .
"Đây là Tam Thất nhà chị con , trong thư tên đúng ạ?"