Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:57:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 111 Một tin

 

Cố Dã trở về là ngày thứ năm khi Lâm Đào .

 

“Anh hai kết hôn xong luôn , tốc độ cũng quá nhanh , cảm thấy bao lâu mà?”

 

“Ừm, là lâu lắm, cũng chỉ mới hơn hai mươi ngày thôi.”

 

Bảo Ni giễu cợt Cố Dã một câu, đúng là thật đùa.

 

“Vậy , ha ha, Bảo Ni , trí nhớ của em thật đấy, già nhất định lẫn .”

 

“Đi c.h.ế.t .”

 

Bảo Ni đ.ấ.m Cố Dã một cái.

 

“Đi …”

 

Tam Thất ở bên cạnh học vẹt, lắp bắp mãi mới chữ " ".

 

“Ha ha…”

 

Cố Dã nhấc bổng Tam Thất lên, chơi trò máy bay.

 

“Anh đừng đùa với Tam Thất nữa, thằng bé sắp tiểu đấy, cẩn thận nó tè vọt mặt .”

 

“Không đời nào, con trai thể đối xử với như , thế thì còn là con ruột ?”

 

Cố Dã lời khuyên, vẫn cứ nâng Tam Thất lên cao.

 

Bảo Ni thèm quản , lát nữa tè trúng cũng đáng đời.

 

“Ái chà, thằng ranh con, con còn là con trai ba hả?”

 

Bảo Ni thấy tiếng của Cố Dã, trong lòng nở hoa, chắc chắn là Tam Thất “tưới nước” .

 

Bảo Ni nhịn , phòng thử, tóc Cố Dã ướt một chút, chính là lúc nâng lên cao, Tam Thất tiểu. Tam Thất mặc quần hở đũng, chẳng là tưới cho một trận mát rượi .

 

“Ha ha… Đã bảo , con trai ruột ? Ha ha…”

 

Bảo Ni đến đau bụng, thẳng lưng nổi.

 

Tam Thất ngơ ngác , hiểu xảy chuyện gì.

 

Cố Dã đặt con trai ruột xuống, cầm quần áo tắm.

 

“Tam Thất , con đúng là ‘hiếu thảo’ với ba con thật đấy!”

 

“A, a…”

 

Tam Thất hiện đang trong giai đoạn bập bẹ, chỉ phát âm đơn giản, lúc thì , lúc thì chỉ “a, a”, ba đều gọi rõ .

 

, Bảo Ni, một tin , em xong nhất định sẽ vui.”

 

Cố Dã lau tóc , để tóc khô tự nhiên, nước văng tung tóe khắp nơi nữa.

 

“Tin gì?”

 

“Hòn đảo mà em vẫn hằng mong nhớ đó, sẽ quản chế nữa, thể lên đó .”

 

“Thật ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-139.html.]

 

Bảo Ni đó còn nhắc đến hòn đảo đó, ngờ tin vui đến nhanh như .

 

“Đó là thuộc quân khu quản lý là địa phương quản lý?”

 

“Thuộc hậu cần quân đội quản lý, giao cho địa phương. Nơi đó tuy còn liệt yếu điểm quân sự nữa, nhưng cũng thể để của địa phương chỉ huy bừa bãi.”

 

Bảo Ni nghĩ thấy cũng , thuộc quân khu quản lý thì cô càng dễ dàng thao tác.

 

“Vậy nếu em lên đảo cần xin phép ?”

 

“Không cần, với sư trưởng Dương về đề nghị của em , ông bảo em một bản báo cáo nộp lên hậu cần, thể lên đảo khảo sát một chút, khi về một bản thuyết minh cụ thể. Nếu khả thi, quân đội sẽ đưa sắp xếp.”

 

Bảo Ni cảm thấy cách , hòn đảo đó cách đảo của họ xa, chèo thuyền chỉ mất hơn nửa tiếng đồng hồ. Cô thể tìm vài chị em quân túc chèo thuyền, giỏi bơi lội cùng, , là để Cố Dã cùng cô .

 

Bảo Ni ý tưởng trong đầu, giao Tam Thất cho Cố Dã, bản thư phòng bắt đầu báo cáo.

 

Cố Dã bế Tam Thất, thằng bé cứ rướn ngoài, đây là chơi đây.

 

“Biết , chúng cùng ngoài, tìm chị. Ba nhớ chị , chị nhớ ba đây.”

 

Cố Dã mặc quần áo t.ử tế cho Tam Thất, trời vẫn còn khá lạnh, thể để cảm .

 

Cố Dã bế Tam Thất về phía sân tập, giờ chắc Lục Cửu đang chơi ở đó.

 

Từ xa thấy tiếng trẻ con la hét, đặc biệt là tiếng của Lục Cửu là to nhất.

 

“Thiết Đản, mau xông lên, chiếm lấy trận địa 958 để tạo cơ hội cho các đồng chí phía .”

 

“Bảo đảm thành nhiệm vụ, thưa đồng chí tư lệnh, chúng nhất định sẽ chiếm cao điểm 985, giành thắng lợi cho cuộc chiến.”

 

Thiết Đản tay cầm một khẩu s.ú.n.g gỗ, đó còn buộc một dải vải đỏ, mặt đầy cát bụi, vẫy tay gào thét, ai còn tưởng bé đang dẫn đầu thiên quân vạn mã, thực chỉ một .

 

“Tốt lắm, đồng chí Thiết Đản. Dũng cảm xông lên phía , đừng sợ hy sinh, cho dù đồng chí ngã xuống, cũng sẽ nhớ đến đồng chí.”

 

Cố Lục Cửu ở đó cổ vũ, một mặt hò hét, mặt khác còn ngăn chặn sự tấn công của "kẻ địch", một đứa trẻ nhỏ thó mà đẩy cả đám trẻ lớn hơn xuống đống đất.

 

Lục Cửu một đống đất, tách biệt với thế gian, trông vẻ khí thế của một chặn vạn ! Cố Dã thầm nhủ trong lòng, hổ là con gái của Cố Dã , khí thế.

 

“A, a…”

 

Tam Thất thấy chị , phấn khích kêu a a, cố gắng thu hút sự chú ý của chị.

 

Đừng chi, tiếng của Tam Thất thật sự Lục Cửu thấy. Cô bé đống đất sang, oa, ba cô về . Tốt quá, cuối cùng cũng ăn cơm nấu nữa !

 

“Các đồng chí, chúng giành thắng lợi, tuy đồng chí Thiết Đản hy sinh, nhưng những đóng góp của đồng chí cho sự nghiệp cách mạng, chúng sẽ luôn ghi nhớ, chúng hãy nghiêng ba đồng chí Thiết Đản.”

 

Lục Cửu cũng học lời thoại , lớn tiếng hô vang, dẫn đầu một đám trẻ nhỏ cúi chào Thiết Đản đang đất.

 

Đồng chí Thiết Đản cũng thật phối hợp, đó bất động, mặt cảm xúc, thế mà hề bật . Chấp nhận sự bày tỏ lòng kính trọng của các đồng chí đồng đội, vì tổ quốc và nhân dân, bé "c.h.ế.t" thật vinh quang.

 

“Ba ơi, cuối cùng ba cũng về , con nhớ ba c.h.ế.t .”

 

Lục Cửu từ vị tư lệnh trở con gái của Cố Dã, chạy huỳnh huỵch tới nắm lấy tay ba, nũng nịu lên nỗi nhớ nhung của .

 

“Ba cũng nhớ Lục Cửu lắm, ngày nào cũng nhớ, về là vội vàng tìm Lục Cửu ngay, con gái, chúng về nhà thôi, buổi trưa ba món ngon cho con ăn.”

 

“Tốt quá, quá, cuối cùng cũng ăn cơm nấu nữa , ba ơi con yêu ba!”

 

“Con cẩn thận kẻo thấy, đ.á.n.h m.ô.n.g con đấy.”

 

 

Loading...