Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 146
Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:57:47
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Ni thầm nghĩ, đây mới chỉ là khởi đầu thôi, cô còn trồng rong biển nữa mà.
Dựng chuồng gà cũng chẳng dễ dàng gì, tìm một cây khô , c.h.ặ.t phá bừa bãi, giữ cho t.h.ả.m thực vật đảo phá hủy. Lúc tìm cây khô, cô còn phát hiện một sườn đất nhỏ thể trồng cây táo.
Bảo Ni cảm thấy năm nay quá nhiều việc bận rộn, chút phân bất khả thi . Cô suy nghĩ, việc trồng rong biển chắc lùi một năm , sang năm khi quân đội tiếp quản đảo nhỏ cô mới thời gian.
Sau khi các loại hạt giống lượt nảy mầm, Bảo Ni cũng mang về năm mươi cây táo giống từ chỗ hậu cần, mười cùng trồng cây táo. Bảo Ni phụ trách đào hố, các chị dâu khác thì tưới nước, thì lấp đất, việc hăng say vô cùng.
Khi Cố Dã trở về, hoa màu Bảo Ni trồng đều mọc lên cả, tỷ lệ nảy mầm khá . Tạm thời thấy độ màu mỡ cũng đủ, đến lúc đó họ sẽ nghĩ cách kiếm thêm ít tro rơm rạ để bón thêm phân, đặc biệt là lúc lúa mì đang trổ đòng.
Còn Cố Dã vợ đen ít, thật sự chẳng nên đau lòng là đau lòng hơn đây.
“Sao liều mạng thế, gầy hết cả .”
“Cũng mà , ở nhà lâu quá nên em tìm chút việc gì đó để , hễ động tay động chân là chẳng dừng luôn. Chủ yếu là các chị dâu cũng tích cực, ở bên cũng khá vui vẻ.”
Hơn một tháng qua, Bảo Ni ở cùng các chị dâu nên hiểu thêm nhiều về cuộc sống của họ. Cô càng cảm thấy là đúng đắn, chí ít là thể cải thiện phần nào cuộc sống của các gia đình quân nhân đảo.
Nhìn đôi mắt lấp lánh của Bảo Ni, Cố Dã thêm gì nữa, vội vàng nấu món ngon cho vợ để bồi bổ chỗ thịt mất.
Chương 117 Xuân canh kết thúc
Nhờ sự bồi bổ của Cố Dã, phần thịt Bảo Ni mất lâu trở , nhưng làn da cháy nắng thì chẳng trắng bao nhiêu.
Sau mùng năm tháng năm, trời lác đác vài trận mưa nhỏ, hòn đảo nhỏ của nhóm Bảo Ni khiến bằng con mắt khác.
Những cánh đồng lúa mì xanh mướt cao chừng một thước, cây ngô giống cũng cứng cáp, đậu nành cũng xòe hai ba lá mầm. Các loại cây trồng khác cũng sinh trưởng mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, khiến khỏi vui mừng.
Bảo Ni tổng cộng khai khẩn sáu mảnh đất, tình hình sinh trưởng đều , cô dường như thấy bánh bao trắng, sủi cảo trắng đang vẫy gọi .
Mẹ Tổ phù hộ, Bảo Ni hận thể mỗi ngày đều lẩm bẩm cầu khấn vài .
Điểm trừ duy nhất là vài cây táo c.h.ế.t, nhưng cũng coi như là tạm , tỷ lệ sống sót là cao.
Trong lúc Bảo Ni đang tìm cách để dưỡng làn da cho trắng hơn một chút, thì hai bức thư từ thủ đô gửi tới khiến khỏi thở dài cảm thán.
Một bức là của hai gửi tới, là thư báo hỷ, niềm vui sướng tràn ngập trong từng nét chữ.
Anh hai trong thư, chị dâu hai Hác Mi mang thai, qua ba tháng , chuyện đều . Bảo Ni thể cảm nhận sự vui mừng của hai qua từng câu chữ. Có lẽ vì quá xúc động mà nét chữ cứ như nhảy múa trang giấy .
Bảo Ni mừng cho chị hai, ở thời đại , kết hôn sinh con là cảm thấy cuộc đời viên mãn .
Tâm trạng vui vẻ duy trì bao lâu, thì bức thư của chị dâu cả nhà họ Cố gửi tới khiến tâm tình chẳng mấy đẽ gì cho cam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-146.html.]
Thư dài mấy trang giấy, chị dâu cả hết những chuyện xảy trong thời gian qua đó. Thật đúng là kinh thiên động địa, đầy kịch tính! Không ngờ đám nhà họ Cố nhiều tiết mục đến thế.
Chị dâu cả hết kể về Cố Vũ nhà chú ba Cố, lòng một diễn viên múa ở đoàn văn công, nằng nặc đòi kết hôn cho bằng . Chú ba đồng ý, cảm thấy đàn ông con trai mà nhảy múa là đắn, hơn nữa gia cảnh nhà ở nông thôn.
Bảo Ni thầm chê bai trong lòng, cái lý do mới là lý do thật sự, những cái khác chỉ là cái cớ thôi. Vợ chồng chú ba Cố khá là ham hư vinh, chuyện Bảo Ni sớm nhận . Từ thái độ của họ đối với một đến từ hải đảo như cô và một xuất đại gia đình như chị dâu cả là thể thấy rõ mồn một.
Lần đứa con gái duy nhất nhắm trúng diễn viên múa xuất nông thôn, chẳng là loạn lên ! Lúc chị dâu cả bức thư , chuyện vẫn còn đang ầm ĩ, chú ba Cố còn đe dọa nếu Cố Vũ vẫn cứ khăng khăng theo ý thì ông sẽ nhận đứa con gái nữa.
Hạ hồi phân giải, xin mời đợi xem …
“Hì hì…”
Bảo Ni nhịn mà bật thành tiếng, chị dâu cả thư thật thú vị.
Con gái nhà họ Cố ít, xong Cố Vũ đến Cố Mỹ, một dũng cảm vì tình yêu mà đến chân trời góc bể.
Cố Mỹ xuống nông thôn ở tỉnh Vân hơn một năm , hầu như tháng nào cũng thư về than vãn khổ sở.
Thực Cố Mỹ cũng chẳng chịu khổ bao nhiêu, cô ở nông trường binh đoàn, chỉ lương mà còn tham gia lao động, ba Cố vận động cho cô ở trạm xá .
Có lẽ là sự đổi của những xung quanh cho khiếp sợ, lúc ai nấy đều là những thanh niên tươi trẻ, đầy một năm mà nào nấy đều vàng vọt gầy gò, còn gặp những chuyện chẳng lành. Một đóa hoa trong nhà kính như cô đương nhiên là chịu nổi , cứ luôn mồm đòi về thành phố.
Người thì nhiều, mà trở về thì ít ỏi vô cùng, ba Cố còn khả năng để điều động Cố Mỹ trở về nữa .
Cố Mỹ nhiều lóc om sòm quên mất Hàn của cô , giờ chỉ nghĩ đến chuyện về thành phố. Cố Mỹ hiểu một điều là, xuống nông thôn thì dễ, còn về thì cứ lóc vài là thể giải quyết .
Cuối cùng ba Cố thể điều động Cố Mỹ trở về , chị dâu cả bồi thêm một câu: Muốn chi tiết, xin hạ hồi phân giải.
Bảo Ni cực kỳ nghi ngờ dạo chị dâu cả là mê kể chuyện dân gian , chuyện gì cũng chỉ phần đầu để một đống bí ẩn khiến ngứa ngáy trong lòng.
Còn Cố Viện và Cố Lam thì khá yên tĩnh, kết hôn sinh con, sống những ngày tháng bình lặng.
Tiếp theo, chị dâu cả một câu khiến giật : “Bảo Ni, em xong đời !”
Hơn nữa điều quá đáng nhất là nửa trang giấy phía để trống, chẳng gì cả, Bảo Ni ngẩn , cô sắp gặp vận xui , chị dâu cả tìm xem bói cho cô .
Bảo Ni chẳng xem xong mấy trang giấy , còn phần , cô lật xuống xem thử, vẫn còn một trang nữa.
Sự việc lời giải đáp, còn là " chi tiết xin hạ hồi phân giải" nữa.
Nguyên nhân sự việc là do vợ Cố Phong một chăm sóc nổi hai đứa con, nên lén thuê một , trả tiền nhờ giúp chăm con, dọn dẹp nhà cửa và nấu cơm, trắng là thuê một bảo mẫu.
Có sự hỗ trợ ngầm của bà nội Cố, vợ chồng Cố Phong thiếu tiền, sống những ngày tháng sung sướng. Mỗi ngày quần áo đưa tận tay, cơm dâng tận miệng cũng quá chút nào, đúng là hưởng phúc .