Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 191
Cập nhật lúc: 2026-02-08 04:03:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khai liềm!”
Bảo Ni cắt nhát d.a.o đầu tiên, những khác cũng lượt tham gia.
Mảnh đất hoang chia cho Bảo Ni và hơn bốn mươi mẫu, Bảo Ni và trồng mười mẫu lúa mạch, hai mươi lăm mẫu ngô, năm mẫu đậu nành, những góc cạnh còn trồng khoai lang. Vốn dĩ còn định trồng thêm ít kê nhưng đó bỏ qua.
Hai mươi , chỉ mười mẫu đất , gặt cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức. Bảo Ni tự cũng trồng ba mẫu lúa mạch và ba mẫu kê, những thứ khác đều trồng.
Thu hoạch lúa mạch mất mấy ngày, với một nhóm như họ thì chút việc chỉ là chuyện nhỏ. Hơn nửa năm huấn luyện là tập , mồ hôi đó là chảy . Không ai nấy đều cơ bắp cuồn cuộn nhưng ít nhất cũng ai yếu đuối cả.
Lúa mạch thu hoạch về , trả phần Bảo Ni vay, còn đều nhập kho. Bảo Ni cũng giữ lời hứa, mua cá thu và thịt ba chỉ, nhờ cô giúp trộn nhân sủi cảo. Lâm Hải và mấy khác mang lúa mạch mới xay bột, sủi cảo ăn , tự tay gói lấy, ngon tuyệt.
“Mẹ ơi, con ăn no .”
Tam Thất hôm nay cũng theo ăn ké một bữa, ăn đến nỗi bụng tròn căng.
“Chơi ở trong sân thôi, ngoài, con?”
“Làm ạ.”
Tam Thất cầm đồ chơi Hàn Vệ Đông đưa cho, trong sân chơi, lúc lanh chanh thì Tam Thất vẫn đáng yêu.
“Chị Bảo Ni, Lục Cửu ạ?”
“Ở nhà trẻ , nhớ con bé .”
Hàn Vệ Đông hỏi về Lục Cửu, thực sự chút nhớ Lục Cửu, bạn của .
“Thực sự chút nhớ Lục Cửu , con bé là bạn của em mà.”
“Xì, chẳng là vì Lục Cửu khen trai , thật là hổ!”
Lời mỉa mai đến từ quen, Hàn Vệ Đông khâu miệng Lý Cương luôn, chẳng chút tinh ý nào cả.
“Được , chị về sẽ với Lục Cửu là bạn nhớ con bé , lúc nào thời gian sẽ tìm chơi.”
“Ha ha...”
Mọi đều , chơi gì với một cô bé năm sáu tuổi chứ, chơi b.úp bê ?
“Anh Hàn, chơi gì với Lục Cửu, chơi đồ hàng ?”
Hàn Vệ Đông lười để ý tới đám ngốc , võ lực của Lục Cửu thấp , đám nhóc chắc là đối thủ của Lục Cửu.
Bảo Ni quan tâm đến mấy vụ cãi cọ của họ, ăn xong liền dẫn Tam Thất , ngày mai còn kiểm tra trang trại nuôi trồng rong biển xem cây nào bệnh .
Bảo Ni còn , khen thưởng cho họ đến , hơn nữa còn bất ngờ nữa.
“Mẹ ơi, con đói , bố vẫn về ạ?”
“Một lát nữa là về thôi, là mì sợi nhé, đợi mì xong là bố cũng về đến nơi.”
Bảo Ni cũng hết cách, hai đứa trẻ hễ một tia hy vọng là đều ăn cơm cô nấu. Không ăn thì thôi, nấu cơm cho da dẻ, cô càng mừng.
“Được thôi , nước xốt đợi bố về hãy nhé, đừng quên đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-191.html.]
Lục Cửu dặn dặn , Tam Thất cũng chằm chằm bằng ánh mắt mong đợi.
“Biết , hai đứa ngoài chơi .”
Bảo Ni đuổi hai đứa trẻ ngoài, nếu cô sẽ "đại nghĩa diệt " mất thôi.
Buổi tối, gia đình bốn ăn món mì trộn nước xốt thơm phức, hai đứa trẻ mãn nguyện, vui vẻ tắm, chơi một lát về phòng chúng ngủ.
“Bảo Ni, phần thưởng của các em sắp xuống , Sư trưởng Dương nhắc qua một câu, cụ thể là gì thì .”
“Ái chà, ghét thật, thế em cứ suy nghĩ, rốt cuộc là cái gì nhỉ?”
Bảo Ni chút mong đợi, là tiền mặt là thiết lặn đây? Liệu suất tuyển thẳng quân đội nhỉ? Ái chà, xong , tối nay chắc mất ngủ mất, trong đầu là mấy thứ thôi.
Cố Dã Bảo Ni lúc thì nhíu mày, lúc thì trộm, thật là đáng yêu quá mất.
“Được , sai , nên khơi gợi trí tò mò của em, chấp nhận chịu phạt.”
“Phạt thế nào?”
Bảo Ni ngủ , thu xếp Cố Dã một trận cũng , ai bảo sốt ruột.
Cố Dã thầm một câu tai Bảo Ni, Bảo Ni tức giận đ.á.n.h mấy cái, đó mà là phạt , là phạt ai đây?
Tuy nhiên, cuối cùng Bảo Ni vẫn chấp nhận hình phạt, hai vợ chồng phạt nửa đêm giường, Bảo Ni mệt đến mức còn sức mà nghĩ đến chuyện phần thưởng nữa, nhanh ch.óng chìm giấc ngủ, còn phát cả tiếng ngáy.
Cố Dã ôm Bảo Ni lòng, cũng theo giấc mộng.
Vài ngày , Bảo Ni nhận thông báo, bảo họ cùng đến bộ đội một chuyến.
“Chị Bảo Ni, chúng xem sân huấn luyện ? Có lên tàu chiến ? Ái chà, em kích động quá mất.”
Bảo Ni cảm thấy Lâm Hải hết t.h.u.ố.c chữa , cái miệng lanh chanh mà lắm lời thế .
“Tất cả im lặng, chút tố chất của tiểu đội nuôi trồng chúng chứ, tinh thần lên.”
Bảo Ni dẫn theo mười chín thiếu niên, lễ đường bộ đội, xem quy mô nhỏ !
Bảo Ni và dẫn đến vị trí chỉ định xuống, phía là những binh sĩ ngay ngắn chỉnh tề.
Một lát , nhóm Sư trưởng Dương bước , Bảo Ni còn thấy cả Cố Dã, Lâm Ba, cùng những tiểu đoàn trưởng, đại đội trưởng quen thuộc khác.
Cuối cùng, vài gương mặt lạ lẫm bước , Bảo Ni từng thấy.
“Chào các đồng chí buổi sáng!”
“ là Sư trưởng sư đoàn 1 Dương Thụ, hôm nay, mục đích chúng triệu tập đại hội là để biểu dương những cống hiến cho đất nước, họ chính là tất cả thành viên của tiểu đội nuôi trồng rong biển do đồng chí Lâm Bảo Ni dẫn dắt.”
Lời Sư trưởng Dương dứt, phía vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy.
“Tại đây, mặt bộ đội, tuyên dương đồng chí Lâm Bảo Ni. Với tư cách là một vợ quân nhân, cô chỉ lo cho gia đình nhỏ của , để chiến sĩ của chúng yên tâm công tác bên ngoài, mà còn dẫn dắt các chị em vợ quân nhân khai khẩn đất hoang, cải thiện điều kiện sống cho họ. Hơn thế nữa còn nỗ lực tìm tòi, xây dựng trang trại nuôi trồng rong biển, góp sức cho sự phát triển của hòn đảo.”
Bảo Ni cảm thấy Sư trưởng Dương chút quá , bản cô cũng chẳng gì nhiều mà!
“ xin ngắn gọn, đồng chí Lâm Bảo Ni dẫn dắt các thành viên tiểu đội phát hiện một thứ quan trọng, qua thảo luận của Bộ tư lệnh hạm đội quyết định, trao tặng phần thưởng tiền mặt hai ngàn tệ cho tiểu đội của đồng chí Lâm Bảo Ni, mười bộ thiết lặn, các thành viên nhập ngũ thể ưu tiên cân nhắc.”