Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Kẹo tuy rẻ, nhưng cô nhờ các cháu chơi cùng với Oánh Oánh nhà cô , đây là quà cảm ơn." Tề Mỹ Phượng ngờ con bé khá suy nghĩ, còn thể từ chối sự cám dỗ của kẹo.

 

"Quà cảm ơn? Bọn cháu cũng đồng ý dẫn em chơi cùng . Hơn nữa, trong đại viện cũng nhà ai vì để con cái chơi cùng mà lấy nhiều kẹo như cả. Nói , cô mục đích gì, là đặc vụ ? Bọn cháu đều là những chiến sĩ dũng cảm đấy."

 

"Chiến sĩ dũng cảm!" Tam Thất phụ họa theo chị đúng lúc, phối hợp vô cùng ăn ý. Tề Mỹ Phượng ngẩn cả , mới loáng cái mà bà biến thành đặc vụ .

 

"Cô đặc vụ gì cả, chỉ là các cháu chơi cùng Oánh Oánh nhà cô thôi. Các cháu ăn kẹo thì cô cất nhé? Các cháu thể cho cô , các cháu là con nhà ai ?"

 

Tề Mỹ Phượng đám trẻ , bà thật sự nhà ai là nhà ai cả.

 

"Cô hỏi những thứ để gì?"

 

"Để gì?"

 

Tam Thất tuyệt đối là kẻ trung thành theo Lục Cửu.

 

"Chỉ là tìm hiểu một chút thôi, chẳng cô mới đến , ai cô cũng quen." Tề Mỹ Phượng cảm thấy hai đứa trẻ quá khó đối phó, chẳng đáng yêu chút nào.

 

"Cô thể quen với lớn, cần quen với trẻ con bọn cháu , con nhà cô cũng chẳng ý quen với bọn cháu."

 

Lục Cửu thấy kỳ lạ, con của bà ý định chơi cùng bọn họ.

 

" thế, trẻ con bọn cháu chơi với lớn." Tam Thất bồi thêm một câu, còn xích gần Lục Cửu hơn. Thằng bé thấy giống như bà ngoại sói trong lời kể của .

 

"Vậy , lát nữa cô quen với lớn , chơi với trẻ con các cháu nữa." Tề Mỹ Phượng dắt con , lãng phí nửa ngày trời mà chẳng hỏi gì.

 

"Chị ơi, !" Tam Thất khoanh tay lưng, toạc chân tướng.

 

"Thiết Đản, em ăn kẹo của quen chứ. Mẹ chị , 'vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo', tùy tiện lấy đồ của lạ, nếu họ đem bán các em đấy, ?"

 

Lục Cửu cảm thấy ở cùng bọn họ thật quá lo lắng, dễ dàng mua chuộc như chứ.

 

"Biết Lục Cửu, bọn tớ nhất định sẽ nhớ kỹ, ăn kẹo của lạ." Thiết Đản hứa hẹn, bé sợ lời sẽ Lục Cửu đ.á.n.h.

 

"Không chỉ kẹo, những đồ ăn khác cũng lấy."

 

Lục Cửu kể câu chuyện của một lượt cho đám trẻ để chúng ghi nhớ.

 

"Nhớ ..." Tam Thất khoanh tay lưng vòng quanh đám trẻ, ngừng lặp .

 

Lục Cửu nghĩ thầm, về nhà với về chuyện của cô kỳ quái mới .

 

Chương 193 Bảo Ni hóa thành thám t.ử

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-238.html.]

Lục Cửu và Tam Thất chia tay các bạn nhỏ để về nhà ăn cơm.

 

"Mẹ ơi, đói , ăn gì thế ạ?" Lục Cửu chơi đến mức mồ hôi đầm đìa, mái tóc ngắn ướt sũng, con bé nhiều mồ hôi quá.

 

Ngược , Tam Thất thì chẳng giọt mồ hôi nào, vẫn sạch sẽ sảng khoái. Từ khi qua hai tuổi, chứng sạch sẽ của Tam Thất bắt đầu lộ rõ, thằng bé yêu sạch sẽ.

 

"Mì lạnh, thái mì xong , chỉ chờ các con về là cho nồi thôi. Mẹ còn luộc mấy bắp ngô, đem sang biếu bà ngoại và một ít, còn lấy về món cà muối chua do bà ngoại nữa." Bảo Ni gương mặt hớn hở của hai chị em, cũng thấy bất lực. Cô nấu ăn ngon cũng là chuyện bất khả kháng, cô cố gắng lắm !

 

"Mẹ ơi, con cho , nãy một cô kỳ quái cứ tiếp cận bọn con, còn lấy kẹo hối lộ nữa. Bọn con là những chiến sĩ cách mạng, thể đạn bọc đường của bà b.ắ.n trúng , quá coi thường bọn con !"

 

Lục Cửu nhớ phụ nữ đó, vội vàng mách với .

 

"Thiết Đản định ăn đấy." Tam Thất bồi thêm một câu mách lẻo, Thiết Đản ham ăn quá!

 

Thực Thiết Đản quá ham ăn, mà là trẻ con thời gì ngon để ăn, ăn một viên kẹo là hạnh phúc lắm . Mà Lục Cửu và Tam Thất thì thiếu đồ ăn vặt, một năm chị dâu Cố gửi bưu kiện mấy , đồ ăn đồ dùng đều đủ cả.

 

Lâm Đào cũng gửi đồ cho Bảo Ni, cơ hội lính của là do Bảo Ni giành lấy cho, chuyện sẽ quên. Còn Lâm Huy, Lâm Ba đều nhớ đến cái của Bảo Ni, hàng năm đều gửi đồ ăn cho Lục Cửu và Tam Thất. Sau chú nhỏ Lâm thỉnh thoảng "tiếp tế", nên Lục Cửu và Tam Thất quá để tâm đến chuyện ăn uống.

 

"Lục Cửu, cho , cô thế nào mà cho các con kẹo ăn?" Bảo Ni thấy khá lạ, các chị dâu trong khu gia đình bình thường sẽ lấy kẹo cho trẻ con ăn .

 

"Bà sống ở hàng thứ ba phía , bảo bọn con gọi bà là cô Tề, còn bọn con dẫn con gái bà là Vương Oánh Oánh chơi cùng, hỏi bọn con là con nhà ai nữa?" Trí nhớ và khả năng diễn đạt của Lục Cửu khá , cơ bản tái hiện nội dung cuộc đối thoại lúc đó.

 

Bảo Ni ngẫm nghĩ, đây chẳng là vợ mới của chính ủy Vương , bà đúng là tên Tề Mỹ Phượng, đúng là cái tên .

 

Vốn dĩ dạo gần đây Bảo Ni mấy chú ý đến bà nữa, giờ bà nhảy gây chú ý, để tâm .

 

"Lục Cửu, Tam Thất, bảo hai con , hãy tránh xa cô đó , ?" Bảo Ni cũng giải thích thế nào, hiện giờ cũng bằng chứng chứng minh bà .

 

"Biết ." Lục Cửu cũng thấy đúng, cô đó cứ kỳ kỳ .

 

Bảo Ni ghi nhớ chuyện trong lòng, bắt đầu trọng điểm chú ý đến Tề Mỹ Phượng, dám nhúng tay thì chuẩn tâm lý bắt .

 

Mà Tề Mỹ Phượng cũng là bất đắc dĩ, Thạch Cẩm Đường mất tin tức , bà tìm một vòng bên ngoài đảo, những nơi họ thường gặp mặt đều tìm qua hết mà thấy bất kỳ thông tin gì về ông .

 

Cách một ngày, Bảo Ni gửi con sang nhà ngoại, dự định mấy ngày sẽ tập trung theo dõi Tề Mỹ Phượng.

 

Từ xa, cô thấy Tề Mỹ Phượng về phía bờ biển, Bảo Ni kịp về lấy đồ, vội vàng bám theo .

 

Khi ngang qua căn cứ nuôi tảo bẹ, Bảo Ni thấy Hàn Vệ Đông và Chu Thần, cô gọi hai họ cầm sào, d.a.o rựa cùng .

 

"Chị Bảo Ni, chuyện gì ? Trông dáng vẻ của chị như là bắt đặc vụ ." Chu Thần thấy chị Bảo Ni lén lén lút lút, thấy kỳ lạ.

 

"Có thấy phụ nữ phía ? Là một chị dâu ở khu gia đình chúng , thấy lạ, chị luôn cảm thấy bà , chị theo dõi bà đến đây đấy." Bảo Ni xong, Hàn Vệ Đông và Chu Thần liền hiểu ngay, đều là con em đại gia đình quân đội lớn lên, chút giác ngộ vẫn .

 

 

Loading...