Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 257
Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ ơi, đủ phiếu thịt ạ?" Tam Thất nghi ngờ hỏi.
"Chuyện đó các con lo, cứ việc ăn là ." Bảo Ni tính kỹ , phiếu thịt đủ thì cô hải sâm khô và bào ngư khô mà, lát nữa tìm đầu bếp bàn bạc chút là xong.
Cố Hiên Vũ dẫn đầu, những đứa khác theo , Bảo Ni xách một chiếc túi cuối cùng.
Cả nhóm trạm xe buýt, ăn lẩu cừu thì bắt xe thành phố.
Trời lạnh thật đấy, Bảo Ni mấy đứa trẻ, thấy đứa nào đứa nấy mặc ấm áp cả thì còn gì lo lắng nữa.
Lúc nhóm Bảo Ni đến cửa hàng lẩu, khách về vơi bớt, chỗ trống còn khá nhiều.
Bảo Ni bảo Cố Hiên Vũ dắt mấy đứa nhỏ tìm chỗ xuống , còn cô thì tìm đầu bếp bàn việc. Thật may mắn, đầu bếp đúng lúc bận, thời gian gặp cô.
Bảo Ni từ nhỏ những mánh khóe , thêm đó cô mang theo là hải sản từ căn cứ bí mật, kích cỡ to tưởng nổi.
"Được, chất lượng hải sản của cô , yêu cầu của cô đồng ý. Mọi cứ ăn , lúc về sẽ gói cho một ít thịt cừu và thịt bò mang về."
Đầu bếp mừng rỡ, hải sâm bào ngư chất lượng thế hiếm thấy lắm, món ngon cho bữa cơm tất niên của ông thế là chỗ . Đồng chí nữ đúng là dân trong nghề, nắm rõ các quy tắc bên trong, chẳng chịu thiệt chút nào.
Bảo Ni , thức ăn cũng lượt dâng lên, đặc biệt là những lát thịt thái mỏng dính, nhúng nồi đồng đang sôi sùng sục một vòng, chấm bát gia vị pha sẵn, ơi, ngon tả xiết, thơm lừng luôn.
Mấy đứa trẻ cầm đũa múa như bay, ngay cả Cố Hiên Dật vốn chẳng mấy ham ăn, khi Lục Cửu lôi chạy bao nhiêu vòng, giờ cũng thèm ăn vô cùng, ăn ngon lành cành đào.
Vừa ăn lẩu uống nước ngọt, cuộc sống đúng là còn gì bằng!
Sức ăn của Lục Cửu so với Cố Hiên Vũ cũng chẳng kém cạnh là bao.
Một lớn bốn đứa trẻ, ăn chẳng bao nhiêu đĩa thịt , cuối cùng ai nấy đều no căng rốn, ăn sạch sành sanh chẳng còn mẩu vụn nào.
Bảo Ni xách thịt đầu bếp đưa cho, tệ, cũng năm sáu cân, thế là hời .
Trong lúc con Bảo Ni đang đ.á.n.h chén thịt linh đình thì trong khu nhà ở đang bàn tán về Cố Lục Cửu.
"Chú út, chú Cố Vân Sơ ạ?" Hàn Bắc về đến nhà, thấy Hàn Vệ Đông đang ghế sofa, tò mò hỏi.
"Cố Vân Sơ, Cố Vân Sơ, , cháu Lục Cửu hả?"
Hàn Vệ Đông nghĩ mãi mới nhớ tên khai sinh của Lục Cửu là Cố Vân Sơ. Bình thường gọi là Lục Cửu, nhất thời nhớ tên thật.
"Chú ạ?" Hàn Bắc nghĩ cũng đúng, chú Cố Dã ở đó thì chú út chắc chắn là quen .
"Sao thế, cháu thấy Lục Cửu ?"
"Vâng, hôm nay Cố Hiên Vũ dắt bọn họ đến nhà thi đấu, ngờ con nhóc đó lợi hại thật, mồm mép thì sắc sảo, thủ thì nhanh nhẹn, đ.á.n.h cho thằng Trịnh Quân một trận tơi bời. Thằng Trịnh Quân trong đám trẻ cùng lứa ở đại viện cũng thuộc hàng khá , ngờ cuối cùng quật ngã nhào."
Hàn Bắc nhớ cú quật vai của Lục Cửu, sức lực hề nhỏ, tiếng động thôi thấy đau .
"Lục Cửu từ lúc hơn ba tuổi tập thể d.ụ.c buổi sáng với cha con bé, trung bình tấn , nền tảng . Đừng là cái thằng nhóc tì Trịnh Quân đó, ngay cả cháu mà đấu với con bé thì chắc chiếm ưu thế ."
Hàn Vệ Đông quá hiểu sức chiến đấu của Lục Cửu, đó chính là phiên bản trẻ con của Bảo Ni.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-257.html.]
"Thật giả thế ạ, cháu tin , cháu lớn hơn con bé tận sáu bảy tuổi cơ mà!" Hàn Bắc thấy chú út quá lời, cũng huấn luyện mà.
"Không tin thì cháu cứ thử xem."
Hàn Bắc ngẫm nghĩ, cơ hội sẽ thử xem , và Cố Hiên Vũ thủ cũng ngang ngửa .
"Chú út, cháu bàn với chú việc nhé. Mùa hè năm , cho cháu chỗ chú chơi vài ngày ạ, cháu xem biển, lặn xem thế giới đáy biển."
"Ra chỗ chú á, cha cháu đồng ý ?" Hàn Vệ Đông cảm thấy trai chị dâu chắc chắn sẽ yên tâm để con trai một chạy chỗ chơi .
"Có gì mà yên tâm chứ, cháu nhà chú út chơi mà, còn cả Cố Hiên Vũ nữa, bạn bè."
Hàn Bắc mường tượng cảnh thỏa thích bơi lội giữa biển khơi, bắt hải sản, một bữa tiệc hải sản ngay bờ biển, quá tuyệt vời!
"Nghĩ gì mà hố hố thế !" Hàn Vệ Đông đẩy cái đứa cháu trai chẳng nhỏ hơn bao nhiêu tuổi một cái.
"Đang nghĩ đến tiệc hải sản ạ, ôi chao, nước miếng sắp chảy đây ."
Hàn Vệ Đông đá nó một phát: "Nhìn cái tiền đồ của cháu kìa, còn tiệc hải sản nữa chứ, hải sản dễ bắt thế, tưởng bở ."
"Chú cứ thôi, chào đón cháu ạ?" Trong đầu Hàn Bắc bây giờ là biển cả, là hải sản thôi.
"Nếu cháu thuyết phục cha đồng ý thì chú sẽ cho cháu chơi vài ngày."
"Được, quyết định thế nhé, cháu tự thuyết phục cha ." Hàn Bắc lo xong phần chú út, tối về thuyết phục cha nữa là xong xuôi.
Hàn Vệ Đông xua xua tay, bảo nó cứ tự nhiên.
Còn Trịnh Quân, về đến nhà thì cha vẫn về. ông nội nó đang ở nhà, hiếm thấy thật!
"Lại quậy phá ở mà mặt mũi lấm lem thế ?" Ông nội Trịnh cùng cấp bậc với ông nội Hàn, quyền lực cũng ngang ngửa.
"Ông nội ơi, một đứa con gái đ.á.n.h bại đấy ạ, huỵch một cái ngã lăn đất." Trịnh Hồng, em gái Trịnh Quân, hào hứng mách lẻo với ông nội.
"Em đừng nữa." Trịnh Quân ngăn cản thất bại, em gái nó toẹt . Thôi xong, nuốt lời , bảo là mách cha mà.
"Cô bé nào mà giỏi thế, thể quật ngã Trịnh Quân đồng chí nhà , lợi hại thật đấy!" Ông nội Trịnh khá hiểu cháu trai, thủ trong đám trẻ cùng lứa là thuộc hàng cao .
"Nhà họ Cố đấy ạ, tên là Lục Cửu, , em Hiên Vũ gọi thế."
"Vâng, con gái chú Cố Dã, tên khai sinh là Cố Vân Sơ, tên thường gọi là Lục Cửu ạ. Ông nội ơi, con bé giỏi hơn cháu, phản ứng nhanh, sức lớn, cháu đ.á.n.h ."
Trịnh Quân chút nản lòng, đây là đầu tiên bao nhiêu lâu nó mới nếm mùi đ.á.n.h bại.
"Con gái Cố Dã , hèn chi, cha nó hồi nhỏ cũng giỏi lắm, cha cháu còn chẳng đối thủ của nó nữa là. Cha cháu đ.á.n.h cha con bé thì cháu đ.á.n.h con bé cũng chẳng gì mất mặt."
là ông nội ruột, năng thật lý!
"Nói chuyện gì mà rôm rả thế?" Cha của Trịnh Quân đúng lúc bước , loáng thoáng mấy câu cuối.