Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh thế, giờ mới về?” Bảo Ni thấy Cố Dã bước , quần áo lấm lem hết cả.

 

“Bên ngoài xảy tai nạn, bận giúp cứu hộ. Anh cả , nhà ạ?”

 

“Vừa điện thoại xong đang quần áo trong phòng , hình như sắp .”

 

Bảo Ni cũng chẳng điện thoại của ai, sắc mặt cả Cố vẻ khá nghiêm trọng.

 

“Anh cả, vì vụ giẫm đạp ở gần đại viện ạ? Hình như c.h.ế.t, em từ đó về, ngóng vài mẩu thông tin.”

 

Cố Dã đem những gì cho trai , để mù tịt thông tin.

 

“Ừm, c.h.ế.t mấy , hình như nhà trong đại viện dính líu , Ủy ban Cách mạng, công an, lôi kéo ít . Mọi cứ ở nhà, đừng ngóng gì cả, xem tình hình thế nào .”

 

Cố Trạch xong liền ngoài, Tết nhất đến nơi mà chẳng yên chút nào.

 

Cố Dã phòng quần áo, nãy mải cứu nên bẩn hết .

 

Lúc Cố Trạch về là nửa đêm, khác đều ngủ cả , chỉ còn Cố Dã đang đợi.

 

“Anh cả, ăn cơm ?”

 

“Chưa ăn, chú cho chút gì , đói thật đấy.”

 

Hai em cùng bếp, Cố Trạch đóng cửa với Cố Dã: “Nhà họ Quách sắp gặp hạn , chuyện bóng dáng của thằng con út nhà họ Quách, nó dụ dỗ . Hai phe chợ đen xảy tranh chấp, lúc kích động kiềm chế nên c.h.ế.t mất mấy . lúc công an, Ủy ban Cách mạng, các cơ quan chính phủ đang liên ngành kiểm tra, bắt quả tang tại trận.”

 

Sau Tết chắc chắn sẽ là một trận phong ba bão táp.

 

“Thằng con út nhà họ Quách dính đó , chẳng nó nhát lắm ?” Cố Dã từng đặc biệt tìm hiểu qua vì định Tết tìm cơ hội dạy dỗ nó một trận để xả giận cho vợ mà.

 

“Bị dụ dỗ canh bạc, thua ít tiền, trả nổi. Nó bắt nó trộm con dấu của bố nó để tuồn ít nhu yếu phẩm, bố nó nó hại t.h.ả.m . Đáng lẽ ông còn mấy năm nữa, coi như về hưu sớm luôn.”

 

Cố Trạch can thiệp chuyện của họ, nhà ai nhòm ngó vị trí đó, mặc kệ họ tranh giành .

 

“Còn nữa, Cố Bắc cũng điều tra, chẳng cùng thằng út nhà họ Quách ? Sợ đến mức chẳng hồn vía gì, còn tè cả quần nữa, mặt Cố Hướng Đông đen như đ.í.t nồi bảo lãnh nó . Thằng Cố Bắc chỉ là theo uống rượu thôi, gan chuyện khác, mà nó cũng chẳng giá trị gì để .”

 

Hai em chuyện hồi lâu, dọn dẹp xong nhà bếp liền ai về phòng nấy ngủ.

 

Chương 215 Cây đổ bầy khỉ tan, tường đổ đẩy

 

Bảo Ni mãi đến ngày hôm mới chuyện xảy ngày hôm qua, giẫm đạp , nghĩ mà thấy nổi da gà, Tết nhất đến nơi ...

 

Hôm nay đều ở nhà, bọn trẻ đang ở trong phòng bóc pháo, chủ yếu là Lục Cửu đang bóc.

 

Hiên Vũ cảm thấy là trẻ lớn , thể chơi pháo như hồi nhỏ nữa, Hiên Dật thì từ tận đáy lòng thích đốt pháo, tiếng nổ đùng đoàng sợ lắm, lỡ nổ tay thì . Tam Thất thì còn quá nhỏ, phép chơi pháo, chỉ thể chắp tay lưng một bên xem náo nhiệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-265.html.]

Trong bếp, Bảo Ni và Cố đại tẩu đang chuẩn bữa cơm tất niên, năm nay nhu yếu phẩm đầy đủ, chủ yếu là thịt Bảo Ni mang về nhiều, món gì cũng ngon.

 

“Mẹ ơi, con tìm Trịnh Quân chơi đây.” Lục Cửu mặc chiếc áo khoác nhung tăm màu đỏ đại hồng, là Cố đại tẩu nhờ may, giống kiểu thời trang Hàn Quốc , chỉ là ở vạt may thêm hai cái túi lớn, mất cảm giác một chút.

 

Bảo Ni thấy hai cái túi của Lục Cửu căng phồng, chắc là đựng ít pháo .

 

“Đi , lúc đốt pháo nhớ cẩn thận đấy, ném chỗ đông , ném ...”

 

“Cũng ném lên mái nhà, ném đống rác, mấy cái con nhớ kỹ hết , thật đấy ạ.” Lục Cửu hết những lời định dặn dò, hi hi chạy .

 

“Thím ơi, con theo Lục Cửu.” Cố Hiên Vũ mặc quần áo theo Lục Cửu.

 

Còn Hiên Dật và Tam Thất, hai đứa gì.

 

“Bác cả ơi, bác chơi cờ nhảy với cháu ạ?” Tam Thất thấy chán quá, cầm bàn cờ nhảy tìm bác cả.

 

“Sao cháu tìm bố cháu?” Cố Trạch Tam Thất, thằng bé lanh lợi phản ứng nhanh.

 

“Bố đang nấu cơm, bác cả thì đang rảnh ạ.” Tam Thất dùng đôi mắt to tròn vô tội bác cả, giống như đang : chỉ bác là rảnh thôi đấy!

 

Cố Trạch dùng tay b.úng nhẹ trán Tam Thất bắt đầu bày bàn cờ.

 

Trong bếp Cố đại tẩu thấy hai đang chơi cờ, cảm thán: “Tam Thất bạo gan thật, hai đứa nhà em hồi nhỏ đều sợ cả con lắm, chẳng dám gần chuyện .”

 

“Hai đứa nhà em thì chẳng sợ là gì , gan thỏ đế, nhất là thằng Tam Thất, sức mạnh thì mà cái mồm thì tía lia, chỗ nào cũng nó, chắc chắn đ.á.n.h vì cái tội mồm mép thôi.”

 

Bảo Ni quá hiểu con , đúng là điếc sợ s.ú.n.g mà!

 

Nhà họ Cố rộn ràng chuẩn bữa cơm tất niên, còn trong đại viện, mấy nhà bếp núc lạnh lẽo.

 

“Ông Quách, ông nghĩ cách chứ, thể để thằng út bắt đó , nông trường cải tạo là nơi nào chứ, đó nó mất mạng mất.” Mẹ của Quách tham mưu bệt đất lóc om sòm, ông già nhà cứu thằng con út .

 

“Bà coi trọng quá đấy, chuyện chứng cứ rành rành đó, bà bảo cứu nó kiểu gì, cầm s.ú.n.g xông cướp chắc? À , s.ú.n.g của nộp , sắp về hưu , tất cả đều nhờ ơn hai con bà đấy.

 

bao nhiêu , đừng nuông chiều nó, đừng lén lút cho nó tiền, bà lọt tai câu nào . Lần thì , trắng tay hết, việc mất, nhà cửa cũng trả , chúng cùng về quê thôi.

 

Chẳng bà ở đây quen , cần ở đây nữa, rời hẳn luôn.”

 

Ông Quách trông già nhiều, tiền đồ ông dùng mạng đổi lấy cặp con ngu xuẩn phá sạch sành sanh.

 

Bà Quách chuyển ánh mắt sang con trai cả, hy vọng thể cứu em trai .

 

“Mẹ, con cũng đang tự lo chẳng xong đây, con cũng vô ích thôi. Một chuyện dại dột kéo cả nhà xuống nước. Con tuy liên lụy trực tiếp nhưng những vì nó mà kỷ luật thì , họ là nể mặt bố mới bật đèn xanh cho nó. Bây giờ đều vạ lây cả , tìm con gây rắc rối .

 

Còn những kẻ ngày thường xích mích nữa, lúc chẳng lẽ họ nhảy đạp cho một nhát. Sau con cũng tập trung tinh thần, cẩn thận từng li từng tí để phòng ngày lôi xuống, ôi...”

 

 

Loading...