Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 267

Cập nhật lúc: 2026-02-09 04:22:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lục Cửu, nhớ rõ tớ đấy, đừng quên, tớ vẫn đ.á.n.h bại !” Trịnh Quân chiếc xe Jeep xa dần, chạy theo vài bước, lớn tiếng hét lên, cũng Lục Cửu thấy .

 

Giữa những đứa trẻ sự tính toán lợi ích, tình cảm chân thành, thật khiến ngưỡng mộ.

 

“Cố Dã, hy vọng sớm ngày điều động trở về, tớ ở kinh thành đợi .” Hàn Diệp ôm lấy Cố Dã, những lời sến súa thì .

 

“Cậu ở đó hãy nhiều nhiều, học hỏi một bản lĩnh thực sự, đợi tin tức từ gia đình.” Hàn Vệ Quốc vỗ vỗ vai em trai, thằng nhóc cũng trưởng thành .

 

“Em , cũng cẩn thận, với cả bọn họ... thôi , tự xem mà .” Hàn Vệ Đông nuốt những lời định trong, nhiều việc cũng hiểu nổi, cứ tùy họ .

 

Tiếng còi tàu vang lên, mang những bạn của xa!

 

Hàn Diệp tiễn đoàn tàu xa, im lặng trở xe, rời khỏi ga tàu.

 

Bảo Ni và vẫn toa giường , mấy nhà Hàn Vệ Đông đều tặng Lục Cửu và Tam Thất nhiều đồ ăn ngon, hai đứa nhỏ như hai con chuột hamster, ăn kêu rôm rốp.

 

Suốt dọc đường chuyện gì xảy , ngược hai đứa trẻ ăn uống thỏa thuê.

 

“Lần , chúng cùng nhé.” Tam Thất nắm tay Hàn Vệ Đông, đưa lời mời.

 

Hàn Vệ Đông ngơ ngác, hiểu ý là gì.

 

“Ý Tam Thất là chúng cùng đến nhà bác cả, lúc cùng về sẽ đồ ăn ngon.” Lục Cửu phiên dịch chính xác đến từng chi tiết.

 

Hàn Vệ Đông: ...

 

Bảo Ni: Che mặt!

 

Được , vẫn còn thời gian, Tứ Hải Cư ăn một bữa cơm, chiều tàu về đảo.

 

Ăn cơm xong, Bảo Ni để đặc sản mang từ kinh thành về cho chú Thẩm, quà nhẹ lòng nặng, chú Thẩm vô cùng vui mừng, dù đây cũng là đặc sản của kinh thành, chú còn từng đến đó. Chú thích nhất là một hộp t.h.u.ố.c lá đặc cung và một chai rượu đặc cung.

 

“Cháu gái lớn, chú nhận đồ , thích lắm, ông cháu cứ từ từ mà giữ mối quan hệ.” Chú Thẩm ngờ đồ Bảo Ni tặng đáng quý đến thế.

 

“Chú Thẩm, chúng quen bao lâu , cháu còn chú quý cái gì . Cháu về đây, hôm nào chuyện . Chú út, cháu về đảo đây, chú đồ gì gửi về ?” Bảo Ni hét trong bếp một tiếng.

 

“Hôm qua chú mới từ nhà lên đây, gì cần mang về , cháu mau về , lát nữa tàu chạy đấy.”

 

Chú Lâm xào xong một đĩa thức ăn, vội vàng đáp một câu chạy hậu cần.

 

Tạm biệt chú Thẩm, nhóm Bảo Ni xách đồ đạc bộ bến tàu.

 

Đã rời xa một thời gian, ai nấy đều nhớ mùi vị của biển cả!

 

Bảo Ni ở đầu tàu, đón gió biển, thật thoải mái, hải đảo ơi, về !

 

Bảo Ni để quà mang cho bố và ông bà nội chuẩn về nhà, lâu như , trong nhà chắc chắn bám đầy bụi.

 

Ngày mai còn đến trang trại nuôi rong biển xem , việc nhiều lắm, loáng cái là đến vụ xuân .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-267.html.]

“Mẹ, gia đình hai từ khi nào ạ?”

 

Bảo Ni đến kinh thành mới nhà hai cũng nghỉ về thăm nhà, lỡ mất .

 

“Hôm qua mới , vội về , nếu sẽ kịp.” Mẹ Bảo Ni cũng tiếc nuối, cả nhà đều mặt, chỉ thiếu mỗi nhà Bảo Ni, nếu thì đoàn viên .

 

“Ây da, con còn gặp con của hai, thật đáng tiếc, gặp là bao giờ.”

 

Bảo Ni lải nhải với vài câu, Cố Dã xách đồ, lên đường về nhà.

 

Lục Cửu và Tam Thất nhớ bà ngoại nên ở , chúng còn nhiều chuyện kể với bà ngoại, còn quà tặng cho Đại Bảo và Nhị Bảo.

 

Bảo Ni và Cố Dã về nhà, Lục Cửu và Tam Thất kể cho em Đại Bảo chuyện ở kinh thành.

 

“Anh Đại Bảo, ở kinh thành hào phóng lắm. Em mới quen một , hai đứa ngày nào cũng đ.á.n.h . Anh hào phóng, thua những đòi em đền kẹo mà còn cho em kẹo. Chỉ mấy ngày đó thôi mà em kiếm khối kẹo đấy, cho nếm thử , ngon lắm.” Lục Cửu móc kẹo Trịnh Quân cho từ trong túi , chia cho Đại Bảo và Nhị Bảo.

 

“Ngon, ngon thật đấy!” Nhị Bảo đợi mà bóc một viên kẹo nhét miệng, thật là ngon!

 

Tam Thất cũng vui, chị nó ở kinh thành kiếm ít kẹo, nó cũng chia một phần.

 

Đại Bảo Lục Cửu và Tam Thất ngừng, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.

 

Cậu bé ngưỡng mộ Lục Cửu và Tam Thất kinh thành, ăn ngon, nhiều nơi chơi, mà ngưỡng mộ Lục Cửu và Tam Thất bố yêu thương họ.

 

Khoảng thời gian Tết qua, bố bé cứ cãi suốt, thỉnh thoảng còn ném đồ đạc, họ , hai vốn dĩ mà, cứ cãi ngừng thế, vì cái gì chứ?

 

Đứa trẻ đầy mười tuổi đầu tiên nảy sinh nghi vấn về gia đình, về quan hệ vợ chồng.

 

Còn Nhị Bảo vô tâm vô tính thì nghĩ nhiều như , hễ bố cãi là nó chạy sang nhà ông bà nội, dù cũng để đói. Bố cãi nó cũng chẳng quản , chú ý còn ăn đòn, giống như cả nó .

 

Anh cả nhà họ Lâm đây sở dĩ tranh cãi là vì đối tượng để so sánh.

 

Bây giờ Lâm Đào và Lâm Ba đều ở trong quân đội, ăn lương thực hàng hóa, nhận tiền lương, họ thể ý kiến gì . Trong lòng thoải mái thì sẽ oán trách lẫn , thể cãi , chỉ tội nghiệp cho hai đứa trẻ!

 

Hôn nhân hạnh phúc, con cái là vật hy sinh lớn nhất!

 

Chương 217 Trang trại nuôi rong biển

 

Trở về đảo, Bảo Ni như cá gặp nước, chỗ nào cũng thấy dễ chịu, lỗ chân lông đều giãn !

 

Cố Dã xin nghỉ lâu như , một đống công việc cần xử lý, Bảo Ni cũng đến trang trại nuôi rong biển xem , còn xuống nước tuần tra một chuyến.

 

Sáng sớm tỉnh dậy, Bảo Ni xoa xoa cái lưng mỏi, thầm tổng kết một câu: Đàn ông, để "đói" lâu quá, nếu vất vất vả vẫn là phụ nữ...

 

Rửa mặt xong, ăn cơm Cố Dã ủ ấm trong nồi, Bảo Ni rửa bát ngoài. Con cái nhà thật , giờ chỉ mong Hiên Vũ đến để trông con.

 

“Chị Bảo Ni, chị đến .” Hàn Vệ Đông và cũng dậy, mấy ngày nay tàu xe khá mệt mỏi.

 

“Ăn cơm ?”

 

 

Loading...